
HỌCTHUYẾTSỬDỤNGHỢPLÝ(FAIRUSE)TRONG
GIẢIQUYẾTTRANHCHẤPQUYỀNTÁCGIẢ
TẠIHOAKỲVÀĐỀXUẤTCHOVIỆTNAM
PhạmMinhHuyền
Email:huyenphamlaw@gmail.com,ORCID:0009-0002-2711-756X
Ngàytòasoạnnhậnđượcbàibáo:03/07/2025
Ngàyphảnbiệnđánhgiá:08/01/2026
Ngàybàibáođượcduyệtđăng:19/01/2026
DOI:10.59266/houjs.2026.1116
Tómtắt:ĐượchìnhthànhtừánlệcủatòaánHoaKỳ,họcthuyết“fairuse”-sửdụng
hợplýngàycàngđượcthừanhậnrộngrãithôngquatínhhiệuquảtrongthựctiễnápdụng
khiđánhgiácáchànhvisửdụnghợplýcáctácphẩmđượcbảohộbảnquyềnmàkhôngphải
xinphép,khôngphảitrảtiềntạiHoaKỳ.Bàiviếtphântíchbốnđiềukiệnđểtòaánxácđịnh
mộthànhvisửdụngtácphẩmđượccoilàhợplý,thựctiễnápdụnghọcthuyếtkhigiảiquyết
tranhchấpquyềntácgiảtạiHoaKỳ,đánhgiáưuđiểm,hạnchếcủahọcthuyếtvàđưaDđề
xuấtchoViệtNam.
Từkhóa:HoaKỳ,sửdụnghợplý,tranhchấpquyềntácgiả
TrườngĐạihọcLuậtHàNội
I.Đặtvấnđề
Để có thể tồn tại và phát triển, bất
kỳhệthốngphápluậtnàovềquyềntácgiả
(QTG)cũngcầnduytrìsựcânbằnggiữa
việcmộtmặttraocácđộcquyềnchochủ
sởhữunhằmđảmbảolợikinhtếtương
xứngvớichiphí,côngsứcđầutưchoviệc
sángtạo,thúcđẩyđổimớitrongtươnglai
vàmặtkháccầnphổbiếnrộngrãitrithức,
tạođiềukiệnchocôngchúngtiếpcậntri
thứckhoahọc,thưởngthứccácgiátrịvăn
hóavàvậndụngcácthànhquảđóvàoquá
trìnhpháttriểnmọimặtcủađờisống.Do
vậy,tháchthứcđặtratronghệthốngpháp
luậtlàthiếtlậpmộtcơchếtốiưuđểcân
bằnggiữaquyềnlợicủacácchủthểsáng
tạovàlợiđángcủacôngchúng.
CácquyềntàisảntraochochủsởhữuQTG
nếubịlạmdụngsẽảnhhưởngnghiêmtrọng
vềlâudàiđốivớisựpháttriểncủakinhtế,
xãhộicũngnhưchochínhquátrìnhthúc
đẩysángtạovàđổimớibởinóhạnchếcơ
hộitiếpcậncủacôngchúng,cảntrởviệc
tiếptụcsángtạocủacácchủthểkháccũng
như kìm hãm các giao dịch dân sự lành
mạnh.Vìvậy,họcthuyếtsửdụnghợplýra
đờilàcơsởđểgiảiquyếtvấnđềcânbằng
lợitrongbảohộQTGtạiHoaKỳ,đảm
bảorằngcácquyđịnhvềbảohộQTGhoàn
thànhsứmệnhquantrọngnhấtlàthúcđẩy
các lợithiếtyếu củacôngchúng. Nó
đượcxemnhưlàmộtvấnđềthiếtyếu,hiển

nhiênvàkhôngthểthiếutrongchínhsách
bảohộQTGcủaquốcgiađểđápứngnhu
cầucấpthiếtcủamỗiquốcgiatrongquá
trìnhpháttriển.
