
Quá băn khoăn khi đọc bài này
Hôm trước đọc trên Soi bài này, tôi thấy thật hay, tiếc là ở tỉnh xa
không tham gia được.
Trong tưởng tượng của tôi: người tham gia sẽ được chuẩn bị trang phục
không hoàn toàn theo kiểu đo ni đóng giày cho từng người, nhưng cũng
có một sự đặc biệt nào đó, thí dụ tôi muốn vào nhóm Sói, bạn muốn
vào nhóm Bà Ngoại, chị muốn vào nhóm Khăn Đỏ…, trang phục của
mỗi nhóm sẽ khác nhau.
Tôi tưởng tượng, tương tác giữa người diễn và người xem – mà theo
ban tổ chức nói là được “chuẩn bị trang phục và kịch bản” cho – sẽ ở
một mức độ nào đó cho phép người xem bước lên sân khấu, dù chỉ một
chút thôi. Đó sẽ là trải nghiệm rất tuyệt trong đời họ.
Nhưng tôi cũng thắc mắc hôm đọc lời quảng cáo, 130 người xem mà
cùng được đóng kịch thì đóng thế nào?…

Hôm nay đọc bài sau trên VNExpress, tôi thấy vô cùng băn khoăn.
*
Mỹ Uyên hào hứng với sân khấu thể nghiệm
Tối 7-8/7, tại Nhà hát Lệ Thanh, quận 5, TP HCM, hàng trăm khán giả
thuộc nhiều độ tuổi góp mặt trong vở diễn Erasable (Tạm dịch: Tình
trạng xóa). Mỹ Uyên là một trong những vị khách mời chen chân trong
dòng người đến rạp vào buổi diễn thứ hai.
Chị cho biết, tối 7/7 do bận lịch diễn ở sân khấu nhỏ 5B nên không dự
được, nhưng vẫn quyết định dành ngày cuối tuần để đến xem các bạn
trẻ sáng tạo như thế nào với loại hình sân khấu thể nghiệm.
Trước khi vở diễn bắt đầu, mỗi khán giả đều được ban tổ chức phát cho
một chiếc áo choàng đỏ rực, có mũ trùm đầu để khoác. Mỗi người cũng
được nhận kịch bản với những lời dặn dò cẩn thận về cách tương tác
với các nghệ sĩ trên sân khấu. Không chỉ vậy, mỗi người còn được phát
một món đồ chơi như lục lạc, trống gỗ, đàn guitar bằng nhựa, kèn…
Chúng là đạo cụ để mọi người phụ họa vào dàn âm thanh của vở diễn.

Mặc trang phục vào rồi nhận đạo cụ là những món đồ chơi trẻ em. (Ảnh
toàn bài: VNExpress)
18h, phần một của Erasable mở màn. Hơn 100 khán giả ngồi chen nhau
vòng quanh sàn diễn và mọi người đều chìm trong màu đỏ. Ánh sáng
mờ ảo cùng những tấm phim âm bản được treo lủng lẳng khắp phòng
càng tô đậm không khí ảo ảo, thực thực.

Tất cả khán giả có trang phục đồng nhất là áo trùm đỏ có mũ.
Vở diễn Erasable kéo dài gần một giờ, gồm 5 phần. Phần đầu, các nghệ
sĩ múa đương đại. Tiếp theo đó, 3 nghệ sĩ trình diễn trên sân khấu đồng
loạt dùng guitar điện, đàn đáy, ống tre… để tạo nên một hỗn hợp âm
thanh. Lúc này, khán giả được yêu cầu dùng các đạo cụ được phát
trước đó để phụ họa. Tiếng trống, tiếng kèn, lục lạc, búa nhựa đồ chơi
trẻ em… được dịp vang lên inh ỏi.

Người diễn tạo âm thanh bằng các nhạc cụ, đạo cụ khác nhau.
Sau hơn 10 phút, những đợt âm thanh dồn dập lắng xuống nhường chỗ
cho các phần trình diễn của nhóm nghệ sĩ đến từ vũ đoàn Arasbeque.
Họ sử dụng động tác múa đương đại kết hợp với dụng cụ sinh hoạt đời
thường như điện thoại di động, chiếc gối, máy hút bụi, chiếc kéo…
Nhiều sắc thái cảm xúc như tâm trạng dằn vặt, đau khổ, cô đơn, vô
cảm… được diễn viên thể hiện trên nền nhạc.

