VĂN MẪU LỚP 11
TRÌNH BÀY CẢM NGHĨ VỀ BI KỊCH CỦA NHÂN VẬT VŨ NHƯ TÔ
TRONG “VĨNH BIỆT CỬU TRÙNG ĐÀI”
Mở bài:
Trong hội cũ, nời bóc lột người, người nghệ thiên tài tưởng cao đẹp
thường lâm vào cảnh ngộ không giải quyết được một cách đúng đắn vấn đề sáng tạo nghệ
thuật cho ai và để làm gì. Đó cũng chính là bi kịch của Vũ Như Tô trong vở kịch cùng tên
của Nguyễn Huy Tưởng.
Thân bài:
I. Giới thiệu vài nét về tác giả,tác phẩm:
1. Tác giả Nguyễn Huy Tưởng (1912 - 1960) xuất thân trong một gia đình nhà nho
của đất Bắc Ninh xưa, nay thuộc huyện ĐôngAnh, Nội. Từng gắn với phong trào
cách mạng trong các tổ chức văn hoá văn nghệ do Đảng lãnh đạo từ rất sớm. Nguyễn
Huy Tưởng thiên hướng khai thác đề tài lịch để xây dựng c phẩm quy mô lớn,
dựng lên những bức tranh, những hình tượng hoành tráng về lịch sử bi hùng của dân tộc.
Ông một nhà viết kịch tài ba. Văn phong của ông va giản dị, trong sáng, vừa thâm
trầm sâu sắc khi đặt ra những vấn đề có tầm triết lý.
2. NTô” vkịch lịch sử qui hoành tráng xuất sắc của Nguyễn
Huy Tưởng của nền kịch Việt Nam hiện đại. Tác phẩm được sáng tác vào m 1941,
dựa trên một sự kiện lịch sxảy ra kinh thành Thăng Long vào thời hậu Lê. Tác phẩm
gồm 5 hồi. Đoạn trích “Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài” hồi 5, hồi cuối của vkịch. Trong
đoạn trích được học gây ấn tượng sâu sắc nhất là nhân vật Vũ Như Tô.
II.Trình bày cảm nghĩ về bi kịch nhân vật Vũ Như Tô:
1. Định nghĩa bi kịch:
Hiểu theo nghĩa thông thường nỗi đau khổ vò dai dẳng không cách nào
giải thoát. Nhưng theo từ điển văn học, bi kịch chỉ xảy ra khi mâu thuẫn giữa khát
vọng, hoài bão, tưởng của nhân với thực tại. Thực tại chưa đủ điều kiện cho nhân
thực hiện khát vọng, tưởng của mình nên rơi vào thất bại, thậm chí dẫn đến cái chết
thảm thương.
2.Những nét chính trong bi kịch Vũ Như Tô
a. Hiểu như định nghĩa nói trên, chúng ta thấy bi kịch của Như bi kịch
của người nghệ tài và hoài bão lớn, nhưng không giải quyết được mối quan hệ
phức tạp giữa nghệ thuật và đời sống, đặc biệt không giải được một cách đúng đắn vn
đề sáng tạo nghệ thuật cho ai và để làm gì.
b. Vũ Như Tô là một kiến trúc sư thiên tài,hiện thân của niềm khao khát say mê
sáng tạo cái đẹp, “là người ngàn năm dễ có mt....có thể sai khiến gạch đá như viên tướng
cầm quân, thể xây lâu đài cao cả, nóc vờn mây mà không hề tính sai một viên gạch
nhỏ”
c. Như một nghệ lớn nhân cách cao đẹp, hoài bão lớn lao,
tưởng, tưởng nghệ thuật cao cả, ông muốn xây dựng một toà lâu đài đại “bền như
trăng sao” để cho “dân ta nghìn thu còn hãnh diện” ; muốn xây dựng một công trình kiến
trúc vĩ đại, tuyệt mĩ, điểm cho non sông đất nước. Ông mong muốn cho người đời biết
những khát vọng cao đẹp của ông. Đó ông chỉ một hoài bão muốn điểm cho đất
nước, đem hết tài năng ra xây cho nòi giống một toà lâu đài hoa lệ,thách cả những công
trình trước sau, tranh tinh xảo với hoá công “để ta xây một Cửu Trùng Đài, dựng một
công muôn thuở, vài năm nữa Cửu Trùng Đài hoàn thành, cao cả huy hoàng, giữa cõi trần
lao lực một cảnh Bồng Lai.... Đời ta không quý bằng Cửu Trùng Đài”. Hồn ông để cả
nơi đấy. Nhìn một cách đơn giản thì mục đích nguyện vọng của Như hết sức
cao đẹp. xuất phát từ thiên chức của người nghệ sĩ, từ lòng yêu nước tinh thần dân
tộc. Vũ Như Tô vô cùng say mê với mơ ước của mình.
