
Cà Phê lạ…

Sáng nào nàng cũng dậy sớm lục đục nấu nước sôi, chuẩn bị phin rồi pha cà
phê. Nhưng không phải để uống, cũng không phải dành cho ai mà tự nhiên
nàng thích cái trò pha pha chê chế rồi ngửi cái hương vị đậm đà ngây ngất
của thứ thức uống hấp dẫn đó.
Chả là cơ địa của nàng hơi đặc biệt nên không thể dung nạp được những loại thức
uống liên quan đến cồn, chất kích thích và nước có ga. Cứ mỗi lần nàng uống một
chút bia, rượu, cà phê hay thậm chí chỉ là thức uống có ga vào là y như rằng tất cả
các giác quan bị đánh thức, không ngứa ngáy thì cũng ù tai, hoa mắt, chống mặt,
nhức đầu...Chả biết có phải vì không thể uống được nên nàng càng a cay “bọn nó”
không hay vì một lý do nào khác mà sáng nào nàng cũng dậy sớm trước giờ đi làm
hơn một giờ đồng hồ để làm cái công việc mà chàng bảo là dở dở hâm hâm ấy. Có
lần chàng đùa nàng rằng hay mình về sống chung rồi mỗi buổi sáng em pha cà phê
cho anh uống vừa lãng mạn, vừa ấm cúng lại vừa tiết kiệm bởi anh không tốn tiền
uống cà phê sáng còn em sẽ không bị mang tiếng là hâm hấp. Nàng háy chàng một
cái rõ dài rồi quay mặt nhìn về một nơi thật xa. Có lẽ nàng đang nghĩ thầm đến
viễn cảnh sống cùng chàng. Nàng vừa thấy buồn cười, vừa hơi ngượng với ý nghĩa
hơi điên rồ thoáng qua trong đầu mình.
Chàng và nàng quen nhau trong một khung cảnh hết sức lãng mạn nhưng câu
chuyện bắt đầu thì có lẽ không lãng mạn như thế. Thói quen cà phê một mình vào
những buổi tối cuối tuần vẫn cứ sẽ yên bình như mọi khi nếu như vào một hôm

nàng không tung tăng tung tấy vừa đi vừa nhảy chân sáo để cái chân váy thướt tha
của mình vướng phải cái khăn trải bàn đúng vào vị trí chàng ngồi, và nếu như trên
cái bàn đó không có sự hiện diện của một bình hoa đẹp mê hồn…Choang…bình
hoa này rơi nhanh hơn vận tốc của lóc xoáy hay sao mà nàng định đưa tay đỡ thì
nó đã nằm gọn trên sàn nhà. Và kết quả còn lại chỉ là những mảnh vỡ. Xung quanh,
những ánh mắt nhìn nàng đầy dò xét, chàng cũng ngước lên, đưa tay sửa lại mắt
kính và nhìn nàng không chớp mắt. Trong lúc đó chẳng biết làm gì hơn, nàng nhún
vai, nháy mắt rồi đáp tỉnh bơ “vỡ rồi”. Chàng chẳng thể nhịn được cười, và trong
lúc đánh rơi nụ cười chàng để lộ ra một hàm răng trắng như sứ, nụ cười này rõ ràng
nàng đã mê từ lâu nhưng chưa bao giờ gặp ở ngoài đời. Nàng thích đàn ông có nụ
cười như chàng. Thật khó để diễn tả, chỉ biết khi chàng cười người ta sẽ quên đi
mọi phiền muộn và toan tính xung quanh mình. Nàng ngẩn ra gần 30 giây, chợt
nhận ra điều gì đó nên quay ra xin lỗi hết sức chân thành. Nhưng chàng vẫn cảm
thấy trong câu xin lỗi của nàng có pha lẫn cả sự tinh nghịch và không vướng chút e
ngại.
Chàng vẫn cứ cười duyên như thế. Trong đầu chàng hiện lên suy nghĩ “mình chưa
gặp cô gái nào lại hồn nhiên như cô bé này”. Nếu theo lẽ thường tình mà chàng vẫn
nghĩ thì cô gái này sẽ hoảng hốt, luống cuống để xin lỗi chứ không phải cứ điềm
nhiên như không vậy.
Một tuần, hai tuần…. . nàng và chàng vẫn cà phê một mình, vẫn góc ngồi cũ, vẫn

