Không có bữa ăn nào miễn phí.
Người Mỹ câu, trong một sòng bài phé (poker) bịp bợm luôn một
nạn nhân. Nếu bạn không biết ai là nạn nhân, thì người đó chính là bn.
Chuyn ngày xưa kể rằng một vị vua Hi Lạp được tiếng là thông
minh đức độ cai quản một xứ sở thanh bình an khang. Ông một thư
viện thu thập cả chục ngàn cun sách suốt lịch sử văn minh loài người
và có ước muốn là chia snhững kiến thức khôn ngoan này cho trăm họ.
Ông triệu 500 nhà thông thái nhất của quốc gia và yêu cầu họ cùng nhau
ngồi xuống tóm lược mọi tinh túy văn hóa” nhất của nhân loại vào một
vài lời dễ hiểu (thay vì một thư viện sách) để mọi người dân cùng thấm
thía đạo của trời và của người. Sau hơn một tháng, 500 nhà tng thái
đưa lên một văn bản 5 trang là công trình tóm lược. Vị vua thấy vẫn còn
quá phc tạp, dân thường không ai thể thấm nhuần được tưởng
kiểu này. Sau đó một tóm lược còn 3 trang, rồi 1 trang rồi 1 phân
đoạn. Nhưng vị vua vẫn không vừa ý. Cuối cùng ông cười hả hê khi v
đại diện trao cho ông cái túi khôn ngoan của nhân loại trong một câu văn
độc nhất, “Không có bữa ăn nào miễn p cả” (there is no free meal).
Đây là một thực tế hiển nhiên mà con người thi đồ đá cách đây 10 ngàn
năm hiểu rất rõ. Ngày nào mà không săn được con mồi nào đem về hang
động, ngày đó gia đình phải đói. Rồi loài người tiến hóa thành cộng
đồng văn minh hơn, tổ chức nhng xã hội có tầng lớp và phân chia công
tác theo khnăng của tng người. Xã hi mới đẻ ra một tầng lớp lãnh
đạo có đầu óc và tham vng.
T đế chế Trung Quốc đến Ai cập sau đó La Mã, Anh, M giới
quý tộc và chính trgia giàu luôn luôn bận rộn suy nghĩ tìm những
ththuật phù phép để “những bữa ăn miễn phí” dâng lên ttầng
lớp nghèo hèn. Nếu nhìn vào cốt lõi, đây một hình thái ăn cắp”,
nhưng được che đậy bằng những mỹ từ cao đp văn hoa, giống như
một bộ quần áo thời trang đắt tiền của Louis Vuitton sẽ che đậy những
mục nát của thân thể béo phì, làm m mắt người qua lại.
hi ngày nay tiến bộ ng không dễ gạt bỏ nổi lòng tham ăn
free” vốn đã mọc rễ trong lòng người 10 ngàn năm qua. Chuyện kiếm
tiền, càng nhanh càng nhiều càng tốt, là mt đề tài thời thượng, hấp dẫn
lan tràn khắp mọi mạng truyền thông từ tin thời sự trên báo đến
nhng câu chuyện ở quán cà phê, những bài ging trong lớp học.
Trong dư luận, không thiếu những chuyện thích bắt chước lẫn nhau
không đóng góp một công sức gì cho hội nhưng tìm đủ mọi cách để
bòn rút ăn cắp. Hiện tượng phổ biến đến nỗi kng ai còn cm giác ngạc
nhiên hay phn nộ khi bị lộ diện.
Năm 2008, các chính phủ Âu Mỹ (và sau đó toàn thế giới) phát động
chương trình kích cầu chống suy thoái, nhưng thực sự đây chỉ là một
hình thức ăn cắp tiền của dân đcứu các nn hàng các nhà đầu tư
lớn, thế lực chính trị. Khi khó lấy tiền thuế trực tiếp của dân, các
chính phđã tìm những mánh khóe ly khơn… như đi vay bừa bãi đ
thế hệ sau phải gánh nchồng chất, hay in thêm tiền đgây lạm phát
(anh có 10 đồng, tôi muốn lấy 2, tôi chỉ việc làm cho tiền mất giá 20% là
anh đã bị mất tiền mà không h hay biết).
Chính phTrung Quốc còn hay hơn nữa, họ giữ lãi suất nn hàng dưới
2% trong suốt 30 năm đ lấy tin tiết kiệm của dân cho các tập đoàn nhà
nước vay kinh doanh (thực sự các quan làm ăn theo lối OPM (tiền người
khác- other peoples money; nên mất rất nhiều trong các lỗ lãi, thất thoát
nxấu mà kng ai phải chịu trách nhiệm). Trò phù phép khác gi
t giá Yuan (nhân dân t) thật thấp đđược xuất khẩu cao (nhằm lấy
thuế, ngoại tệ và tài sản nhờ giá lao động rẻ mạt của nhân công và không
cho họ hưởng thành quả đáng lẽ phải đến từ giá trị cao của đồng tiền).
Các tầng lớp nhân giàu thì lợi dụng nhng khe hở của pháp luật (ở
M) hay lạm dụng mối quan h với các quan chức (ở Trung Quốc) đ
tìm những dự án “ăn freenhư trưng dụng đất đai của nông dân nghèo,
lấy hỗ trợ tài chính của chính phủ (tiền dân), chia chác các hợp đồng béo
bvề xây dựng h tầng hay quân sự (không bị giám t nhiều). Những
v đầu cơ, làm giá hay lướt sóng trên các th trường tiêu th hay tài
chính chỉ là các hình thức thác của thủ thuật ăn cắp.
Trong khi đó, nhóm blợi dụng (những con kiến làm việc chăm chỉ, âm
thầm đóng góp cho kinh tế) thì hoa mắt với những đánh bóng hư ảo của
các nhân vật” xã hội, chỉ ước ao bắt chước mọi hành vi llăng của họ.
Hình ảnh được truyền khắp nơi, như một trò ru ngkhiến mọi người
quên đi cái túi tiền của mình.
Người M câu, “trong một sòng bài “phé” (poker) bịp bợm luôn
một nạn nhân. Nếu bạn kng biết ai là nạn nhân, thì người đó chính là
bạn”. Ngay cả những sinh viên với một đu óc tương đối trong sạch, tiến
bộ, cũng quan tâm đến chuyện “kiếm tiền” hơn kiếm kiến thc (năm
2008, một thống 3.600 sinh viên năm thứ cho thấy 71% sinh viên
M và 84% sinh viên Trung Quốc coi chuyện kiếm tiền sau khi tốt
nghip là mục tiêu quan trng nhất).