II.Cơsởlýthuyết
Cơsở nền tảng của học thuyết sử
dụnghợplýlàviệcápdụngnguyêntắcvề
cânbằnglợicủachủthểsángtạovàlợi
củacôngchúng.Vềbảnchất,nguyên
tắccânbằnglợithểhiệnsựdunghòa,
điều chỉnhquyền lợigiữacácbên- “sự
cânbằngdựatrênsựđánhđổimộtlợit
tương đương” (Trần, 2024, tr.21) nhằm
đảm bảo điều kiện cho sự tồn tại, phát
triểncủacácchủthể,thúcđẩytiếnbộvăn
học,nghệthuậtvàkhoahọc.Bêncạnhđó,
họcthuyếtcònđượchìnhthànhtrêncơsở
bảođảmcácquyềncơbảnđượcghinhận
trongcácvănbảnpháplýquốctếvàHiến
pháp hay cácquy định khác trongpháp
luậtquốcgianhưquyềntựdongônluận
và biểu đạt (Hiến pháp nước Cộng hòa
xã hội chủ nghĩa Việt Nam, 2013, Điều
25),quyềntiếpcậnthôngtin(Hiếnpháp
Việt Nam, 2013, Điều 25), quyền được
họctập,nghiêncứukhoahọc,côngnghệ
củacánhân(HiếnphápViệtNam,2013,
Điều39&40).Ngoàira,dướilăngkính
củatrườngpháikinhtếhọcphápluật,lý
thuyếtthấtbạithịtrườngnổilênnhưmột
trụcộtlýluậnvữngchắcchosựtồntạicủa
sửdụnghợplý.Theođó,“fairuse”làmột
giảiphápđiềutiếtkinhtếnhằmkhôiphục
tínhhiệu quả phân bổ nguồnlựckhi cơ
chếgiácảcủathịtrườngbịtêliệt.
III.Phươngphápnghiêncứu
Bài viết vận dụng tổng hợp nhiều
phươngphápnghiêncứu,baogồmphương
TheocáchhiểucủangườiMỹ,“shallinclude”khônggiớihạncácđiềukiệnbắtbuộcphảinằmtrongđiều
luậtkhighinhậncácđiềukiệntheosaulàdanhsách“mở”(open-endedlist),dođókhiápdụngphépthử
“fairuse”,Tòaáncóthểápdụngcácđiềukiệnkhác.
phápdiễngiải,phântích,bìnhluậnđểlàm
rõbốnyếutốcủahọcthuyếtsửdụnghợp
lý,việcápdụnghọcthuyếttrongthựctiễn,
chỉraưuđiểmvàhạnchếcủahọcthuyết;
phươngphápthốngkênhằmminhchứng
sốlượngquốcgiaápdụnghọcthuyết,số
lượngvụviệcđượcápdụnghọcthuyếttại
HoaKỳ;phươngphápsosánhnhằmđối
chiếuquyđịnhcủaHoaKỳvàphápluật
ViệtNamvềcáctrườnghợpsửdụngtác
phẩmkhôngphảixinphép,khôngphảitrả
tiềnbảnquyền.
IV.Kếtquảnghiêncứuvàthảoluận
Trong những năm gần đây, học
thuyếtsửdụnghợplýngàycàngđượccác
tòaánHoaKỳviệndẫnvàcôngnhậnrộng
rãikhixemxétcáchànhvisửdụngtác
phẩmhợplý.TheothốngkêtừVănphòng
BảnquyềnHoaKỳ,từnăm1841đếnnăm
2025,đãcó261vụviệcđiểnhình(U.S.
