Chuyện kể của tu sĩ khổ hạnh thứ
ba, con vua
Thưa quý rất đáng kính, câu chuyện tôi kể đây hoàn toàn khác vi những câu
chuyện đã nghe. Hai hoàng tkể chuyện trước i đều mỗi người mất một con
mắt đơn thuần do hậu quả của số mệnh, còn i bchột thì li do chính lỗi lầm ca
mình, t mình gây nên ti, tự mình rước vạ vào thân như chuyện tôi kể hầu bà
nghe sau đây:
Tôi n Agib, con một quốc vương n là Cassib. Sau khi phụ vương ng hà,
tôi lên nối ngôi và vẫn đóng đô tại nơi cha i đã tr vì. Kinh thành này tolạc trên
bbiển, một hi cảng vào loi đẹp nhất và an toàn nhất. còn có một công
xưởng klớn đkhả năng cung cấp thiết bcho một trăm m mươi chiến hạm
luôn luôn sn sàng phục vụ khi cần thiết. Ngoài ra n trang b cho m chục
thương thuyền vận tải hàng hcũng từng y những du thuyền nhỏ nhẹ để đi
dạo vui ci trên mặt nước. Vương quốc i còn có nhiu thành phố tng lệ với
vô vàn hải đảo lớn, hu hết đều nm trong tầm nhìn của kinh đô. nghìn lmột đêm
Đầu tn, i đi thăm các tỉnh. Sau đó tôi cho trang hạm đội đi tuần du các
đảo để động viên các thn dân của mình hăng hái làm tròn trách nhlm. Trở về một
thời gian, i lại đi tuần du và những chuyến đi về y đã ho i hiu biết về nghề
hàng hi và thy yêu thích nó. Vì vy i quyết định làm một chuyến đi thám hiểm
xa ngoài nhng hòn đảo của mình. Để thực hiện dự định đó i cho chuẩn bmười
chiếc tàu rồi giương buồm khởi hành.
Bốn ơi ngày đầu thuận buồm xuôi gió nhưng đến đêm thbốn mươi mốt thì b
ngược gió dữ dội và một cơn bão mnh tưởng chừng muốn nhận chìm c đoàn
thuyn chúng i. Tuy nhiên, lúc tri hửng ng thì cũng là lúc gió cũng dịu dần,
mây tan tri đẹp. Chúng i ghé vào một hòn đảo, đừng lại hai ngày để nghỉ
ngơi lấy lại sức. Rồi li tiếp tục ra khơi. Sau mười m nh đênh trên mặt biển,
chúng i hy vng nhìn thy đất liền vì cơn bão vừa qua đã m i thay đổi ý định
ra lnh cho quay trở về. Tôi chợt nhận thấy người hoa tiêu blạc phương hướng
không biết là u mình hin đang đâu. Tôi ra lệnh cho một thuỷ thủ leo n đỉnh
cột buồm cao nhất để thăm đò thì báo cho biết là v phía phải và n ti xa tít
tận chân trời chỉ thấy mênh mông tri và biển. Nhưng về pa trước mặt, phía i
con tàu thấy có một mảng đen ln.
Nghe thấy vậy, người hoa tiêu mặt biến sắc, một tay dứt khăn trên đầu m xuống
sàn u, tay kia t tát vào mặt mình và u to:
- Ôi! Bhạ, chúng ta nguy mất rồi! Không một ai trong chúng ta thoát khỏi hiểm
nguy này. Vi tất cả kinh nghiệm của mình, i không sao th bảo đảm cho
chúng ta thoát him được.
Nói xong hn nức nở khóc như mt người biết chắc mình không sao tnh khi
chết. Stuyệt vọng cả y gieo hoang mang cho toàn thmọi ngưi trên tàu. i hi
lý do gì mà y li tuyệt vọng tới vậy.
