
Chuyện kể của tu sĩ khổ hạnh thứ
ba, con vua
“Thưa quý bà rất đáng kính, câu chuyện tôi kể đây hoàn toàn khác với những câu
chuyện bà đã nghe. Hai hoàng tử kể chuyện trước tôi đều mỗi người mất một con
mắt đơn thuần do hậu quả của số mệnh, còn tôi bị chột thì lại do chính lỗi lầm của
mình, tự mình gây nên tội, tự mình rước vạ vào thân như chuyện tôi kể hầu bà
nghe sau đây:
“Tôi tên là Agib, con một quốc vương tên là Cassib. Sau khi phụ vương băng hà,
tôi lên nối ngôi và vẫn đóng đô tại nơi cha tôi đã trị vì. Kinh thành này toạ lạc trên
bờ biển, có một hải cảng vào loại đẹp nhất và an toàn nhất. Nó còn có một công
xưởng khá lớn đủ khả năng cung cấp thiết bị cho một trăm năm mươi chiến hạm
luôn luôn sẵn sàng phục vụ khi cần thiết. Ngoài ra còn trang bị cho năm chục
thương thuyền vận tải hàng hoá và cũng từng ấy những du thuyền nhỏ nhẹ để đi
dạo và vui chơi trên mặt nước. Vương quốc tôi còn có nhiều thành phố tráng lệ với
vô vàn hải đảo lớn, hầu hết đều nằm trong tầm nhìn của kinh đô. nghìn lẻ một đêm
Đầu tiên, tôi đi thăm các tỉnh. Sau đó tôi cho vũ trang hạm đội và đi tuần du các
đảo để động viên các thần dân của mình hăng hái làm tròn trách nhlệm. Trở về một
thời gian, tôi lại đi tuần du và những chuyến đi về ấy đã ho tôi hiểu biết về nghề
hàng hải và thấy yêu thích nó. Vì vậy tôi quyết định làm một chuyến đi thám hiểm
xa ngoài những hòn đảo của mình. Để thực hiện dự định đó tôi cho chuẩn bị mười
chiếc tàu rồi giương buồm khởi hành.
Bốn mươi ngày đầu thuận buồm xuôi gió nhưng đến đêm thứ bốn mươi mốt thì bị
ngược gió dữ dội và một cơn bão mạnh tưởng chừng muốn nhận chìm cả đoàn
thuyền chúng tôi. Tuy nhiên, lúc trời hửng sáng thì cũng là lúc gió cũng dịu dần,
mây tan và trời đẹp. Chúng tôi ghé vào một hòn đảo, đừng lại hai ngày để nghỉ
ngơi lấy lại sức. Rồi lại tiếp tục ra khơi. Sau mười hôm lênh đênh trên mặt biển,

chúng tôi hy vọng nhìn thấy đất liền vì cơn bão vừa qua đã làm tôi thay đổi ý định
ra lệnh cho quay trở về. Tôi chợt nhận thấy là người hoa tiêu bị lạc phương hướng
không biết là tàu mình hiện đang ở đâu. Tôi ra lệnh cho một thuỷ thủ leo lên đỉnh
cột buồm cao nhất để thăm đò thì gã báo cho biết là về phía phải và bên trái xa tít
tận chân trời chỉ thấy mênh mông trời và biển. Nhưng về phía trước mặt, phía mũi
con tàu thấy có một mảng đen lớn.
Nghe thấy vậy, người hoa tiêu mặt biến sắc, một tay dứt khăn trên đầu ném xuống
sàn tàu, tay kia tự tát vào mặt mình và kêu to:
- Ôi! Bệ hạ, chúng ta nguy mất rồi! Không một ai trong chúng ta thoát khỏi hiểm
nguy này. Với tất cả kinh nghiệm của mình, tôi không sao có thể bảo đảm cho
chúng ta thoát hiểm được.
Nói xong hắn nức nở khóc như một người biết chắc mình không sao tránh khỏi
chết. Sự tuyệt vọng cả y gieo hoang mang cho toàn thể mọi người trên tàu. Tôi hỏi
vì lý do gì mà y lại tuyệt vọng tới vậy.