CopyrightOce,n.d.)liênquanđếnphán
quyếtvềcáctrườnghợpsửdụnghợplý
đượcđưa ra giải quyết tại các cơ quan
tưpháp HoaKỳ. Trong đó,sốlượngvụ
việc ngày càng gia tăng với sự bùng nổ
củacôngnghệthôngtin,ứngdụngphần
mềmvàInternet,cụthểlàtừnăm1841-
1999có86vụviệc;từnăm2000-2010có
49vụ việc; từ năm 2011-2019 có 78vụ
việctrongkhitừnăm2020-2025đãcó48
vụviệc.Từthựctiễngiảiquyếtcáctranh
chấp bản quyền, bốn yếu tốsau thường
đượctòaánHòaKỳvậndụnglàmtiêuchí
đánhgiámột hànhvisửdụnglà hợplý
haykhông
:
(1)Mụcđíchvàđặctrưngcủaviệc
sử dụng: Khi xem xét tiêu chí này, các
thẩmphán thường dựa trên một số khía

cạnhsau:Thứnhất,cầnđánhgiáviệcsử
dụngtácphẩmcónhằmmụcđíchthương
mại hay không. Nếu việc sử dụng tác
phẩmnhằmphụcvụchocácmụcđíchphi
lợinhuậnnhưnghiêncứukhoahọc,học
tập,bìnhluậnthườngđượccoilàhợplý;
trongkhiđó,việcsửdụngtácphẩmnhằm
mụcđíchthulợinhuận,sinhlờinhưkhai
tháctrênnềntảngcódoanhthu,sửdụng
trong quảng cáo, tiếp thị, phục vụ hoạt
độngkinhdoanh,đặcbiệtlàthaythếthị
trườnggốccủatácphẩmthìkhôngđược
coilàsửdụnghợplý.Thứhai,cầnđánh
giáviệcsửdụngtácphẩmcómangtính
chấtchuyểnhóa(transformativeuse)hay
không.Điềunàyđượchiểulàtácphẩmgốc
cóđượcbiếnđổibằngcáchbổsungthêm
cáchhiểu,cáchdiễngiảihoặchìnhthức
thểhiệnmới,vớiđiềukiệnsựbiếnđổiđó
tạorathôngtin,trithứcmới,phươngthức
biểuđạt,giátrịthẩmmỹmớilàmphátsinh
giátrị sáng tạo khác biệt sovới nguyên
bản.TrongvụánCampbellv.Acu-Rose
Music,Inc.(1994).510U.S.569,việcxác
địnhsửdụnghợplýtácphẩmđượcđánh
giádựatrênviệctácphẩmmớicó“r
cáigì đó mới,vớimục đíchsâu xa hơn
hoặc đặcđiểm khác, thay đổi tác phẩm
gốcvớicáchthêhiện,ýnghĩahoặcthông
điệpmới”.Mộtsốvídụvềsửdụngmang
tínhchuyểnhóađượccholàhợplývìlàm
giatănggiátrịxãhộicủatácphẩm,thúc
đẩysựpháttriểncủanghệthuậtvàkhoa
họcnhưtríchdẫntácphẩmđểbìnhluận;
tómlượcmộtýtưởngtrongtácphẩmgốc
nhằmbảovệhayphảnbiệnquanđiểmđó;
làmbàinhại(parody).
(2) Bản chất của tác phẩm được
bảohộ:Tiêuchínày thườngđượcđánh
giátrêncơsởgiátrịnộitạicủatácphẩm,
các yếu tố cấu thành nên giá trịđó như
tác phẩm dựa trên sự kiện có thật hay
mang tính hư cấu, mức độ sáng tạo thể
hiệntrongnộidungvàtìnhtrạngcôngbố
củatácphẩmtạithờiđiểmđượcsửdụng.
TheothựctiễnxétxửtạiHoaKỳ,những
yếutốcốtlõimộttácphẩmđượcbảohộ
baogồm:tínhsángtạo,tínhtưởngtượng
vàtínhnguyêngốc(MCA,Inc.v.Wilson,
1981).Dovậy,việckhaitháctácphẩmcó
hàmlượngchấtxámhoặcmangtính hư
cấu caothườngítđược thừa nhận là sử
dụnghợplýhơnsovớicáctácphẩmdựa
trênnhữngsựkiệncóthật.Tươngtự,việc
sửdụngcáctácphẩmchưađượccôngbố
cũngkhóđượccoilàhợplý.Bêncạnhđó,
thẩmpháncòncóthểtínhđếncácyếutố
bổtrợkhácnhưgiátrịthôngtindohànhvi
sửdụngtạora,tỷlệđịnhlượngphầnnội
dungđượckhaithác,mứcđộphổbiếncủa
tácphẩmđượcbảohộtrongcôngchúng.
