
Triệu Voi... quyến rũ gọi
mời

Cộng Hòa Dân Chủ Nhân Dân Lào vốn là vương quốc Lane
Xang, có nghĩa là xứ sở Triệu Voi. Lào và Việt Nam có
chung biên giới dài 1957 km, đây là đường biên giới dài nhất
so với các nước tiếp giáp. Mối quan hệ Lào – Việt được xây
dựng và vun đắp bao đời, còn hơn cả anh em ruột thịt.
VIỆT – LÀO TÌNH NGHĨA SÂU XA
Từ cuối thế kỷ 19, cả hai dân tộc đều có chung kẻ thù: thực
dân Pháp rồi đế quốc Mỹ. Đều có chung lý tưởng: giải phóng
dân tộc, giành độc lập. Máu đồng bào và chiến sĩ của nhân
dân hai nước đã trộn lẫn làm nên một Điện Biên chấn động
địa cầu, một chiến dịch Hồ Chí Minh lừng lẫy năm châu.
Việt Nam thống nhất ngày 30.4.1975, Lào hoàn toàn giải
phóng ngày 2.12.1975. Cả những vất vả trăn trở thời bao cấp
và những hăm hở khát vọng thời đổi mới, hai nước luôn sát
cánh bên nhau.
Hầu hết các trường cao đẳng và đại học từ thành phố Hồ Chí

Minh đến các tỉnh phía bắc đều có sinh viên Lào đang du
học. Con của Thủ Tướng, của Bộ Trưởng Giáo Dục Lào đều
đang theo học tại thành phố Hồ Chí Minh. Ngược lại, gần
100 sinh viên Việt Nam cũng đang theo học ngành ngôn ngữ
và văn hóa Lào tại đại học quốc gia Lào ở Vientiane. Ta có
thể bắt gặp nhiều công trình thắm đượm tình hữu nghị của
nhân dân hai nước . Tháp nước ở Phan Thiết một kiến trúc rất
đẹp, biểu tượng văn hóa và truyền thống của Bình Thuận là
công trình do kỹ sư Souphanuvong (sau này là Chủ Tịch
nước Lào) thiết kế.
Khoảng 20% người Lào biết tiếng Việt. Tỉ lệ này gấp đôi ở
các vùng biên giới Việt – Lào, ở các chợ, các khách sạn…
Gần như tất cả cán bộ, nhân viên các cơ quan ngoại giao Lào
ở Việt Nam đều nói tiếng Việt như người Việt. Trường tiểu
học Hoà Bình quận 1 có hai em lớp trưởng là con của nhân
viên Tổng Lãnh Sự Lào. Đi khắp nước Lào và ngay cả thủ đô
Vientiane, nếu không có những bảng hiệu và bất đồng ngôn

ngữ, tôi cứ ngỡ mình đang ở trên đất Việt. Qua Lào cũng như
về nhà vậy.
NHỮNG ĐIỀU MỚI BIẾT
Diện tích của Lào là 236.800( hơn 2/3 diện tích Việt Nam )
km nhưng dân số chỉ 6.000.000 người với 68 dân tộc anh em.
Đông nhất là LaoLum, LaoTai, LaoThơng, LaoXưng. Lào có
17 tỉnh và 1 thành phố: thủ đô Vientiane. Nép mình bên sông
Mekong; Vientiane có lẽ là thủ đô hiền hòa, bình dị và ít dân
nhất Châu Á (khoảng 650.000 người)
Phương tiện giao thông có xe hơi, xe buýt, xe gắn máy, xe ba
bánh máy (gọi là Tuk Tuk hay Champo) và xe ba bánh đạp.
Gần như không thấy ăn xin hoặc bán hàng rong đeo bám,
không thấy cả lực lượng công an. Thi thoảng vài chiến sĩ
cảnh sát giao thông trực trong các chốt ở ngã tư, rất hiếm khi
họ ra ngoài. Dầu vậy, người Lào rất tự giác, đèn đỏ là dừng
lại dù là giữa đêm đường vắng. Nhà hầu như không số.

Đường phố Vientiane có nhiều cây, từ những loại cổ thụ quý
như: Giá tỵ (Tek), Cày (Knia), Bạch Đàn, Giáng Hương,
Sao… Có cả cây Thốt Nốt, cây Sữa, cây Thắt Bím, cây Bò
Cạp Nước (DokCun) và rất nhiều cây Champa. Champa
người Khơme gọi là Champây, người Việt gọi là hoa Sứ, hoa
Đại. Trừ khu trung tâm, các nhà ở Vientiane đa số có vườn.
Trưa ngủ có thể nghe cả tiếng gà gáy, cả mùi hương lúa mới
dìu dịu thoảng qua .
Lào là xứ sở của Phật Giáo tiểu thừa, là một trong những
nước có tỉ lệ chùa so với dân số cao nhất thế giới. Chùa gắn
liền với trường học, gắn cả với đời, sư sãi ăn uống bình
thường như dân dã. Phật tử Lào thường tích đức bằng nhiều
hoạt động gọi là Thiện Nghiệp
Kinh tế Lào chủ yếu dựa vào rừng và sông Mekong. Các sản
phẩm của rừng chiếm gần 1/3 tổng giá trị xuất khẩu. Không
có biển nhưng bù lại 4/10 chiều dài sông Mekong chảy qua