- Than ôi! Tâu bhạ Hắn đáp- Cơn bão đã đánh lạc hướng chúng ta qxa cho
nên chđến trưa ngày mal thôi chúng ta stới gần i mảng đen đó chng có gì
khác là một quả núi u đen, một mỏ nam châm ngay lúc này đang hút đoàn tàu
chúng ta vì nhng chiếc đinh và sắt thép cấu tạo con tàu. Ngày mai khi chúng tai
gần nữa thì sức hút nam cm càng mnh, mạnh đến nỗi là tất cả nhũng chiếc đinh
sườn tàu snhư bị rút ra bay đến dính vào qunúi. Các tàu của chúng ta sbị vỡ
tan đắm ngay tại chỗ. Sườn phơi ra phía biển của quả núi này dính n
nhũng chiếc đinh sắt của kng biết bao nhiêu u m cho đm. Do đó
lực hút của quả núi này mỗi ngày lại mạnh hơn n. Núi này người hoa tiêu i
tiếp cùng hiểm trở. Trên đỉnh núi một cái vòm bng đồng nguyên chất,
những cột cng cũng.bằng đồng. Trên đỉnh vòm nhô lên mt con ngựa đúc đồng
nguyên khi, cưỡi trên ng ngựa là một kỵ sĩ, ngực che một tấm chì trên đó
khắc hình bùa phép. Theo truyn thuyết, u bệ hạ, thì bức tượng này nguyên
nhân chính của sđắm chìm không biết bao nhiêu u bao nhiêu con người
đã tnạn chốn này. tai hovẫn còn ckéo dài cho ti khi nào lật đổ được
pho tượng đó. nghin le mot dem
Người hoa tiêu kxong lại khóc và tất cđoàn thuthủ cũng sụt sùi khóc theo.
Bản thân tôi, tôi không tin là mình ti ngày tn số. Tuy vậy, mỗi người đều cùng lo
cho mình cách riêng để tự bảo vệ. Và trong cái tình thế chưa biết ngã ngũ ra sao họ
đi cc lẫn cho nhau, cho những ai may mắn sng sót.
Sáng hôm sau chúng i nhìn thy rõ qunúi đen và vi những điều đã nghe biết,
chúng i càng thấy nó thật rùng rn. Đến buổi trưa, quả núi đã ch lại kgần và
đúng như lời người hoa tiêu đã báo trước, chúng i nhìn thấy những chiếc đinh và
tất cả những thứ gì bng sắt đều nhất loạt rời tàu, bay vèo vèo v phía qunúi. Lực
hút của nam châm cực mnh đã làm cho nhng thứ bằng sắt này đập mạnh vào
sườn núi tạo thành một thứ âm thanh thật ghê rn. Những con tàu toác ra cm
nghỉm xuống đáy biển rất u. Tất cả đoàn tutùng của tôi đều chết đuối. Nhưng
Thượng đế đã rlòng thương cho i m được vào một tấm ván, gió đẩy giạt
tới cn quả núi đen. i không bị thương may mn cho tôi đã cập bờ vào
một nơi có những bậc trèo lên đến tận đỉnh núi”.
Scheherazađe muốn kể tiếp u chuyện, nhưng trời sáng đã khiến nàng im lặng.
Hoàng đế thấy quả là hoàng hu không đánh lừa mình phần mở đầu thật là hấp
dẫn. Vì vậy chúng ta cũng sẽ chắng ngạc nhiên ct nào ông chưa ra lệnh đưa
hoàng hu ra hành quyết ngày m đó. truyen co tich
***
- Nn danh Thượng đế Gn sáng hôm sau Dinarzade kêu chNếu chị của em
không n ng nữa thì xin ch kể tlếp chuyện tu si thứ ba đi?
- Em thân u Scheherazade đáp Vhoàng tnày đã ktiếp chuyện của mình
như sau:
Nhìn thy nhng bậc đá đó, i đã t ơn Thượng đế hết lời và va trèo lên vừa
nim tên thánh của Người vì nhìn sang phi, sang trái đều không có chỗ nào đặt
chân. Đường đi lên hẹp, dốc đứng và khúc khuỷu đến mức tôi nghĩ chỉ cần một cơn
gió không mnh lắm cũng đgạt i ngã lăn tòm xuống biển. Nhưng cuối cùng i
đã an toàn trèo lên được tới đỉnh núi. i đi vào đưới i vòm bng đồng và quì
xuống hôn mặt đất tạ ơn Thượng đế đã ra tay phù trợ.