d. Nhưng Vũ Như Tô nào có hiểu được sâu xa, trên thực tế, Cửu Trùng Đài đã xây
dựng bằng mhôi xương máu của nhân dân nếu được hoàn thành thì cũng chỉ
nơi ăn chơi xa xỉ, sa đoạ của vua chúa, giống như công trình kiến trúc “Vạn Niên” của
triều đình Nguyễn sau này : “Vạn niên vạn niên nào? Thành xây xương lính, hào đào
máu dân”. Như vậy, Như đã sai lầm khi lợi dụng quyền lực của bạo chúa để thực
hiện khát vọng nghệ thuật của mình.Chỉ đứng trên lập trường nghệ sĩ thuần tuý nên đã
hình chung, trở thành kẻ đối nghịch với nhân dân, gây đau khổ cho nhân dân.
e. Nhân dân căm giận bạo chúa, đồng thời cũng oán trách, nguyền rủa, thậm chí
oán hận kiến trúc đầy tài năng Như và cuối cùng đã giết chết cả tên hôn quan
bạo chúa Lê Tương Dực lẫn Như Tô, đốt cháy cả Cửu Trùng Đài.Vũ Như đúng là
một nhân vật bi kịch. Ông không thể nào trả lời câu hỏi “xây dựng Cửu Trùng Đài
đúng hay sai, công hay tội? ”. Là một nghệ đầy tài năng giàu sáng tạo,
Như muốn khẳng định tài năng của mình, muốn điểm cho đất nước, muốn làm đẹp
cho đời, nhưng khát vọng nghệ thuật đam mê sáng tạo của ông đã đặt lầm nơi lạc
chốn, lạc điệu với thời thế, xa rời thực tế, nên đã phải trả gbằng chính sinh mệnh của
bản thân của cả công trình thấm đẫm mồ hôi tâm o của mình.Thật đau đớn thay, bi
kịch thay cho đến khi cuộc nổi loạn nổ ra, Đan Thiềm mặt cắt không còn hột máu, hốt
hoảng đến báo cho Vũ Như Tô, nếu không chạy trốn thì ông sẽ bgiết, nhưng Vũ Như Tô
vẫn không chịu đi vẫn day dứt một câu hỏi: “Tôi tội gì? Tôi làm gì nên tội? Làm
phải trốn?”. vẫn hi vọng thuyết phục được An Hoà Hầu, một kẻ cầm đầu một phe nổi
loạn, song sự thực đã diễn ra một cách phũ phàng tàn nhẫn, không như ảo tưởng của Vũ
Như Tô. Khi tất cchỉ ảo vọng. Đan Thiền ông bị bắt, Cửu Trùng Đài bị thiêu huỷ
thì ông mới bừng tỉnh, ngửa mặt lên trời mà cất lên tiếng than ai n tuỵệt vọng Đốt
thực rồi! Ôi Đảng ác! Trời ơi! Phú cho ta cái tài để làm gì. Ôi mộng lớn! Ôi Đan Thiềm!
Ôi Cửu Trùng Đài! Thôi thế hết! Dẫn ta đến pháp trường”. Trong tiếng kêu than ấy,
tiếng “Đan Thiềm, mộng lớn Cửu Trùng Đài” dồn dập vang lên hoà nhập vào nhau thành
khúc ca bi tráng, ai oán, đầy tiếc thương. Đó chính âm hưởng chđạo của đoạn trích
“Vĩnh biệt Cửu Trùng Đài”.
III . Phát biểu cảm nghĩ :
1. Thương người nghệ sĩ có tài có tâm, đam mê nghệ thuật, khao khát sáng tạo, sẵn
sàng hi sinh tất cả cho cái đẹp nhưng xa rời thực tế, mà phải trả giá đắt bằng cả sinh mệnh
và cả công trình nghệ thuật đầy tâm huyết sáng tạo cuả mình
2. Không có cái đẹp tách rời cái chân cái thiện. Tác phẩm nghệ thuật không thể chỉ
mang cái đẹp thuần tuý, phải mục đích chân chính phục vnhân dân, phục v
cuộc đời. Văn chương không chỉ là văn chương thực chất cuộc đời, cuộc đời
nơi xuất phát và nơi đi tới của văn chương”. Người nghệ phải hoài bão lớn,
khát vọng sáng tạo những công trình vĩ đại cho muôn đời, nhưng cũng biết xđúng
đắn mối quan hệ giữa khát vọng đó với điều kiện thực tế cuộc sống với đòi hỏi của muôn
dân.
3.Xã hội phải biết tạo điều kiện sáng tạo cho các tài năng, vun đắp tài năng, quý
trọng nâng niu những giá trị nghệ thuật đích thực.
Kết Luận :
Qua tấn bi kịch của người nghệ thiên tài Vũ Như Tô, Nguyễn Huy Tưởng gợi
những suy nghĩ sâu sắc về mối quan hệ giữa người nghệ với hoạt động sáng tạo nghệ
thuật thực tế đời sống nhân dân. vậy vấn đề tác giả đặt ra ngày ấy, giờ đây bước
sang thiên niên kỉ mới, nó vẫn còn nguyên giá trị.