Những Bí Mật Về
Chiến Tranh Việt Nam
Chương 27
Ngày Quốc tế lao động năm 1971
Nhà tổ chức phong trào phản chiến Rennie Davis trước đó đã kêu gọi một cuộc biu tình
rầm rộ ở Washington nhân ngày 1-5, sao cho đủ đông để khoá chặt mọi nẻo đường.
Khu hiệu là: "Nếu chính phủ Mỹ không chấm dứt chiến tranh, chúng ta sẽ chặn đứng
mi hoạt động của họ". Với mc đích tương tự, nhóm chúng tôi ở thành phCambridge
đã tụ họp để bàn bạc về những hành động sắp tới. Chúng tôi tự hỏi liệu có nên tổ chức
biểu tình ở Boston và khuyến khích mọi người kéo về Washington hay không. "Chặn
đứng mi hoạt động của chính phủ", điều đó có ý nghĩa gì? Liu họ có dự định bạo động,
giống như Weathermen? Liệu cuộc biểu tình có được lên kế hoạch k lưỡng? Liệu nó
vượt ra ngoài tầm kim soát?
Đâu đó trong đám đông biểu tình i rằng sẽ những "chiến thuật di động". Điều đó
nghĩa là gì, phải là sẽ không ngồi yên chờ đến khi bị bắt? Liệu có phải là lật xe, đặt
thùng, chặn đường, ném đá?
Bạo động là điều không ai muốn nhưng cuộc biểu tình dường như không được tổ chức
tốt. Chúng tôi thấy khó khăn trong việc quyết định liệu chúng tôi xuống đường hay
không.
Chúng tôi không mun tái din lại cảnh tượng hỗn loạn tại Đại hội quốc gia của Đảng
Dân chủ tại Chicago năm 1968. Một vài ngày truức Ngày Quc tế Lao động, khi tham dự
mt buổi mít tinh tại Brandeis, nơi mà tôi dự định phát biểu, tôi vẫn chưu có quyết định
cuối cùng liệu có tham dự hay không. Theo tôi biết, s phận của các tập Hồ sơ Lầu Năm
Góc vn chưa được định đoạt. Tôi vẫn đang chờ đợi các nghị sỹ quốc hội thông báo công
khai, trong khi tiếp tục suy ngvnhững điều đáng làm.
Nhưng chẳng có gì là hứa hẹn cả.
Hội trường ở Brandeis chật ních khán giả. Mọi người ngồi kín cả những lối đi giữa các
hàng ghế và cầu thang. Không khí bức bối. Tôi không bao giờ chuẩn bị nội dung cần phải
i, và khi tôi sắp kết thúc bài phát biểu, tôi chợt nghĩ đến tác dụng của khả năng phản
kháng tập thể phi bạo lực. Một suy nghĩ ln trong đầu tôi về mt lời thoại trong b
phim trình chiếu gần đây: "Người khổng l hon", trong đó Dustin Hoffman thủ vai mt
ông già nh lại cuộc sống ctỉa ông gia những người Anh-điêng, cả lúc sống sót sau trận
đánh Little Bighom và vụ thảm sát tại Wounded Knee. Tất cả mi người đều ngầm liên
tưởng cuộc chiến này vi với chiến tranh Việt Nam. i i, "các bạn nhớ lại lời thoại
trong bphim, một câu nói của Lakota, mt người Mỹ bản xứ trước khi họ bước vào
cuộc chiến: "Tiến lên, anh em, m nay là mt ngày đẹp trời để quyết tử". Vâng, sự thật
là, không bao giờ có cái ngày tốt đẹp đó để chết cả. Nhưng, tôi nghĩ rằng, ngày 1 tháng
Năm là một ngày tốt đẹp để bị bắt tại Washington.
Hội trường hưởng ứng nhiệt liệt. Tất cả các khán giả đứng bật dậy, vỗ tay và reo hò. Tôi
tr về nhà và nói với Patricia: "Tốt rồi, có thanh sẽ đến Washington".