- Than ôi! Tâu bệ hạ – Hắn đáp- Cơn bão đã đánh lạc hướng chúng ta quá xa cho
nên chỉ đến trưa ngày mal thôi là chúng ta sẽ tới gần cái mảng đen đó chẳng có gì
khác là một quả núi màu đen, là một mỏ nam châm ngay lúc này đang hút đoàn tàu
chúng ta vì những chiếc đinh và sắt thép cấu tạo con tàu. Ngày mai khi chúng ta tôi
gần nữa thì sức hút nam châm càng mạnh, mạnh đến nỗi là tất cả nhũng chiếc đinh
ở sườn tàu sẽ như bị rút ra bay đến dính vào quả núi. Các tàu của chúng ta sẽ bị vỡ
tan và đắm ngay tại chỗ. Sườn phơi ra phía biển của quả núi này dính vô vàn
nhũng chiếc đinh sắt của không biết bao nhiêu tàu bè mà nó làm cho đắm. Do đó
mà lực hút của quả núi này mỗi ngày lại mạnh hơn lên. Núi này người hoa tiêu nói
tiếp – vô cùng hiểm trở. Trên đỉnh núi có một cái vòm bằng đồng nguyên chất,
những cột chơng cũng.bằng đồng. Trên đỉnh vòm nhô lên một con ngựa đúc đồng
nguyên khối, cưỡi trên lưng ngựa là một kỵ sĩ, ngực che một tấm chì trên đó có
khắc hình bùa phép. Theo truyền thuyết, tâu bệ hạ, thì bức tượng này là nguyên
nhân chính của sự đắm chìm không biết bao nhiêu tàu bè và bao nhiêu con người
đã tử nạn ở chốn này. Và tai hoạ vẫn còn cứ kéo dài cho tới khi nào lật đổ được
pho tượng đó. nghin le mot dem
Người hoa tiêu kể xong lại khóc và tất cả đoàn thuỷ thủ cũng sụt sùi khóc theo.
Bản thân tôi, tôi không tin là mình tới ngày tận số. Tuy vậy, mỗi người đều cùng lo
cho mình cách riêng để tự bảo vệ. Và trong cái tình thế chưa biết ngã ngũ ra sao họ
đi chúc lẫn cho nhau, cho những ai may mắn sống sót.
Sáng hôm sau chúng tôi nhìn thấy rõ quả núi đen và với những điều đã nghe biết,
chúng tôi càng thấy nó thật rùng rợn. Đến buổi trưa, quả núi đã xích lại khá gần và

đúng như lời người hoa tiêu đã báo trước, chúng tôi nhìn thấy những chiếc đinh và
tất cả những thứ gì bằng sắt đều nhất loạt rời tàu, bay vèo vèo về phía quả núi. Lực
hút của nam châm cực mạnh đã làm cho những thứ bằng sắt này đập mạnh vào
sườn núi tạo thành một thứ âm thanh thật ghê rợn. Những con tàu toác ra và chìm
nghỉm xuống đáy biển rất sâu. Tất cả đoàn tuỳ tùng của tôi đều chết đuối. Nhưng
Thượng đế đã rủ lòng thương cho tôi bám được vào một tấm ván, và gió đẩy giạt
tới chân quả núi đen. Tôi không bị thương và may mắn cho tôi là đã cập bờ vào
một nơi có những bậc trèo lên đến tận đỉnh núi”.
Scheherazađe muốn kể tiếp câu chuyện, nhưng trời sáng đã khiến nàng im lặng.
Hoàng đế thấy quả là hoàng hậu không đánh lừa mình vì phần mở đầu thật là hấp
dẫn. Vì vậy chúng ta cũng sẽ chắng ngạc nhiên chút nào là ông chưa ra lệnh đưa
hoàng hậu ra hành quyết ngày hôm đó. truyen co tich
***
- Nhân danh Thượng đế – Gần sáng hôm sau Dinarzade kêu chị – Nếu chị của em
không còn ngủ nữa thì xin chị kể tlếp chuyện tu si thứ ba đi?
- Em thân yêu – Scheherazade đáp – Vị hoàng tử này đã kể tiếp chuyện của mình
như sau:
“Nhìn thấy những bậc đá đó, tôi đã tạ ơn Thượng đế hết lời và vừa trèo lên vừa
niệm tên thánh của Người vì nhìn sang phải, sang trái đều không có chỗ nào đặt
chân. Đường đi lên hẹp, dốc đứng và khúc khuỷu đến mức tôi nghĩ chỉ cần một cơn
gió không mạnh lắm cũng đủ gạt tôi ngã lăn tòm xuống biển. Nhưng cuối cùng tôi
đã an toàn trèo lên được tới đỉnh núi. Tôi đi vào đưới cái vòm bằng đồng và quì
xuống hôn mặt đất tạ ơn Thượng đế đã ra tay phù trợ.
