
Đừng bắt con phải giống mẹ
Con muốn sống với những gì là cá tính, là sở thích của con vì vậy mẹ
đừng bắt con phải giống mẹ, mẹ nhé!
Ngày con đi mẫu giáo mẹ đã mặc cho con những bộ váy xòe màu hồng
rất xinh xắn. Mái tóc của con cũng được buộc thành hai bím vô cùng
đáng yêu. Bạn bè ở lớp đều khen con dễ thương. Nhưng các cô lại nói
con quá nghịch ngợm, không hợp với những bộ váy cầu kì. Các cô đề
nghị cho con mặc những bộ quần áo rộng rãi cho phù hợp với tính cách
của con, và để con chơi cho thoải mái. Nhưng mẹ không đồng ý. Mẹ
muốn con mặc váy cho ra dáng con gái Hà Thành.

Mẹ đưa con đi học đàn piano khi con lên 4 tuổi. Con vẫn nhớ con đã
khóc ầm ĩ lên vì tập mãi chẳng thuộc nổi một bản nhạc. Con đã biết
mình không hợp với piano từ ngày ấy. Ai cũng nhận ra con không có
năng khiếu âm nhạc. Nhưng mẹ bắt con phải học, vì “con gái Hà Nội
phải biết chơi piano mới dịu dàng được”.
Ngày con vào lớp một, tóc con đã dài, đã chuyển sang tết hai bên trong
thật hiền. Nhìn thấy bạn bè để tóc ngắn. Con thích lắm. Nhưng mẹ
không đồng ý. Ngày ấy con vẫn nghe lời mẹ. Con rất ngoan. Mỗi lần đi
chơi, con đã biết đòi mẹ cho con mặc quần áo phông rộng rãi, để con
chạy nhảy cho dễ. Mẹ không đồng ý. Mẹ vẫn muốn con mặc váy. Những

bộ váy dài qua đầu gối. Thật xinh xắn. Nhưng con dần nhận ra rằng
mình không thích và cũng không hợp với chúng.
Con vẫn theo học đàn piano theo ý mẹ, nhưng những năm tháng học
hành đã giúp con tình cờ nhận ra rằng con có năng khiếu chụp ảnh hơn.
Con muốn học chụp ảnh. Mẹ không đồng ý. Đơn giản vì mẹ ghét nó. Mẹ
luôn cho rằng: “Con gái nhất thiết phải học piano”.
Con vẫn hàng ngày học văn thật chăm chỉ, vì mẹ muốn con trở thành
một cô giáo dạy văn. Mẹ nói: “Làm cô giáo dạy văn sau này con sẽ biết
cách để đối xử với mọi người như thế nào. Con sẽ có cách dạy con cái
và chăm chồng thật tốt”. Nhưng con ghét phải làm văn, con cũng yêu
nghề giáo. Con muốn được trở thành một nghệ sĩ nhiếp ảnh. Mẹ bảo mẹ
sẽ không bao giờ đồng ý.
Mẹ vẫn mua cho con những bộ váy rất đẹp. Con vẫn mặc chúng. Nhưng
những khi mẹ không để ý, con lại tìm những chiếc quần Jean và áo
phông rộng để mặc. Mẹ muốn con nghe nhạc cổ điển. Nhưng con thích
Rock, và RnB.

Mẹ là một người phụ nữ hoàn hảo. Có lẽ cái cách mà mẹ đang dạy con
cũng là cách mà bà ngoại con đã dạy mẹ. Đối với con những điều đó rất
đúng, rất chuẩn. Nhưng con không cần cái chuẩn mực nào hết. Điều duy
nhất con cần là được sống đúng với cá tính thật sự của mình. Với những
ước mơ của mình. Và mẹ hãy tôn trọng những suy nghĩ của riêng con.
Đừng cố vẽ cuộc sống, tương lai của con bằng đôi mắt của mẹ nữa. Hãy
để con có thể tự bước đi trong cuộc sống của mình bằng đôi chân của
chính mình. Và để con cảm nhận về cuộc sống này theo cách của riêng
con, bằng trái tim của con, mẹ nhé!
Theo Afamily