Nhóm chúng tôi (gm Howard Zinn, Marilyn Young, Fred Branfman, Mitcheil
Goodman, Noam Chomsky, Zelda Gamson, Cindy Frederick, và Mark Ptashme - ND) đi
đến quyết định tương tự. Chúng tôi tới Washington vào lúc đêm khuya. Những người tổ
chức đang bận rộn tìm kiếm chỗ tá túc cho hàng ngàn ngườilại, trong trường học, nhà
thờ và nhà dân. Chúng tôi được hướng dẫn đến nhà của mt ai đó, nơi chúng tôi tìm thấy
hàng chục người đã nằm la liệt ở đây, cố gắng yên giấc ở mọi nơi có thể. Không chiếc
giường trường kỷ nào còn trng. Nhiều người chỉ nằm trên sàn nhà, một s co ro trong
các túi ngủ, một số nằm trên thảm, số khác nằm ngay trên sàn nhà trơ trụi. Chúng tôi tìm
thấy chỗ trống trên sàn của phòng giải trí ở tầng hầm và c chợp mắt vài tiếng đồng h.
Khoảng 4h30 , tt cả mi người thức giấc, chuẩn bị sẵn sàng. Ánh sáng l mờ toả ra từ
ngọn đèn màu cam duy nht ở tầng hầm. Những người trẻ tuổi, hầu hết tuổi đôi mươi,
đang đổ đầy các bình nước, nhi nhét thức ăn vào các ba lô nhỏ, đánh răng, viết lên mu
bàn tay số điện thoại của các luật sư phòng khi h bị bắt. Họ làm việc đó mt cách im
lặng, thuần thục và tập trung.
Cảnh tượng đó gợii nhớ lại ánh đèn mù mờ trong khoang tàu chở lính, lúc bốn giờ sáng
trong mt ngày luyện tập đổ bộ.
Những người lính đứng dọc li đi giữa các giường ngủ bốn tầng thắt chặt đồ đạc và ba lô,
sẵn sàng đứng sang một bên. Tôi nghi ng rằng, thẳm sâu trong lòng, những nời tr
tuổi đang ở Washington dây cũng chung cảm xúc với những người lính trẻ trước khi h
bước khỏi mạn tàu xuống mt chiếc thuyền cập sát đang nhấp nhô trên sóng. Lo lng, háo
hức. Không ai trong số họ trước đó đã từng bị bắt và họ cũng không có khái niệm họ sẽ
làm như thế nào và những người cảnh sát sẽ hành động ra sao. Nhưng, dường như hđều
giấu kín những cảm xúc này.
Khi chúng tôi bước ra ngoài, trời vẫn còn ti đen. Chúng tôi đã sẵn sàng tiến về khu trung
tâm. Nhưng ngay khi chúng tôi đếnc phố, mt chiếc tắc-xi dng ngay lại. Người phụ
nữ da đen lái xe hỏi phải chúng tôi trong đoàn biểu tình. Khi chúng tôi trả li rằng
"có", và cô y đã cho chúng tôi đi nhờ mà không lấy tiền. Cô nói biết đến sự kiện qua
o chí, và đây là chuyện xe thứ hai mà cô chở giúp những nời biểu tình. Sau đó,
chúng tôi nghe nói rằng tt cả các xe tắc-xi trong toàn thành phđều làm như vậy, đặc
biệt là các tài xế da đen. Nhiều lái xe bình thường, trên đường làm việc, cũng chở giúp
khi hthấy những nhóm người trẻ tuổi tiến bước về khu vực trung tâm.
Bây gi trời đã sáng hẳn, nhưng âm u và ảm đạm. Cạnh tượng đài Washington, chúng tôi
có thtng thấy những người lính trang bị kỹ càng đội mũ sắt. Đối với tôi, họ trông
giống những anh nh thuỷ quân lục chiến. Tôi đi lên để nhìn rõ hơn họ là ai. Tôi i
chuyện với mt vài trong số họ, và kinh ngạc khi biết rằng họ thuộc lực lượng của Binh
chủng Hải quân Lục chiến, sư đoàn cũ của tôi, Sư đoàn Hải quân lục chiến số hai, được
chuyển đến từ doanh trại Lejcune, phía Bắc Carolina. Tôi nhìn quanh một lượt và nhận ra
họ trẻ đến nhường nào, thậm chí cả những người trung đội trưởng, hệt như những người
lính mà tôi đã thức dậy cùng họ buổi sáng hôm nào. Họ cũng rất ging tôi, cùng mt cảnh
mà. Tôi không nghĩ lính thu đánh bộ phù hợp với nhim vụ này. ràng, mt số h
cũng có cùng suy nghĩ. Một tay họ cầm khẩu súng trường và tay kia thì ra dấu hiệu hoà
bình vi chúng tôi.