(3) Số lượng và tầm quan trọng
của phần được sử dụng: Trong yếu tố
này,phươngdiệncầnđượcđặcbiệtlưuý
làgiátrịđịnhtínhcủaphầntácphẩmđược
sửdụngmàkhôngđơnthuầnlàsốlượng
nộidungđượckhaithác.Nhìnchung,dù
phạmvisửdụnglớnhaynhỏ,hànhviđó
vẫncóthểbịcoilàkhônghợplýnếuphần
đượcsửdụng mangtính đặctrưngnhận
diệnvàthểhiệndấuấnsángtạocốtlõicủa
tácgiả.TrongvụHarper&Row,Tòaxem
việctríchdẫnchỉchiếm3,8%(Patterson,
1998)sôtrangtrêntổngsô6763trangtừ
hồikýchưa công bônhưngnhữngtrích
đoạnđó là “trung tâm/trọng tâm của
quyển sách” (Harper & Row v. Nation
Enterprises, 1985). Trong vụ Campbell,
Tòa ghichúrằngphạmvicho phépsao
chépphuthuộcvàomụcđíchvàđặcđiểm
củaviệcsửdụng.Vídụ,nếuviệcsửdụng
làlàmbàinhạithìphảicósưsaochépcần
thiếttừtácphẩmgốcđểcóthêxácđịnh
đâylàbàinhại.Hơnnữa,trọngtâmcủa
tácphẩmgốctrongnhiềuvụánvừalàcơ
sởđểxácđịnhtácphẩmgốc,vừalàtrọng

tâm của bài nhại. Trong một sô trường
hợp,ngườisửdụngcósaochéptoànbộ
tácphẩmnhưngtòaánvẫnxácđịnhviệc
sửdụnglàhợplý.Cóthêkêđếnmộtvài
vídụnhưsaoinlạitấmápphíchcủabuổi
biểudiễnnhạcrock(GrahamArchivesv.
Dorling Kindersley Ltd.,n.d.), định thời
cácchươngtrìnhvôtuyến(SonyCorp.of
America v. Universal City Studios, Inc.,
1984).
(4) nh hưởng của việc sử dụng
đốivớithịtrưngtiềmnănghoặcđốivới
giatrịcủatácphẩmđượcbảohộ.Đây
yếutốgắnvớikhảnăngkhaithácthương
mạitácphẩm,baogồmviệctạosảnphẩm
pháisinh,phânphốivàkinhdoanh.Trong
vụ Sony v. Universal Studios, Tòa án
TốicaoHoaKỳ ủnghộquan điểmviệc
sửdụngđượccoilàhợplýkhikhôngcó
bằng chứngvềthiệthạiđángkểđốivới
việckhaitháctácphẩm.Quanđiểmnày
tiếptụcđượcủnghộbởiphánquyếttrong
vụHarper&Row,theođóTòaánTốicao
xácđịnhyếutôthưtưlà“yếutôđơnXD
trọngnhấtcủasửdụnghợplý”(Harper
&Rowv.NationEnterprises,1985).Cách
tiếpcậntậptrungvàothịtrường(haykinh
tê) này củaTòa ánTốicao đã trởthành
khuôn mẫu khi phân tích việc sửdụng
hợplýtrongthêkỷtiếpđó,vớicâuhỏivê
sưphươnghạithịtrường,haycòn được
gọilàcáchtiếpcận“thấtbạithịtrường”
(market failure). Cách tiếp cậndựa trên
lýthuyếtkinhtêđượcđưaratừmộtbài
viếtcủaGordon(1982).Bàchorằngcách
tiếp cận QTG dựa trên cơ sởthịtrường
cókhảnănglàmrõvàmanglạisưchắc
chắntrongnhữngvụánvêsửdụnghợp
lý.Mộtvídụvêtrườnghợpnàyđượcđưa
ralànếuviệcghivàxem/nghetácphẩm
tạithời điểm khác - time shifting (trong
vụSony)khôngphảilàhợplýthìviệccấp
phépsửdụnglàcầnthiết.Tuynhiên,chi
phíchoviệcthươnglượngvàchấpthuận
cácđiềukhoảncủagiấyphépvớimỗimáy
ghihìnhsẽluônvượtquálợinhuậnthuvê
từviệcbánnhữngchiếcmáynày;dođó,
mộtthịtrườngdành riêng cho cấpphép
việc ghi và xem/nghe tác phẩm tại thời
điểmkhácsẽthấtbạivàvìvậytìnhhuống
đóđượccoilàhợplý(Lunney,2002).
