
1
MỞ ĐẦU
1. Lý do lựa chọn đề tài
Ở Việt Nam, trong khoảng 50 năm qua, nhiệt độ trung bình năm đã
tăng khoảng 0,70C, mực nước biển đã dâng khoảng 20 cm. Biến đổi khí hậu
(BĐKH) thực sự đã làm cho các thiên tai, đặc biệt là bão, lũ, hạn hán ngày
càng ác liệt. Theo tính toán, nhiệt độ trung bình ở Việt Nam có thể tăng lên
30C và mực nước biển có thể dâng 1m vào năm 2100. Nếu mực nước biển
dâng 1m, khoảng 40 nghìn km2 đồng bằng ven biển Việt Nam sẽ bị ngập
hàng năm, có khoảng 10% dân số bị ảnh hưởng trực tiếp, tổn thất đối với
GDP khoảng 10%.
Thanh Hoá có bờ biển dài 102 km, diện tích vùng ven biển 123.060
ha có địa hình thấp trũng. Những vùng này hàng năm phải chịu ngập lụt
nặng nề trong mùa mưa và hạn hán, xâm nhập mặn trong mùa khô. BĐKH
và nước biển dâng sẽ làm trầm trọng thêm tình trạng nói trên, làm tăng diện
tích ngập lụt, gây khó khăn cho thoát nước, tăng xói lở bờ biển và nhiễm
mặn nguồn nước ảnh hưởng đến sản xuất nông nghiệp và nước sinh hoạt,
gây rủi ro lớn đối với các công trình xây dựng ven biển như đê biển, đường
giao thông, bến cảng, các nhà máy, các đô thị và khu dân cư ven biển. Theo
kịch bản BĐKH (B2) áp dụng cho khu vực Bắc Trung Bộ, khi mực nước
biển dâng cao thêm 30 cm (vào năm 2050) thì 6 huyện, thị xã ven biển và 2
huyện trũng thấp (Hà Trung, Nông Cống) sẽ bị ngập 36.770 ha đất tự nhiên,
tương ứng với 20,87% tổng diện tích đất tự nhiên của 8 huyện.
Nước biển dâng sẽ làm mất đi một lượng lớn diện tích đất thổ cư, đất
sản xuất, các công trình ven biển, làm ảnh hưởng đến đời sống của người
dân vì không có đất sản xuất, đất ở. Điều này có thể dẫn tới các vấn đề về xã
hội; gia tăng ngập lụt; ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc nuôi trồng nhuyễn
thể tại các vùng bãi triều dẫn đến việc số lao động có nguy cơ mất việc làm