Tôi qua đêm dưới i vòm đó. Trong giấc ngủ, i chiêm bao thấy một lão trượng
đáng kính hiện ra trước mắt bảo tôi:
- Con y nghe đây, Agib! Khi ngủ dậy, con hãy đào đất ngay chỗ chân con đó.
Con s thấy một i cung bằng đồng và ba mũi tên bng chì được chế tạo ra dưới
những chòm sao tt để giải thoát cho loài người khi bao nhiêu tai ách luôn đe doạ
họ. Con hãy lần lượt bắn ba mũi n này vào pho tượng. Người ksĩ sẽ ngã nhào
xuống biển và con ngựa thì đổ vphía con. Con sẽ chôn con ngựa xuống chỗ con
đã đào được cung tên. Làm xong việc này mặt biển sẽng lên ngang với đỉnh núi,
tới tận cn vòm. Khi nước ng tới đó, con sẽ thy một chiếc xuồng nh chỉ
một người chèo ti bằng mỗi tay một i chèo. Người này cũng bằng đồng nhưng
khác vi người kcon đã bn nhào. Con lên xuồng để cho y chèo đi, nhớ
không được đọc đến n Thượng đế. Trong mười ngày y s lái xuồng cho con đi
sang một bin khác và tchnày con thtìm được đường về vương quốc của
con an toàn miễn là, như ta đã đặn, trong suốt cuộc hành trình, tuyệt đối không
được nhắc đến tên Thượng đế.
Đó là tất cả nhng điều ông cụ đó bảo và dặn dò tôi. Thức giấc, tôi thấy như nhcả
người, và ngay lập tức làm theo li đã được dặn trong mộng.i đào đất, lượm lên
cây cung ba mũi n. Giương cung bn vào tượng kị sĩ đồng, đến phát thứ ba thì
nhào xuống biển, còn con rlgựa thì lăn kềnh xuống cạnh tôi. Tôi cn vào
cái hcung tên thấy mt nước biển từ từ ng lên. Khi mc nước ngang với
chiều cao ngọn núi và tràn ti cn vòm t i nhìn thy phía xa một chiếc xuồng
lao đến pa mình. i cm tạ Thượng đế thấy mọi i đều xảy ra trình tđúng
như trong glấc mộng. Cuối cùng chiếc xuồng cập bờ và tôi nhìn thấy người lái
bằng đồng như cgià đã tả. Tôi trèo lên xuồng và nhđinh ninh không được
kêu tên Thượng đế, i cũng chẳng nói u nào, im lng ngồi xuống người lái
bằng đng bắt đầu chèo đưa chiếc xung ra xa quả núi. chèo liên tục đến ngày
thchín thì tôi trông thấy những hòn đảo quen thuộc làm cho i vui mừng thấy
sắp thoát hiểm nghèo. Mng vui qđộ đã làm tôi qn phắt điu cm kỵ. Tôi kêu
lên: Tơn Thượng đế? Vinh quang thuộc về Người!
Chưa dứt lời thì chiếc xuồng chìm nghỉm luôn xuống u cùng với người i bằng
đồng, còn i t chới với trên mặt nước. Tôi i i cho tới cuối ngày, nhm
hướng đất lin mà tôi thy gần nhất. Một đêm ti mù ti mịt nối tiếp và, i chng
lúc này vào chnào ci bừa. Sức yếu dần, i bắt đầu thất vng thấy
mình khó thoát chết thì gió bng nổi mnh, một n sóng cao như một ngọn núi hất
tôi n một bãi t ri rút đi để i nằm li đó. i vội vàng nhm đậy chạy
nhanh vào phía đất ìin sợ một làn ng khác li chm tới mang i đi. Việc làm
đầu tiên ci áo quần ra, vắt khô nước rồi trải ra phơí trên mặt cát hãy n hơi
nóng ca ban ngày. co tich the gioi
Ngày hôm sau, mặt trờĩ chẳng mấy chốc đã làm nốt việc hong kkiệt tất cả áo
quẩn của i. i mặc vào đi tìm hiu xem hiện nay mình đâu. Mới đi được
một quãng đùờng thì đã hiu la mình đang trên một đảo hoang nhỏ rất trù phú,
mọc rất nhều cây ăn quả. Nhưng đồng thời tôi cũng nhận thấy là rất xa đất
lin, điều này m gim đi nhiu niềm vui được thoát chết trôi trên biển. Dù sao
tôi cũng pmặc số mệnh mình cho – Thượng đế định đoạt tuỳ ý muốn của Người.
