
Cà phê chiều

"Vị cuối cùng của “Chia tay cuối” là vị ngọt, vị của hạnh phúc khi
tìm được một tình yêu thật sự dành cho mình sau khi chia tay với
quá khứ."
Cà phê chiều. Vy bỏ thêm một chút đường vào ly của mình, khuấy nhẹ.
Vy nếm thử và mỉm cười hài lòng. Đắng, nhưng rất nhẹ nhàng, mà cũng
có thể không gian ở Phong Linh café khiến Vy có cảm giác rất thư thái.
Đúng như tên gọi, đặc trưng của Phong Linh café là một loạt chuông gió
đủ màu sắc, đủ chủng loại. Những ô cửa cũng được thiết kế khéo léo đủ
để đón những làn gió nhẹ để lay chuông gió khẽ rung rinh. Tiếng nhạc
dìu dặt của những bản sonata cổ điển hòa cùng tiếng chuông gió tạo nên
một cảm giác êm ái lạ. Hình như giờ này chưa đến giờ cho những bài hát
nhạc trẻ sôi động hơn một chút. Lịch ca nhạc trong ngày của quán, Vy
cũng gần như nhớ cả, vào đây nhiều lần quá mà. Vy thầm hỏi chính
mình không biết từ bao giờ Vy đã thích cà phê. Hình như là từ lúc chia
tay với anh. Trước đó, số lần uống cà phê của Vy chỉ đếm trên đầu ngón
tay. Vẫn là Phong Linh café, nhưng ngày trước, khi ngồi đối diện với

anh, cái menu mà Vy quan tâm chỉ là kem và sinh tố. Một phần vì chính
anh cũng không thích cà phê.
Ban đầu uống cà phê, Vy nhận ra nó không hề dễ uống như những loại
đồ uống khác. Cái vị đắng đầu môi làm mọi cảm xúc trong lòng như
trầm xuống, ngay cả khi vui hay khi buồn, cà phê cũng tạo nên nhưng
nốt lặng rất đặc trưng của nó. Vị cà phê khá mạnh, thành phần cafein
trong cà phê làm người ta có thể suy nghĩ được nhiều hơn thì phải. Ngốc
thật, Vy lại chọn cách nghĩ đến, cách nhớ về những việc, những con
người đáng quên thật nhiều, chứ không phải vùi sâu nó vào một lớp cát.
Cũng có thể vì Vy sợ, khi gió mạnh thổi đến, lớp cát ấy bay đi, những
cái đó lại hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết. Thà rằng bây giờ cứ mang kỉ
niệm phơi gió phơi sương, có thể không phai nhạt, nhưng Vy sẽ học
được cách vẫn thấy nó, nhưng vô cảm với nó…
***

Cái dáng vẻ uống cà phê trầm tư của Vy được quan sát một cách chăm
chú từ điểm nhìn của một người đứng sau quầy bar. Làm ở đây chưa lâu,
nhưng số lần Hùng nhìn thấy cô bé ngồi ở vị trí đó uống cà phê một
mình cũng kha khá. Lí do tại sao mình bị thu hút bởi con người ấy,
Hùng không lí giải nổi. Ấn tượng đầu tiên là Hùng thấy cô bé chưa từng
đến đây với bất kì ai (từ khi Hùng nhận việc). Tiếp nữa, khẩu vị khi
uống cà phê của cô bé rất lạ, hình như chẳng ai có thể pha đúng, đủ vị cà
phê mà cô ấy thích. Lần nào cũng thấy cô ấy bỏ thêm ít nhất là một chút
đường vào đó, dù lắm lần Hùng thấy lượng đường bỏ vào chẳng có ý
nghĩa gì với chức năng làm ngọt cà phê của nó cả - quá ít. Có lần, Hùng
cố tình cho đường quá tay một chút khi pha, nhưng kết quả là cô bé vẫn
bỏ thêm đường vào. Cô bé có thói quen thỉnh thoảng đưa tay lên nghịch
chuông gió và khẽ mỉm cười, điều đó làm Hùng có cảm giác cái tinh
nghịch, cái nụ cười ấy có cái gì đó làm nhạt đi. Giờ này, quán chưa đông
khách, sự tò mò kéo Hùng tiến đến bàn của cô bé:

- Xin lỗi! Tôi không làm phiền bạn chứ?
Vy ngẩng lên, nhận ra là nhân viên trong quán, thoáng ngạc nhiên:
- Không ạ, sao vậy ạ?
- Không có gì, bạn cũng là sinh viên đúng không? Mình muốn mời bạn
một loại đồ uống.
Cái vẻ hơi thiếu tự nhiên của người sinh viên làm phục vụ (Vy đoán
vậy) làm Vy hơi buồn cười, cô bé mỉm cười nâng cốc cà phê đang uống
của mình lên hỏi:
- Cái này hả bạn?

