Dấu chấm hết cho 1 tình yêu – dấu chấm hết của
một cuộc sống giả tạo
Đặt một dấu chấm hết cho trang này hay đặt vào cuộc đời em một kết thúc tàn nhn đây
hả anh…….
ngày…tháng…năm…
Anh nói dối em.
Đám cưới
Anh là chú rể…
còn cô dâu không hoàn toàn không phải là em…
Nhà hàng 5 sao. xe hoa, pháo hoa, taxi, khách thượng lưu…
Vợ anh đẹp, giàu, xứng đôi với anh hơn em nhiều lắm!
Ngày trước anh không có tiền…
Không lo được gì cho em
Bây giờ anh có tiền…mà sao anh không thyêu em như lời anh nói
Anh có tiền.
Nhưng để lo cho người con gái khác…
Anh gạt tay em ra để trốn sự nghèo hèn của mình, để rồi nắm tay người khác để tìm lấy
sự giàu sang. Ôi mỉa mai cho cuộc đời em, tin và thất vọng, chờ đợi và lầm tưởng…
Anh từng bảo không bao giờ thay đổi, anh từng bảo đừng mất lòng tin với anh. anh từng
bảo anh yêu em nhiều nhất trên đời, từng bảo….. và….. từng bảo…..
Em khô nước mắt, không phải vì hết yêu anh, mà là vì nước mắt em đã thành muối hết
rồi, muối trong người em, rát cả trái tim và rut gan, muối rửa tình yêu chăng?
Lại một mùa mưa, mưa đang khóc hay mưa đang dội vào em, xối xả và không dứt nhưng
mang một nỗi buồn chìm sâu tận trong sự ào ạt của nó…Em yêu anh biết nhường nào,
yêu hơn cả bản thân mình, đã có lúc em ước anh đừng khỏe mạnh mãi, anh bệnh…và em
sẽ cho anh gan, thận, máu, hay bất cứ thứ gì có thể để cứu sống anh của em. Nhưng giờ
đây không cần anh bệnh thì em cũng đã bị lấy hết những thứ đó rồi anh biết không?
Em còn sống không hay em đã chết rồi!
Em bây giờ là cái gì? có còn là con người nữa hay không?
Vì con ngưi còn biết đau, em thì không
Vì con ngưi còn biết khóc biết cười, em cũng không thể khóc hay cười được nữa
Vì con ngưi còn biết cảm giác bùn vui, em thì mang dòng máu của rắn mất rồi chăng?
Vì con ngưi còn biết hi vọng để sống, còn em cthất vọng cũng không còn nữa…
Em chết chưa? hay em chưa chết nhưng linh hồn đã bđánh cắp rồi, em là ai? Em đâu
rồi? Em bé nhỏ quá, đơn giản quá, mỏng manh quá so vi cái cuộc đời phức tạp đầy dao
găm nhọn hoắc như thế này. Em chui rút trong một bụi gai để trốn những thứ ấy, em
dùng tình yêu như một phép thuật che đậy đi những thứ em không hề dám công nhận, vậy
mà ai đó cũng nỡ lấy đi để em phải đối diện bằng 1 đôi mắt vô thần và một gương mặt vô
sắc.
Gió mát quá…em đang đứng trên một ngọn đồi cao với những áng mây bồng bềnh quanh
em, em cũng muốn bay theo mây, về đâu cũng được, nhưng đừng bắt em phải mở mắt để
nhìn đời, vì khi mmắt em sẽ bị té từ trên cao xuống, tan thành tro bụi mây khói mất
thôi…Em không nhãy đâu, vì em không là người nhưng cũng còn bản năng sợ chết của
một loài động vật bình thường…
Anh giết em rồi, giết bằng một thứ khí man rợ nhất của loài người, rồi anh lại nhấc em
lên và quăng đi ra thật xa như một tên nô lệ suốt đời chỉ biết làm giàu cho chủ.
Em chết rồi, chết hết tất cả, và anh thì ung dung hưởng thụ. Có ai lại cảm nhận được nỗi
đau của người khác khi họ không phải là chính người ấy? có ai lại thức trắng đêm để chỉ
lo cho người khác không biết có ngủ được hay không? Có ai ngủ mà lại biết có người
đang thức khóc vì mình không? có ai biết đằng sau nụ cười của một người đôi khi là c
một nỗi đau đớn giày xé không? Không ai cả? hoàn toàn không? Vì họ không phải là
em…còn anh thì lại chính là họ….