CácThẩmphánkhixemxétcácvụ
việcnênđánhgiáởmứctốithiểulàthỏa
mãnbốnyếutốtrên.Tuynhiên,Quốchội
HoaKỳkhôngxácđịnhyếutốnàogiữvai
tròquyếtđịnh,vìvậythẩmphánphảiđánh
giátínhhợplýcủaviệcsửdụngdựatrên
hoàncảnhcụthểcủatừngvụviệc,thông
quaviệccânnhắccông bằngcácyếutố
liênquanvàxemxéttổngthểtoànbộtình
tiết. Ngoài ra, phần cuối của Điều luật
đượcbổsungvàonăm1992cóghinhận
“mộttácphẩmchưacôngbốvềbảnchất
không ngăn cản việc đưa ra phánquyết
xácđịnhviệcsửdụnglàhợplýnếuphán
quyếtnàyđượcđưaradựatrênviệcxem
xéttấtcảcácnhântốkểtrên”.
Sự thể hiện của học thuyết trong
Điều 107 Đạo luật Bản quyền Hoa Kỳ
mang tính chất chỉ dẫn cho người áp
dụng,cáctòaánvẫncósựtựdonhấtđịnh
trong việc kết luận việc sửdụng hợp lý
dựatrêncáctìnhtiếtcủatừngvụviệc,thể
hiệnsựlinhhoạtmangđậmnétđặctrưng
củacácquốcgiatheohệthốngcommon
law.Điều107chỉlàsưtáikhẳngđịnhhọc
thuyết,khôngmangmụcđíchsửađổi,thu
hẹphaymởrộnghọcthuyếtởbấtkỳhình
thứcnàovìsửdụnghợplýlàmộtquytắc
côngbằngcủalẽphảinênkhôngthểđưa
rađịnhnghĩađểápdụngchomọitrường
hợp.Cáctrườnghợpsửdụnghợplýđược
đúcrútquanhữngphánquyếtcủaTòaán.
Quađócóthểthấyhọcthuyếtsửdụnghợp
lýđượcvậndụnglinhhoạtvớiphạmvi

ápdụngrấtrộng,tùytừngtrườnghợpcụ
thể,thẩmpháncóthểloạibỏhoặcápdụng
cácyếutốkháckhiđánhgiámàkhôngbị
bóbuộc bởi các quy định của pháp luật
bởicáctìnhtiếttrongmỗivụviệclạicó
sự khác biệt, muôn hình vạn trạng nên
khôngthểtiênđoánchínhxáctrước.Học
thuyếtnàymặcdùcóthểdẫnđếnkếtquả
đánhgiákhôngchắcchắnnhưngrấtphù
hợp trước xu thế bùng nổ của khoa học
công nghệ, đápứng tốt các trường hợp
đa dạngphát sinh trong thực tiễn, đồng
thời tạo điều kiện cho tăng trưởng kinh
tê,thúcđẩytraođổithôngtin,trithứcvà
khuyếnkhíchsưsángtạo.Nhờtínhlinh
hoạttrongxửlýcácvấnđềphátsinhtừ
côngnghệmới,hànhvitiêudùngvàứng
dụngmớicủacácthiếtbịvàInternet;tăng
cườngtínhổnđịnhcủahệthốngphápluật
vàkhuyếnkhíchsángtạo,họcthuyếtsử
dụnghợplýđangđượcápdụngrộngrãi
tạicácquốcgiacóđiềukiệntươngđồng
vớiViệtNamnhưHànQuốc(Framework
Act on Intellectual Property of Republic
of Korea, 2022, Article 2.2), Đài Loan
(Taiwan Copyright Act, 2022, Article
65), Philippines (Intellectual Property
Code of the Philippines, 1997, Article
185),Malaysia(MalaysiaCopyrightAct,
1987/2022, Article 13), đồngthời đang
đượcxemxétápdụngtheocáchriêngtại
,NamPhi,IrelandvàLiênminhchâu
Âu(Sutton,2016).
