Học cách tiếp thu phê bình

Có người xù lông nhím để bảo vệ quan điểm của mình và phản biện những

lời phê bình đó. Có người thì lại im lặng một cách “không quan tâm”. Vậy

thì cách xù lông nhím hay im lặng là tốt khi nhận được lời phê bình?

Ngọc Nga (Đại học Kinh doanh và Công nghệ Hà Nội) thì cho rằng luôn giữ

quan điểm phải xù lông nhím bởi cái tôi của Nga quá cao. Chưa một lần Nga

“xuôi xuôi” theo ý kiến của mọi người. Như hôm trước lớp trưởng đứng lên

nhắc nhở hay nói đúng hơn là phê bình cách Nga “sôi nổi” quá mức trong

các giờ học. Giờ học nào Nga cũng nói leo, khi thầy cô hỏi có ai có ý kiến gì

không thì Nga lại không chịu xung phong phát biểu. Chuyện sai rành rành

như thế mà Nga vẫn cho rằng mình “sôi nổi” là không có gì sai. Thậm chí

Nga cho rằng chính vì nhờ những nhân tố như Nga mà lớp bớt trầm.

Còn Hồng Minh (Đại học Thăng Long) thì chọn cách “im lặng”. Ai nói gì

cũng mặc. Hồng Minh cho rằng khi nhận được lời phê bình tốt nhất là mình

không nên phản biện lại, nếu cảm thấy lời phê bình đấy có lợi cho mình thì

tiếp thu, không có lợi thì phớt lờ mặc dù trong lòng cũng hơi bức xúc chút

xíu.Nếu ai có cá tính cao thì có thể xảy ra khả năng xô xát nhau, gây mất

tình cảm. Tốt nhất là im lặng.

Với mình thì mình nghĩ rằng với bất cứ lời phê bình nào đó cũng chứa ít

nhiều trong đó là sự thật. Chúng ta cần dung hòa sự phản biện và sự im lặng

một cách cần thiết để tiếp nhận lời phê bình từ người khác. Trước khi tiếp

nhận sự phê bình chúng mình nên đặt các câu hỏi cho bản thân:

+ Mình được gì và mất gì nếu tiếp nhận lời phê bình?

+ Lời phê bình của người phê bình có khách quan hay không? Hay là chỉ

theo ý chủ quan của người phê bình?

+ Lời phê bình mà mình nhận có thường xuyên được của mọi người hay

không?

+ Có nghiêm túc khi tiếp nhận lời phê bình hay không? hay dửng dưng, thờ

ơ?

Sau khi trả lời được những câu hỏi trên, bạn thấy sự phê phán đối với bạn là

đúng đắn, khi đó bạn hãy sửa chữa những thiếu sót của mình hoặc đừng để

lập lại những sơ ý của bạn nữa. Còn nếu bạn tin chắc rằng lời phê bình

không có căn cứ thì bạn hãy quên nó đi, nếu nó gây ảnh hưởng lớn thì bạn

có thể phản biện lại để lấy sự công bằng cho mình.

Xuất hiện đúng lúc, chân thành quan tâm và ở bên cạnh người thân, bạn bè

khi họ gặp khó khăn. Nếu bạn từng muốn có một thiên thần xuất hiện khi

bạn mệt mỏi, buồn phiền để quan tâm, chia sẻ thì người khác cũng luôn

muốn như thế.

- Không chỉ trích, oán trách hay than phiền. Đây là những hành vi không tích

cực, nó chỉ gây mất lòng mọi người mà không giải quyết được khó khăn.

- Khen ngợi, cảm kích và chia đều thành quả với người khác. Ai cũng muốn

trở nên quan trọng và có ý nghĩa trong tập thể. Một lời khen ngợi, cảm kích

sẽ khiến họ thấy được tôn trọng và muốn gắn bó dài lâu với bạn. Nếu biết

chia đều thành quả với tập thể, bạn sẽ trở nên đáng tin cậy, công bằng trong

mắt mọi người.

- Luôn biết lắng nghe. Muốn người khác cứ phải nghe mình, chấp nhận mình

đó là biểu hiện của ích kỉ. Biết lắng nghe, thấu hiểu và chấp nhận đối

phương là biểu hiện của tấm lòng vĩ đại bạn ạ.

- Luôn thành thật trong mọi hoàn cảnh. Dù là khi bạn từ chối, hay nhờ vả, sự

thành thật của bạn sẽ khiến người xung quanh nghĩ: Bạn ấy không giấu mình

bất cứ gì, mình thật sự quan trọng với bạn ấy.