Tôi qua đêm dưới cái vòm đó. Trong giấc ngủ, tôi chiêm bao thấy một lão trượng
đáng kính hiện ra trước mắt bảo tôi:
- Con hãy nghe đây, Agib! Khi ngủ dậy, con hãy đào đất ngay chỗ chân con đó.
Con sẽ thấy một cái cung bằng đồng và ba mũi tên bằng chì được chế tạo ra dưới
những chòm sao tất để giải thoát cho loài người khỏi bao nhiêu tai ách luôn đe doạ
họ. Con hãy lần lượt bắn ba mũi tên này vào pho tượng. Người kị sĩ sẽ ngã nhào
xuống biển và con ngựa thì đổ về phía con. Con sẽ chôn con ngựa xuống chỗ con
đã đào được cung tên. Làm xong việc này mặt biển sẽ dâng lên ngang với đỉnh núi,
tới tận chân vòm. Khi nước dâng tới đó, con sẽ thấy một chiếc xuồng nhỏ chỉ có
một người chèo tới bằng mỗi tay một bơi chèo. Người này cũng bằng đồng nhưng
khác với người kị sĩ mà con đã bắn nhào. Con lên xuồng và để cho y chèo đi, nhớ
không được đọc đến tên Thượng đế. Trong mười ngày y sẽ lái xuồng cho con đi
sang một biển khác và từ chỗ này con có thể tìm được đường về vương quốc của

con an toàn miễn là, như ta đã đặn, trong suốt cuộc hành trình, tuyệt đối không
được nhắc đến tên Thượng đế.
Đó là tất cả những điều ông cụ đó bảo và dặn dò tôi. Thức giấc, tôi thấy như nhẹ cả
người, và ngay lập tức làm theo lời đã được dặn trong mộng. Tôi đào đất, lượm lên
cây cung và ba mũi tên. Giương cung bắn vào tượng kị sĩ đồng, đến phát thứ ba thì
nó nhào xuống biển, còn con rlgựa thì lăn kềnh xuống cạnh tôi. Tôi chôn nó vào
cái hố cung tên và thấy mặt nước biển từ từ dâng lên. Khi mực nước ngang với
chiều cao ngọn núi và tràn tới chân vòm thì tôi nhìn thấy phía xa một chiếc xuồng
lao đến phía mình. Tôi cảm tạ Thượng đế thấy mọi cái đều xảy ra trình tự đúng
như trong glấc mộng. Cuối cùng chiếc xuồng cập bờ và tôi nhìn thấy người lái
bằng đồng như cụ già đã tả. Tôi trèo lên xuồng và nhớ đinh ninh là không được
kêu tên Thượng đế, tôi cũng chẳng nói câu nào, im lặng ngồi xuống và người lái
bằng đồng bắt đầu chèo đưa chiếc xuồng ra xa quả núi. Nó chèo liên tục đến ngày
thứ chín thì tôi trông thấy những hòn đảo quen thuộc làm cho tôi vui mừng thấy
sắp thoát hiểm nghèo. Mừng vui quá độ đã làm tôi quên phắt điều cấm kỵ. Tôi kêu
lên: Tạ ơn Thượng đế? Vinh quang thuộc về Người!
Chưa dứt lời thì chiếc xuồng chìm nghỉm luôn xuống sâu cùng với người lái bằng
đồng, còn tôi thì chới với trên mặt nước. Tôi bơi bơi cho tới cuối ngày, nhằm
hướng đất liền mà tôi thấy gần nhất. Một đêm tối mù tối mịt nối tiếp và, tôi chẳng
rõ lúc này ở vào chỗ nào mà cứ bơi bừa. Sức yếu dần, tôi bắt đầu thất vọng thấy
mình khó thoát chết thì gió bỗng nổi mạnh, một làn sóng cao như một ngọn núi hất
tôi lên một bãi cát rồi rút đi và để tôi nằm lại đó. Tôi vội vàng nhổm đậy chạy
nhanh vào phía đất ìiền sợ một làn sóng khác lại chồm tới mang tôi đi. Việc làm
đầu tiên là cởi áo quần ra, vắt khô nước rồi trải ra phơí trên mặt cát hãy còn hơi
nóng của ban ngày. co tich the gioi
Ngày hôm sau, mặt trờĩ chẳng mấy chốc đã làm nốt việc hong khô kiệt tất cả áo
quẩn của tôi. Tôi mặc vào và đi tìm hiểu xem hiện nay mình ở đâu. Mới đi được
một quãng đùờng thì đã hiểu la mình đang ở trên một đảo hoang nhỏ rất trù phú,
mọc rất nhều cây ăn quả. Nhưng đồng thời tôi cũng nhận thấy là nó ở rất xa đất
liền, điều này ]àm giảm đi nhiều niềm vui là được thoát chết trôi trên biển. Dù sao
tôi cũng phó mặc số mệnh mình cho – Thượng đế định đoạt tuỳ ý muốn của Người.