Trở lại với Ph14, hàng tốp người đang đứng trên bãi c trước tượng đài. Dường như
thời khắc đã đim, bất kể lúc đó chúng tôi sắp làm gì. Những chiếc ô tô đi ngang qua về
phía cây cầu Ph14, không phải thành một dòng liên tục, mà từng chiếc, từng chiếc một.
Những người tài xế lái xe ở tốc độ tương đối nhanh, nhưng. chúng tôi nhận ra rằng, h
trông thấy chúng tôi phía trước và không mun đâm vào chúng tôi. Họ đang đi về hướng
Lầu Nămc, ở Arlington dọc theo sông Potomac. Đó dường như là điểm hợp lý để
chặn đứng luồng giao thông. Nhóm chúng tôi rời khi vỉa hè và ngi xuống giữa đường
phố, thành mt vòng cung tròn hướng ra phía ngoài, vai kề vai. Một vài chiếc xe vòng
tránh chúng tôi, giảm tc độ. Chúng i thể nhìn thấy những người cảnh sát đứng
thành mt hay hai khối, đẩy người biểu tình trở li vỉa hè. Các đám mây k i cay dật
dờ trôi về phía chúng tôi từ con phố nào đó phía dưới,i nhỉều người khác đang ngồi.
Sau đó, chúng tôi tng thấy mt cảnh sát trang phục kín tớc ngang qua chỗ chúng
i từ phía tượng đài. Anh ta gỡ chiếc mặt nạ nhựa trên mặt và nhìn chúng tôi, rồi lôi ra
bình khí hơi cay Mace vẫn đeo ở thắt lưng. Cùng lúc đó, một cảnh sát khác tiến về phía
chúng tôi từ hướng cây cầu, tay lăm lăm chiếc gậy dài. Chiếc mặt nạ nhựa của anh ta bị
kéo lệch về phía đỉnh của mũ sắt. Anh ta vừa vung gậy, vừa bước đến. Hai cảnh sát bước
đến phía chúng tôi theo hai cạnh của mt góc vng. Chúng tôi nhìn nhau và rõ ràng có
cùng suy nghĩ rằng còn quá sớm để bị bắt. Chúng i vọt ra ngoài ngay khi hai cảnh sát
vừa xô đến.
Những điều xảy ra sau đó ging như cảnh múa ba lê của Keystone Kops. Tôi còn nh
mãi cnh đó như mt thước phim quay chậm lại trong đầu, bởi được diễn lại một
cách y chang. Viên cnh sát tiến từ phía Nam lao về phía trước với chiếc gậy giơ quá đầu,
viên cảnh sát còn li với chiếc mặt nạ xịt khí hơi cay về pa chúng tôi. Do chúng tôi
lập lức rời khỏi vị trí, nên k ga xc thẳng vào anh cnh sát ban đầu, hướng vuông góc
với phía mặt trái,i không có mặt nạ che chắn. Tôi chứng kiến Viên cảnh sát đó lảo
đảo, buông rơi cây gậy, ném mũ sắt và ôm lấy mặt. Viên cnh sát còn li kéo tay bạn qua
vai mình dng anh ta dậy, không còn quan tâm đến chúng tôi bởi chúng tôi bắt đầu di
chuyển trở lại trung tâm bn bán Mall.
Bây gi, chúng tôi đã hiểu ý nghĩa của "chiến lược di chuyển" và tìm kiếm mt nơi khác
để triển khai nh động tương tự. Chúng tôi làm đi làm lại mt vài lần, và tất nhiên,
không bao giờ thành công như lần đầu. Chúng tôi ngồi trên các con đường hẹp hơn, nơi
những chiếc xe có xu hướng dừng lại trước chúng tôi thay vì tìm cách đi vòng qua. Khi
những người cảnh sát tới gần, chúng tôi đứng dậy và chạy ra xa. Những người cảnh sát
tập trung điều chỉnh giao thông thay vì đuổi bắt chúng tôi. Nếu họ có truy đuổi, chúng tôi
cgắng chạy thật nhanh, hoặc vùng vẫy không để bị bắt.