Giữa lúc đó, tôi nhìn thấy một con tàu nhtừ đất liền đi ra, giương hết buồm
mũi u hướng về hòn đảo tôi đang đứng.
Không n nghi nggì scập vào n đảo này. Chưa rõ hành khách trên u
là bn hay thù, nên i thấy chưa nên xuất đầu lộ diện. Trèo lên một cây cao,
cành rm rạp, đó i thể quan sát thấy những trên u. Con u ti đỗ
trong eo nh có đ mười tên l bước xuống mang theo một i xng và
những dụng cđào đất khác. Chúng đi tới giữa đảo và i nhìn thy chúng dừng lại
đào sới một lát. Nhìn hành động của chúng hình như chúng lật lên một i cửa nắp.
Rồi chúng quay lại i u đỗ khiêng xung nhiều đồ đạc rồi thụt xuống. Tôi hiểu
ra ở chỗ đó có một hầm ngầm. Tôi nhìn thấy chúng đi một lần nữa về tàu một
lát sau xuống cùng vi một ông già, ông này dt theo một thiếu niên khoảng mười
bốn, mười m tuổi rất đẹp trai. Tất cđều thụt xuống hầm chỗ i cửa nắp đã m
khi n hhạ cửa nắp xuống, đắp đất lên rồi đi về pa cái eo nhỏ, nơi u thả
neo, i nhn thấy là không có cậu thanh niên trong bn họ. Từ đó i kết luận là
chàng trai y đã lại dưới hầm ngầm, điều làm tôi hết sức kinh ngạc.
Ông già các lbước n u giương buồm đi theo hướng về đất liền. Khi
con tàu đã đi khuất, tôi từ trên cây leo xuống và lập tức đi tới chỗ họ vừa
đào bới. Đến lượt i cũng vục tay bới đất cho tới lúc đụng vào một tấm đá vuông
khoảng hai ba bộ, tôi lật lên thấy che lấp lối xuống của một cầu thang cũng
bằng đá. Tôi bước vào bậc thang đi xuống và thy mình đang một gian phòng
rộng trong đó một thảm chùi cn một chiếc sập trên trải một tấm thảm khác
những gối tựa bọc vải đẹp. Chàng trai ngi trên sập tay cm chiếc quạt. Tôi
nhận thấy tất cả những thứ đó dưới ánh sáng của hai cây nến và n cnh chàng
trai còn có nhiu trái cây và nhng bình hoa.
Chàng trai giật mình hong hốt khi nhìn thấy i. Nhưng để cho chàng ta yên m,
tôi va đi vào vừa nói:
- cu là ai chăng nữa thì cũng xin đừng sợ. Một ông vua và một hoàng tnhư
tôi đây kng thể có bất cứ một sự xúc phạm nào đối với cậu. Trái lại, số phận may
mắn ca cậu đã khiến i có mặt tại đây đđưa cậu ra khỏi nm mồ này hình
như người ta đã đem chôn sống cu vì nhng do gì tôi kng rõ. Nhưng điều
làm tôi n khoăn và thấy khó lòng chấp nhận được (vì tôi đã được mục kích tất c
những gì xảy ra tlúc có người tới đảo y) dường như cậu đã để cho họ cn
sống cậu tại đây mà không s chng đối nào…”.
Scheherazade ktới đây thì ngừng lại và hoàng đế thì đứng n n khoăn không
biết vì sao chàng thiếu niên này li b bỏ đưới hm trên một hòn đảo hoang.
Ông nhủ thầm sẽ nghe tiếp đêm sau cho rõ. truyện cổ tích
***
Dinarzade, khi thy tới giờ, bèn gi hoàng hu:
- Chơi, nếu chị kng còn ngnữa thì xin knốt chuyện người tu sĩ thứ ba đi.
Scheherazade không để em phi nhắc lại, kể tiếp như sau:
Chàng thiếu niên Tu sĩ thứ ba tiếp nghe nói vy thì yên m tươi cười mời