Cô Út
Vừa thấy tôi, cô Út òa khóc nức nở. Tôi an ủi:
- nín đi, đừng xúc động không tốt. Bệnh này bác sĩ không cho khóc đâu.
Mãi một lúc cô mới bình tâm li:
- Vậy hả?
Rồicười. Nụ cười méo mó. Cô ngồi tựa lưng vào vách, tiu tụy, hốc hác nhưng
vẫn phng phất vẻ đẹp ca một thời xuân sắc. Ch vào con bé nuôi bnh giường
bên, giọng cô đã có phn ngọng nghịu:
- Sáng giờ tngy quá chừng. Nãy cô mượn con nhỏ này đi đón.
Tôi cười:
- Lạ hoắc, sao em này biết con mà đón.
Cô bé đỡ lời:
- Thì nãy em cũng nói vậy nhưng cô biểu “mày cứ thấy đứa nào đi lang bang mày
hỏi có phải đi kiếm cô Út ng, nếu nó trả lời phải thì là cháu tao”.
Cô quay mặt bẽn lẽn cười, vẫn nụ cười méo mó. Sống mũi tôi cay sè. Tôi nm bàn
tay cô lạnh giá. Bàn tay đã không còn cử động được cùng vi một bên chân không
thể cùngđi hết cuộc đời - một cuộc đời truân chuyên vn sinh ra để trả món nợ
mà ông nội tôi đã vay thuở sinh tiền. “Con gái đức cha”. Không biết đúng sai
nhưng cả dòng họ nhà tôi và cnhững người quen biết đều đinh ninh như vậy.
Cô Út là người con cuối cùng sau mười lần sinh nở ca bà nội tôi. Đương nhiên cô
lãnh phần thực hiện li nguyền của bà: “Khi nào các con thành gia thất xong, bà s
không sng với ông nữa”. Đó cũng là li thoát duy nhất mà bà nghĩ ra được. Bà ni
một chữ bẻ đôi cũng không biết nhưng thuộc lòng Truyn Kiều và kể vanh vách
tínhch từng nhân vật trong Tam quốc chí. Bà nói bà là người nhớ dai nên t
dai. Bà nhất định sẽ không tha thứ cho ông nội, kể cả lúc bà xuôi tay, nhm mắt.
Khi ông nội tôi đưa về nhà người đàn bà thứ ba thì nội tôi và bà nội nhỏ đang
hai đầu chiến tuyến, lập tức về hẳn một phe. Chừng ln lượt có thêm hainữa, thì
bà nội lặng lẽ cố thủ vào cái giang sơn sớm kinh chiều kệ của mình, mặc cho bốn
người đàn bà kia xâu xé ln nhau. Trong các cô tôi, cô Út đẹp hơn thảy lại được ăn
học đến nơi đến chốn. Nhưng thay vì làm bác sĩ, kỹ sư như niềm ao ước của gia
đình dòng tộc thì cô lại mê đắm văn cơng. Trong khi bà nội ngày đêm chờ cô Út
ly chồng thì cô Út li không hề biết đến lời nguyn ấy. Ngày ngày cô sng trong
mộng tưởng, cô vật lộn với mớ chữ nghĩa hỗn độn trên trang giy. Ba mươi tuổi cô
yêu ln đầu - ngưi nhạc sĩ hơn cô hai mươi tuổi. Ông nội tôi phn đối, ông nhốt
cô vô phòng, tra cái ổ khóa bằng cùm tay vào cửa rồi xách cặp rong ruổi khắp các
sòng hốt me, tài xỉu. Một đêm mưa gió bão bùng, bà ni nhờ người bẻ khóa, gom
góp tư trang, đội mưa tiễn cô ra bến đò - nơi có người nhạc sĩ chờ sẵn. Con đò rút
sào trôi đi trong màn mưa. Bà nội đứng chết trân trên bến, nước mưa hòa nước mt
nhìn theo bóng con đò khuất ngã ba sông. Nghĩ đến lời nguyền, bà đưa tay vuốt
mặt.
Ông nội trở về sau khi đã nướng sạch những đồng tiền cuối cùng vào sòng bc. Bà
nội quỳ dưới chân ông, ông giật tóc lật ngửa mặt bà lên:Con Út đâu?”. Dạ
tui...”. Ông thét lên, ngã vật xung, bán thân bất toại. Những người đàn bà kia lần
lượt ra đi theo đúng thứ tự lúc ông nội lần lượt dắt họ về. Bà nội lủi thủi chăm ông.
Bà quên luôn lời nguyền.
m sau, cũng mt đêm mưa gió bão bùng.Út bụng chửa vượt mặt trở về. Thì
ra người đàn ông ấy đã có vợ, mà không phải một. Mỗi nhạc phẩm là một câu
chuyện tình với một ngưi đàn bà - có thật. Bà nội khóc ngất: Phải chi má đng
mở cửa cho con trốn theo nó...”. Ân hận, bà nội giành nuôi thng Nhàn để cô Út
thảnh thơi tìm hội mới. Càng thêm tui cô càng đẹp, càng chín như kiểu chín
dần từ trong ra ngoài của trái chín cây. Nhưng hình như với cô, nhan sắc không
phải là thứ vũ khí lợi hại, hay do cô thật thà quá, không biết dùng nó như một thứ
vũ khí li hại. Bỏ quê lên Sài Gòn, cô ln lội sấp ngửa hết cuộc tình này đến cuộc
tình khác. Vi ai cô cũng yêu hết mình, cũng tận tụy hi sinh, dâng hiến để rồi li
trắng tay do hầu hết họ đã vợ đùm con đề. Duy có một lần, mặc gia đình nhà
dượng phản đối quyết lit, họ vẫn có với nhau một đứa con gái b bẫm. Một buổi
sáng, cô uể oải thức giấc sau đêm dài mê man. Cô lăn lông lốc dưới sàn nhà, la
khóc thm thiết. Căn nhà trống hơ. Họ đã vượt biên, mang theo đứa con gái nhỏ
của cô tôi.
Rút kinh nghim, cô cẩn thận chọn ly một người đàn ông độc thân. Dượng bị chột
mắt, chân đi khập khing. Chiều chiuphụ dượng đẩy xe bánh bao chiên ra đầu
hẻm, kiếm tiền chợ không hết. Biết được, con Nhã - đứa con gái lang bạt của cô Út
- về tìm cvét của mẹ. Nhàn từ quê lên mắng em một trận. Cãi vã. Ging co.
Cuối cùng không kim chế được, nó chộp con dao đâm một nhát thấu tim em nó.
Ngày tòa xử Nhàn tù chung thân, cô Út quỵ ngay tại chỗ. Vậy là thành ra thế này.
Dượng lặng lẽ đẩy xe bánh bao chiên một đi không trở li. Ai cũng thương cô
nhưng không ai trách dượng. Chỉ có điều, mỗi khi thấy cô đưa ánh mắt buồn rười
rượi nhìn qua ô cửa, dõi theo dòng người tm nuôi tất bật ra vào, tôi thương cô
lm, tôi ước một ln dượng ghé vô tm.
Trước khi về, tôi trân trọng đặt vào tay cô một phong bì. Cô rớm nước mt nhìn tôi
mếu máo:y nghèo, cô Út không lấy tiền của bây đâu”.
i n tháng ba, đêm không có gió, không gian sánh lại đặc lừ.