
Quán cà phê cho những người thất tình - Kì cuối

Thất tình đâu có phải là một thảm họa. Chỉ là quãng thời gian ta cảm tưởng
thế giới sụp đổ, trong khi nó đang mở ra cho mình những cánh cửa khác
thôi…
Thất tình không phải một thảm họa
Mọi việc diễn ra không ngoài dự đoán của Diên Vỹ. Các forum, báo chí bắt đầu để
ý đến cái tên quán lạ lạ của cô. Khách đến quán đông đến mức Diên Vỹ sợ rằng
đây sẽ không còn là quán cho người thất tình, mà là cho những người... tò mò mất.
Phần lớn khách của quán cô chủ yếu đến để ngồi một mình, trầm lặng nghe nhạc,
để tận hưởng cảm giác đồng cảm của những người đồng cảnh ngộ. Chỉ có một vài
người “có dấu hiệu kì lạ” như anh chàng sơ mi cắm thùng ngày tiệm mới mở cửa.
Diên Vỹ đã bí mật chụp được ảnh của anh chàng, chỉ để ghim vào “sơ đồ nỗi nhớ”
của quán. Cô tìm hiểu nhiều hơn để có được những tờ báo hay, những bài báo thú
vị để trưng lên giá sách… Cô đọc nhiều hơn về cái gọi là thất tình, đọc nhiều thông
tin hơn về việc hoạch định kế hoạch tương lai, về những việc có ý nghĩa trong cuộc
sống. Cách những người khác bước qua tháng ngày thất tình, cách họ tìm lại những
niềm vui, đôi khi là tìm lại tình yêu của chính mình… Thấm thoắt hai tuần đã trôi
qua, thời gian chẳng chờ đợi ai cả.
Diên Vỹ ngồi nhấp ngụm cà phê đắng ngắt, suy ngẫm về quãng thời gian sắp tới và
đau đớn nghĩ về Cảnh Tuấn - anh bạn mà cô đã thầm thích từ lâu lắm rồi. Cô nhớ

đến cái nắm tay nhẹ nhàng giữa Cảnh Tuấn và cô gái lạ, đến nụ cười mãn nguyện
mà cô chưa từng thấy ở Cảnh Tuấn, đến những khoảnh khắc anh đưa tay cài lại mũ
bảo hiểm cho cô gái kia… Đó là hạnh phúc?...
Bỗng có hai vị khách rất lạ bước vào quán, sự hiện diện của họ khiến cô đứt hẳn
dòng suy nghĩ. Một vài vị khách trầm lặng khác cũng ngừng đọc những cuốn tạp
chí và quan sát họ.
Một cặp đôi đang khoác tay nhau sẽ làm gì trong quán cà phê mang tên “thất tình”?
Cô để ý thấy cho dù khoác tay nhau nhưng họ không hề nhìn nhau, mỗi người như
giữ cho mình một cuộc sống riêng, một suy nghĩ riêng, dù vẫn có sợi dây vô hình
ràng buộc và họ cũng không giấu giếm điều đó. Diên Vỹ quyết định ngồi yên lặng
để quan sát đôi tình nhân này. Họ ngồi xuống cái bàn cạnh bàn cô đang ngồi, giữa
những vị khách đơn độc khác. Cô gái có mái tóc thẳng dài như trong mấy quảng
cáo dầu gội đầu vẫn phát ầm ầm trên ti vi, gọi một ly sữa pha chút cà phê đen rồi
đứng dậy chọn rất lâu giữa các gáy sách để tìm ra cuốn tạp chí làm đẹp. Còn anh
chàng đi cùng có vẻ như không có nhiều kiên nhẫn, ngay lập tức chọn cho mình cà
phê đen pha thêm sữa, rồi vớ một cuốn tạp chí ô tô xe máy. Rồi họ cắm cúi vào
đọc báo.

Cô hiểu không khí xung quanh mình đang nóng đến thế nào, đầy tò mò, thắc mắc
và cả sự ghen tị. Đôi tình nhân vẫn im lặng với hai cuốn tạp chí của mình, thỉnh
thoảng một trong hai thong thả nhấp một ngụm cà phê sữa - sữa cà phê của mình.
Đến Diên Vỹ cũng cảm thấy sốt ruột thay cho mọi người. Cô cố gắng để quan sát
từng hành động của họ. Bỗng, như có điều gì thích thú lắm, cô gái quay sang chàng
trai và chia sẻ trang báo mình đang đọc. Chàng trai dừng đọc và chăm chú với phát
hiện của cô gái, cười tươi và bình luận chút gì đó… Rồi cả hai lại quay lại với
những trang tạp chí đầy màu sắc của riêng mình. Một lúc lâu sau, một vài vị khách
cô đơn đã hết kiên nhẫn và quay trở lại với khoảng không gian u sầu của riêng họ.
Chỉ còn Diên Vỹ vẫn kiên nhẫn ngồi bên cạnh họ. Trong ánh chiều ngập tràn với
những âm thanh ồn ã của xe cộ ngoài kia, cô gái quay sang:
- Mình không chia tay anh nhé! Em không muốn trải qua cảm giác thất tình thêm
lần nào nữa đâu.
- Anh yêu em, chúng mình sẽ không giận nhau nữa nhé, mình không chia tay nhé.
Anh không muốn đi bất cứ đâu mà không có em. Trong cà phê của anh không thể
thiếu sữa, cũng như ly sữa của em sẽ không hoàn hảo nếu không cho cà phê.
Mình... mình cưới nhau, em nhé.
Cô gái khẽ gật đầu, mái tóc rơi xuống, mềm và óng mượt trong nắng.

Họ đi rồi, Diên Vỹ vẫn ngồi im như bị dính chặt vào chiếc ghế. Cô không hiểu sao
nữa. Thì ra lý do họ chọn cà phê sữa - sữa cà phê là như vậy. Hai người sống hai
cuộc sống khác nhau hoàn toàn và cảm tưởng như không thể giao nhau ở bất cứ
điểm nào, nhưng cuối cùng lại không thể sống thiếu nhau. Thế là đủ hạnh phúc.
Đâu cứ phải dính chặt lấy nhau và giống nhau đến từng chi tiết. Cầu hôn ở nơi tràn
ngập không khí chia ly, họ sẽ cảm thấy trân trọng và yêu những gì mình có hơn
chăng...
Hạnh phúc có là khi nhìn người mình yêu hạnh phúc?
Chính tôi mới là người thất tình
Hạnh Linh nhìn Diên Vỹ ái ngại:
- Không biết có nên nói với bồ không nữa… Hôm nọ, tui nhìn thấy Cảnh Tuấn, hắn
đi… đi cùng một cô bé rất xinh, lại còn thắt dây mũ cho cô bé ấy nữa… Nhưng
chắc tui nhìn nhầm thôi, bồ đừng tin nha…
- …
- Thật đấy, có thể có ai đó giống Cảnh Tuấn y hệt thì sao? Hoặc tui nhìn nhầm
chẳng hạn... Mà sao bồ không nói gì vậy? Diên Vỹ!