Giữa lúc đó, tôi nhìn thấy một con tàu nhỏ từ đất liền đi ra, giương hết buồm và
mũi tàu hướng về hòn đảo tôi đang đứng.
Không còn nghi ngờ gì là nó sẽ cập vào hòn đảo này. Chưa rõ hành khách trên tàu
là bạn hay thù, nên tôi thấy là chưa nên xuất đầu lộ diện. Trèo lên một cây cao,
cành lá rậm rạp, ở đó tôi có thể quan sát thấy những gì trên tàu. Con tàu tới đỗ

trong eo nhỏ và có độ mười tên nô lệ bước xuống mang theo một cái xẻng và
những dụng cụ đào đất khác. Chúng đi tới giữa đảo và tôi nhìn thấy chúng dừng lại
đào sới một lát. Nhìn hành động của chúng hình như chúng lật lên một cái cửa nắp.
Rồi chúng quay lại nơi tàu đỗ khiêng xuống nhiều đồ đạc rồi thụt xuống. Tôi hiểu
ra là ở chỗ đó có một hầm ngầm. Tôi nhìn thấy chúng đi một lần nữa về tàu và một
lát sau xuống cùng với một ông già, ông này dắt theo một thiếu niên khoảng mười
bốn, mười lăm tuổi rất đẹp trai. Tất cả đều thụt xuống hầm chỗ cái cửa nắp đã mở
và khi lên họ hạ cửa nắp xuống, đắp đất lên rồi đi về phía cái eo nhỏ, nơi tàu thả
neo, tôi nhận thấy là không có cậu thanh niên trong bọn họ. Từ đó tôi kết luận là
chàng trai này đã ở lại dưới hầm ngầm, điều làm tôi hết sức kinh ngạc.
Ông già và các nô lệ bước lên tàu và giương buồm đi theo hướng về đất liền. Khi
con tàu đã đi khuất, tôi từ trên cây leo xuống và lập tức đi tới chỗ họ vừa
đào bới. Đến lượt tôi cũng vục tay bới đất cho tới lúc đụng vào một tấm đá vuông
khoảng hai ba bộ, tôi lật lên và thấy nó che lấp lối xuống của một cầu thang cũng
bằng đá. Tôi bước vào bậc thang đi xuống và thấy mình đang ở một gian phòng
rộng trong đó có một thảm chùi chân và một chiếc sập trên trải một tấm thảm khác
và những gối tựa bọc vải đẹp. Chàng trai ngồi trên sập tay cầm chiếc quạt. Tôi
nhận thấy tất cả những thứ đó dưới ánh sáng của hai cây nến và bên cạnh chàng
trai còn có nhiều trái cây và những bình hoa.
Chàng trai giật mình hoảng hốt khi nhìn thấy tôi. Nhưng để cho chàng ta yên tâm,
tôi vừa đi vào vừa nói:
- Dù cậu là ai chăng nữa thì cũng xin đừng sợ. Một ông vua và một hoàng tử như
tôi đây không thể có bất cứ một sự xúc phạm nào đối với cậu. Trái lại, số phận may
mắn của cậu đã khiến tôi có mặt tại đây để đưa cậu ra khỏi nấm mồ này vì hình
như người ta đã đem chôn sống cậu vì những lý do gì tôi không rõ. Nhưng điều
làm tôi băn khoăn và thấy khó lòng chấp nhận được (vì tôi đã được mục kích tất cả
những gì xảy ra từ lúc có người tới đảo này) là dường như cậu đã để cho họ chôn
sống cậu tại đây mà không có sự chống đối nào…”.
Scheherazade kể tới đây thì ngừng lại và hoàng đế thì đứng lên băn khoăn không
biết vì sao mà chàng thiếu niên này lại bị bỏ đưới hầm trên một hòn đảo hoang.
Ông nhủ thầm sẽ nghe tiếp đêm sau cho rõ. truyện cổ tích
***
Dinarzade, khi thấy tới giờ, bèn gọi hoàng hậu:
- Chị ơi, nếu chị không còn ngủ nữa thì xin kể nốt chuyện người tu sĩ thứ ba đi.
Scheherazade không để em phải nhắc lại, kể tiếp như sau:
“Chàng thiếu niên – Tu sĩ thứ ba tiếp – nghe nói vậy thì yên tâm và tươi cười mời