TạiViệtNam,cáchànhvisửdụng
hợplýtácphẩmhaycòngọilàcáctrường
hợpngoạilệkhôngxâmphạmQTGđược
quyđịnhkháchitiết,cụthểtạikhoản1
Điều25,Điều25aLuậtSởhữutrítuệnăm
2005,sửađổi,bổsungnăm2009,2019,
2022và2025theotừngnhómhànhvi,đối
tượng sử dụng, loại hình được sử dụng
vàmụcđíchsửdụng.Theođó,phápluật
ViệtNamhiệnhànhchỉchophépápdụng
ngoại lệ trong phạm vi danh mục được
liệtkê đóngdo nhàlàmluật dự liệu mà
khôngcóđiềukhoảnmởchocáctrường
hợp khác. Cách quy định này đảm bảo
tínhchặtchẽ, cụthể,rõràng,nhấtquán
vàtránhsựtùytiệncủacácchủthểkhiáp
dụngphápluật.Điềunàyxuấtpháttừảnh
hưởngcủahệthốngphápluậtchâuÂulục
địavàyêucầutuânthủphépthửbabước
nhằmđảmbảothựcthicáccamkếttrong
ĐiềuướcquốctếmàViệtNamlàthành
viên,đặcbiệtlàyếutốthứnhấttrongphép
thửyêucầungoạilệphảiđượcxácđịnh
trongnhữngtrườnghợpđặcbiệtnhấtđịnh
(Côngước Berne, 1971, Điều 9.2; Hiệp
ướccủaWCT,1996,Điều10;Hiệpđịnh
TRIPs,1994,Điều13;HiệpđịnhCPTPP,
2018,Điều18.65;&HiệpđịnhEVFTA,
2019, Điều 12.14). Tuy nhiên, trong bối
cảnhcôngnghệthôngtinvàkhoahọckỹ
thuậtpháttriểnkhôngngừng,việcliệtkê
đóngcáctrườnghợpsửdụngđượcphép
cóthểchưabaoquátvàdựliệuđượchết
cáctìnhhuốngtrongthựctiễn,dẫnđếnsự
cứngnhắctrong quátrìnhápdụngcũng
nhưlàmgiảmtínhổnđịnhcủahệthống
pháp luậtvìphảithườngxuyênthay đổi
đểgiảiquyếtcácvấnđềmới.
V.Kếtluận
Từnhữnglậpluậnvàphântíchtrên,
tác giả đề xuấtLuậtSHTTcầnbổ sung
mộtquyđịnhmởvàocuốikhoản1Điều
25vềcáctrườnghợpngoạilệkhôngxâm
phạmQTGlà:“Cáctrườnghợpkhácdo
cơ quan nhà nước có thẩm quyền quyết
định” bên cạnh việc liệt kê một danh
sáchđóngcácngoạilệcụthể.Trêncơsở
đó,vănbảnhướngdẫndướiluậtcầnbổ
sunghướngdẫnchitiếtquyđịnhtrêndựa
trênhọcthuyếtsửdụnghợplýnhưsau:
“Cơquannhànướccóthẩmquyềnquyết
địnhcáctrườnghợpngoạilệkhôngxâm