Đây là một thành phcủa công chức, nơi hầu hết mi người trên xe đang trên đường tới
cơ quan thực hiện các ng vụ hàng ngày. Trong số đó có nhiều vviệc liên quan đến
cuộc chiến ở Việt Nam, mc dù có thể trên nhiều xe mà chúng tôi chặn lại có những
người không liên quan trực tiếp đến công việc đó.
Dĩ nhiên, chúng tôi không ngăn chặn sự hoạt đng của chính phủ, nhưng đối với những
người lái xe, điều đó chẳng thể bình thường. Chúng tôi buộc hphải ngừng giây lát trên
đường tới nhiệm sở, dành cho họ một thoáng để suy nghĩ về công việc mà họ đang tìm
cách đến đúng giờ để thực hiện và tìm hiểu tại sao mt số người lại rỗi hơi làm như vậy
để ngăn chặn công việc của họ. Chắc chn nhiều người trong số họ sẽ cảm thấy khó chịu
cho rằng chúng tôi đang phí phạm thời gian mt cách vô ích.
Tuy nhiên, rõ ràng không phải aing nghĩ như vậy. Nhiều người bấm còi, mỉm cười
tỏ dấu hiệu ủng hqua cửa xe.
Phía bên kia của con phố, trước con dốc dẫn xuống đường ngầm bên dưới các toà nhà,
chúng tôi đã chặn mt đoàn xe khá lâu trước khi một cảnh sát phát hin ra. Không mong
b truy đuổi và bắt giữ, chúng tôi đứng dậy khi anh ta tiến lại, tới góc phố và ngược theo
con đường. Dường như, viên cảnh sát này bám theo chúng tôi bởi vì tôi có th nghe thấy
Fred Branfman ở phía sau tôi nói gì đó với anh ta. Tôi quay lại để nghe rõ họ đang nói
với nhau cái gì. Viên cảnh sát là mt người đàn ông trung tuổi mặc một bộ quân phục
thông thường, không có mũ sắt, không có mặt nạ, không tỏ ý định gì. Ch khi tôi quay lại
Fred đang mải i chuyện, anh ta bình tĩnh nâng bình khí hơi cay Mace lên và xt
thẳng vào tôi.i cho rằng anh ta chý vậy.
Trước đó, tôi đã từng bị tấnng bằng khí hơi cay. Trên thực tế, buổing hôm đó, khi
huấn luyện hải quân, tôi phải chịu đựng vài phút trong một phòng khí hơi cay mà không
mặt nạ.
Nhưng lần này là kinh nghiệm hoàn toàn khác. Tôi không thể nhìn thấy gì và hoàn toàn
mất phương hướng. Tôi không biết mình đang ở đâu. Ai đó túm lấy và nâng tôi dậy. Đó
là một dạng hiệu ứng của k i cay Mace tôi đã tùng được đọc. Nếu tôi còn có th
m miệng, điều tôi sẽ thốt ra là: "Chúa ơi, k hơi cay Mace" như thể tôi là một người am
hiểu về nó. Ý của tôi ở đây là Mace chính là mt loại sản phẩm mà với tác dụng của nó
ht như đã được quảng cáo.
Tại thời điểm buổi sáng hôm đó, tất cả chúng tôi đều sẵn sàng b bắt. Nhưng cảnh sát
dường như không quan tâm đến việc cưỡng ép chúng tôi. Họ thànhng trong việc giải
tán những người tuần hành. Vì vậy, giao thông din ra tương đối bình thường ở những
trục đường chính. Cuộc biểu tình dường như đã kết thúc. Theo chúng i biết, không mt
ai b bắt. Chúng i ngồi xuống, nói chuyện với nhau một lúc trong công viên Lafayette,
chênh chếch với Nhà Trắng. Chẳng còn nhóm nào xung quanh. Ai đó gọi cho I.F. Stone
bằng điện thoạing cộng và sắp xếp cuộc gặp lúc ăn trưa với chúng tôi tại một nhà hàng
Trung Quc. Sau đó, chúng tôi quyết định giải tán. Một số người quay trở li với các
cuộc hẹn mà tưởng chừng sẽ không thực hiện được với suy nghĩ rằng chúng tôi sẽ bị tng
giam. Noam bay tới Texas tham dự một sự kiện tại quán cà phê GI, mt trong những
trung tâm ủng hphong trào phản chiến trong nội bộ quân đội.
