
Tiệm cà phê nhỏ, nó và anh

CHAPTER 1
Hôm qua nó vừa bị đá thoạt nghe thì có vẻ nặng nề nhưng đối với nó sao nhẹ
nhàng quá. Thái độ của anh bấy lâu nay đủ để nó hiểu 1 sự kết thúc sắp bắt đầu.
Mặc dù biết như thế nhưng nó không đàng nói lời chia tay trước, nó vẫn còn yêu và
luyến tiếc anh nhiều quá. Nó không khóc, nó chỉ buồn, tối nay một mình nó lang
thnag trên đường, vì vậy mà nó không đến những nơi anh và nó đã từng tới, tự tìm
một lối đi khác cho riêng mình nó sợ bắt gặp anh tay trong tay với người con gái
khác. Nếu vậy nó phải làm sao đây? Cúi mặt xuống mà đi hay giả vờ như không
nhìn thấy? Trước đây khi chưa yêu nó nghĩ chỉ cần biết đối phương muốn chia tay
nó sẽ giữ thế chủ động nói lời chia tay trước vì nó ghét cảm giác bị bỏ rơi nhưng
hôm nay ko những nó ko làm được như vậy mà còn cô đơn lạc lõng giữ nơi này.
Nó đi mà không biết mình đã đi đâu và đi được bao lâu rồi. Đèn đường và đèn từ
các cửa hiệu đều đã bật sáng mọi ngày nó không để ý nhưng hôm nay tấm biển đỏ
màu xanh lá cây ấn tượng của tiệm cà phê “alone” khiến nó tò mò. Nó cũng alone,
cũng muốn tìm một nơi để nghỉ chân thế nên nó nghĩ đây là nơi thích hợp nhất cho
tâm trạng của nó lúc này. Đẩy cửa bước vào nó đã nhận thấy sự khác biệt từ cách
bày trí tiệm. Mỗi bàn chỉ có 1 ghế, khắp cả tiệm ko tìm thấy ở đâu có 2 chỗ ngồi.
Ngay đến quầy bar cũng ko có lấy một chiếc ghế nào. Nhân viên lại toàn nam mặc
đồ đen, đeo giày đen và một bông tai phía bên trái dĩ nhiên là nó cũng đen nốt nếu
để ý kĩ thì có thể thấy một trái tim vỡ đôi ở ngực trái. Nó tìm một góc khuất để

ngồi, trên bàn đã đặt sẵn menu mở bên trong nó ngạc nhiên trước một thực đơn kì
lạ. Tất cả các món đều có chữ “alone” hoặc “single”. “Coffee alone”, “devide
alone”, “cocktail alone” và “alone and alone”. Nó không hiểu sau khi gọi một ly
alone and alone người ta sẽ mang đến cho nó cái gì, cũng ko hiểu devide alone sẽ
mang lại gì cho nó. Cuối cùng nó quyết định gọi cả hai
_Tôi khuyên cô chỉ nên gọi một phần. Cô mới đến đây nên ko biết, chắc một mình
đi lang thang ngoài kia thấy biển hiệu trùng với tâm trạng nên rẽ vào đúngn ko?-
Nhìn người phục vụ ko hiểu sao nó tức, hắn biết cái gì mà lại nói như vậy, chẳng
thấy cửa tiệm nào khuyên khách hàng chọn ít món đi như tiệm này
_Tôi thích thế, anh cứ mang cả hai món ra đi tôi hiểu tâm trạng của mình anh đừng
đoán lung tung!- Người nhân viên không nói gì nữa, chỉ lặng lẽ rời đi để nó một
mình ngồi nghĩ những gì đã xảy ra hôm nay, một ngày đáng chán.
… Cạch!
Ly cà phê được đặt xuống 1 cách nhẹ nhàng, bên trên có vẽ hình trái tim vỡ đôi, 1
tách cà phê đúng điệu nó nhìn ly cà phê rồi quay sang nhìn hắn
_ Là devide alone - Nở nụ cười đáng ghét hắn tiếp tục_ Còn đây là phần ăn kèm
theo, một nửa trứng ốp la, một nửa ổ bánh mỳ, một phần hai xúc xích. Tráng miệng
một phần hai quả dâu, một phần hai quả nho, một phần hai quả táo cuối cùng là
bánh flan…
_ Cũng một nửa đúng ko?- Đầu tiên nó còn sững sờ nhưng với 1 đứa thông minh

