It's hard to say .... I u - phần 3
Li là tên Tun chết tiệt đó ! Sao hán thích chọc tc ngưi khác thế nh !
Không thèm để ý tới cái nhìn sắc lẻm của nó , tên Tuấn nhìn người ấy lên
tiếng :
-Anh Tú ! Anh n nhnhng gì anh đã hưa với bác Luân ! Tôi không chắc
….sẽ có chuyện gì xảy ra khi anh không giữ lời hứa ….
-Anh hiểu ! Anh sẽ không đi quá xa ….
Bác Luân ư ? …. Bố mình (shock)…….…. Có liên quan gì ở đây??? …. “anh”
…..chẳng lẽ hai người này là anh em ? Nhiểu được thắc mắc của nó , Tú
cười buồn :
-Phải nó là em Tú , … “em” ….- Vừa nói Tú vừa nhìn nó……..chữ “em”mang
một vị đắng xót xa …
Thật sự , nó không thể hiểu nổi cái quái gì nữa ! Tại sao người đánh nó và
người cứu lại là hai anh em ? Tại sao ba nó phải giấu , và tại sao hai
người đó bây giờ lại học chung trường với nó …. Tất cả mọi chuyện diễn ra
như đã được sắp đặt từ trước …vậy đó là chuyn gì ??
Nó đưa ánh mắt “ngây thơ con nai tơ” nhìn Tú ! Bắt gặp ánh mắt nó Tú quay
đi , có vẻ như anh không muốn nó thấy vẻ lúng túng của anh lúc này ! Nó định
gng hỏi … nhưng thôi !
Dù gì thì Tú cũng đã hứa với ………...ba nó , vậy cứ về hỏi ba nó cho xong
(mặc dù nó biết chắc là ba nó skhông nói nhưng không muốn gây khó dễ
cho Tú) .
RREEEEEEEEEEEEEEENNNNNNNNNNGGGGGGGGGGGGGGG
Vào học rồi ! Nó kéo tay Tú vào lớp nhung Tú nhnhàng rụt tay lai :
-Mình học lớp khác cơ ….
-Lớp nào ? Chứ không phải hai người là anh em sao ? Tại sao lại không học
chung một lớp ??
-Thì là anh em ….. nên mới không thể học chung một lớp được !
-???.......................
-Mình học lớp 12 rồi !
Cy oy ! Nó té ngửa ! Học 12 mà cứ xưng mình mình bn bạn với , làm nó
cứ tưởng ….. ! (Mà thôi …12 cũng không sao …..cách nhau có 2 tuổi chứ bao
nhiêu….. ^^ !)
Tú quay lưng đi về phía lớp 12 , nó lại thấy chạnh lòng khi nhìn theo hình
bóng Tú , àh không …anh Tú ! Hình dáng ấy rất quen thuộc khiến nhớ về
những kỉ niệm thủa ấu t ,................lúc mẹ còn sống …...........
Nng nhnhàng thả trên vai nó , gió kh vuốt tóc ,…. Trông nó như một
thiên thàn xinh đẹp trong nắng … Đôi mắt trong sáng long lanh , đôi môi
hồng đỏ .... Nó bước lại gần Tú . Tú đang nhìn ,ngây ngất như người mất
hồn ! Nó cười ..
Tú giật mình , anh tiến lại phía :
-Giờ mới để ý , em … àh không … Linh đẹp thật !
Nó ngượng chín cmặt :
-Đâu có ! …
Nhưng tại sao Tú lại không kêu nó là em nh! Chắc tại lời hứa với ba nó ! Nó
thix Tú kêu nó bng em hơn …
Có một tình cảm khác lạ đang len lỏi trong đầu nó chạy xuống tim nó và cuối
cùng chạy lên khuôn mặt làm mt đỏ như gấc (dthương wá >< ) Nó tự hỏi
mình bgì rồi sao >< ! Nó không biết rằng , có một ngừơi con tim cũng đang
thổn thức như nó , ……….
Cuc đời có những chuyện xảy ra không ai đoán trước được ! Con người
thật ra cũng chỉ là con ctrong tay Số Phận mà thôi ! Vì vậy mà có những
chuyn trái ngang xảy ra , vì vậy mà có vui buyồn hờn giận ! Số Phận không
thiên vị ai bao giờ , cho người này cái gì thì sẽ lấy đi của người đó cái
khác ,
-----------------------