i bay đến New York nghe bài giảng của McGeorge Bundy tại U ban Đối ngoại. Đó là
mt trong ba bài thuyết trình ông ta dự định thực hiện ở đó, và có kế hoạch sau này s
chuyện thành sách. Có ý kiến cho rằng, đó là nỗ lực của ông ta để được xem xét tới chức
vụ ngoại trưởng trong chính quyền Dân chủ kế tiếp, sau khi ông ta rời khi qu Ford. Tuy
nhiên, những bài thuyết trình của Bundy không bao giờ được xuất bản.
Vic xuất bản của Hồ sơ Lầu Nămc sáu tuần sau, đề cập đến giai đoạn mà ông ta nhắc
đến, cho thấy ý kiến của ông đã đi lệch hướng. Hồi ức của anh trai ông về Việt Nam, điều
mà Bill Bundy đã nghiên cứu trong suốt hai năm tại MIT, chịu chung số phận.
i đi từ La Guardia đếnn hộ của Patricia ở New York, nơi tôi vài ba bộ quần áo,
có thtắm táp và chnh đốn lại trang phục. Tôi k cọ kỹ hơn mi ny. Đầu tóc cũng như
quần áo mà tôi đang mặc đẫm mùi khí hơi cay. Sau khi gội đầu k càng và mặc quần áo
sạch sẽ, tôi mặt tại Hội đồng Đối ngoại lúc chiều muộn, với mt đám đông các cựu
lãnh đạo và đồng nghiệp cũ từ Lầu Năm Góc, Bộ Ngoại giao và Đại sứ quán tại Sài n.
Toàn bbộ máy chính quyền Mỹ ở Việt Nam, tt cả các cựu đại sứ và các quan chức nội
các, đều đến để lắng nghe Bundy. Với tôi, nó giống như nơi dành cho b cáo của toà án
Nuremberg. Điều khác nhau là không mt ai trong chúng tôi bị buộc tội. (Cuối cùng,
người bị buộc tội duy nhất là tôi).
Tại Washington, sau khi đã giải tán cuộc biểu tình cuối giờ sáng và thiết lập li giao
thông mà không tóm được mấy người, lúc chúng tôi ăn trưa, cảnh sát bắt đầu chiến dịch
bt bớ. Họ không còn phải làm gì vi cuộc biểu tình ban sáng đã chấm dứt.
Những người cảnh sát không cần biết những người hbắt có mi liên hệ gì với cuộc biểu
tình không. Hầu như tất cả những người bbắt không tham gia vào sự kiện đó. Nếu bạn
tr tuổi và tóc dài, bạn đều bị bắt tại Washington chiều hôm đó nếu đi trên phở quận
Georgetown. Khách du lch, sinh viên, những người đi mua hàng, con cái của mt số nghị
s, tt cả đều bị tóm.
13 ngàn ni b bắt ở Washington chiều và ti hôm đó. Không có đủ nơi giam giữ, nên
họ bị nht ở Sân vận động Robert F. Kennedy. Cảnh sát không có chứng cớ về bất k ai
trong s đó có tham gia biểu tình chống chiến tranh hay không, hoặc làm điều gì đó trái
pháp luật, ngoại trừ mt số nhân vật mà họ biết, như Abbie Hoffman, với cái mũi bị đánh
bầm tím khi bị bắt. Hầu hết trong số họ không phải là những người phản đối chiến tranh.
Thế nhưng, cái đêm ở sân vận động RFK có thể đã gieo mm mống nổi loạn trong họ.
Nhiều năm sau, họ không thực sự thành công trong việc giải quyết vụ bắt bớ nhầm lẫn đó
bằng mt vụ kiện tập thể.
Nhưng tôi không biết gì về những điều đã xảy bởi i chăm chú lắng nghe bài thuyết trình
của Bundy ở New York. Ông ta nói rằng không có bất k ý định nào nhằm đánh lạc