Nữ doanh nhân – Sếp rõ ra là sếp!
Vậy mà có my ai nhìn chị em bằng con mắt bình đẳng ngay từ thuở mắt
mới… lọt lòng.
Chẳng khác gì số đông những người đàn ông khác, bước ra đời, tôi vốn vẫn
chỉ nhìn chị em như những bà ch,em dịu dàng… mà thôi. Đáng kính hơn
thì coi như mẹ, như dì. Nhưng trong truyền thống Á Đông, mhiền không
có quyn quyết định.
Cũng bởi cách nhìn “dịu ng” như thế với phái đẹp,i thường dành phần
việc nhiu hơn và nặng hơn trong công việc. Bởi những mẹ, những chị,
những em tôi xứng đáng được hưởng cái “đặc ân” ấy.
Và ln đầu tiên tôi không còn được cái thế làm ngưi đàn ông của mình
nữa. Không được giành phần hơn công việc. Không được quyền nâng niu,
dỗ dành phái yếu dịu dàng. Tôi thực sự ngỡ ngàng.
Vn vẻ đẹp dịu dàng ấy
Được nhn vào làm việc cho một công ty đến ngày đầu tiên đi làm tôi
mới biết người đứng đầu là một “bà ch (màkhi là em”, vì chẳng
biết tuổi sếp ra sao). Lần đầu tiên có cấp trên là nữ giới, tôi đối diện thực tế
ấy với thái độ chng my tự tin vì chng biết làm sao? Thật khó biết nhường
nào!
Vẫn được nghe, các sếp nữ đỏng đảnh khó chiu, “thương thì thương cho
đến ruột đến già, ghét thì hót… bỏ đi”. Ri, trình độ tổ chức của các sếp nữ
cũng chỉ đủ để sắp xếp cái ô bếp nhỏ ở nhà… Thôi thì đ!
Nhưng rồi tôi cũng đã qua được i buổi ban đầu làm quen. Sếp tôi là một
người phụ nữ rất đẹp. Thực sự đẹp theo con mắt vẫn còn “tươi” (fresh) rất
đàn ông của tôi lúc đó, khi chưa va chạm hay có bất cứ ấn tượng tốt xấu nào
trong tôi về sếp.
Lúc bước chân vào phòng để trình diện, ấn tượng ban đầu của tôi ngoài v
đẹp phải kể riêng ở phần trên, tôi còn nhận thấy một điều: sếp tôi đúng là
một người phụ nữ. Không thể khác. Vì trong phòng sếp có tới 2 bình hoa
ln. Một trang trọng, cầu kỳ đặt ngay bàn tiếp khách - một kín đáo, nhẹ
nhàng nơi bàn giấy sếp ngồi. Mặc dù đơn giản, mọi thứ bài trí trong phòng
có vẻ rất kỹ.
Tôi rón rén chào “bà giám đốc”. “Bà”vẻ như quen tôi từ lâu, chân thành
và ci m, câu đầu tiên “bà” ct tiếng hỏi tôi là điều mà chưa ai hỏi tôi ngày
m đó (kể cả vợ yêu nhà): Ngày mai sinh nhật anh? Xin chúc mừng trước
và công ty squà sinh nhật cho anh vào sáng sm mai.
Chỉ mỗi bấy nhiêu đó,i gạt đi được già nửa nỗi băn khoăn trong người về
việc sếp là người khác giới…
Tan s chiều, đang thong dong trên phố nghĩ về ngày đầu tiên gia nhập một
tập thể mới, suôn sẻ và khá thành công, tôi bỗng thấy Matiz xanh lá của sếp
đi ngang. Trong xe là thng con trai còn mc nguyên bộ quần áo học trò,
phía sau là nhng túi đồ thực phẩm và ba lô học sinh của thằng bé…
Sếp tôi sao ging bà xã tôi nhà quá vậy!
“Thân ấy” ví xẻ làm đôi được
Một trong ảnh hưởng lớn
đến cuộc sống của các sếp nữ
là thiên chức làm mẹ, làm vợ.
Bản thân việc thực hin hai
thiên chức này cũng đã
một trách nhim rất lớn rồi,
trong khi thời gian và nlực
li rất hữu hạn. Nếu bạn dành
nhiều thời gian cho vic này
hơn, thì phi bớt thời gian
cho những việc khác hơn. Do
vậy, để thực hiện thiên chức
cho tốt, thì cũng đòi hỏi nỗ
lực, để hoàn thành trách
nhimng việc cho tốt,
cũng phải rất nỗ lực. Do vậy,
khi làm sếp, gánh nặng trên
vai của người phụ nữ nặng
hơn gánh nặng của người đàn
ông rất nhiều”.
(Ghi lại lời của chị Trần
Phương Lan - Giám đốc
Trong quá trình làm việc, những lần tiếp xúc
và làm vic trực tiếp với sếp dần dà làm cái
non nửa n khoăn còn lại trong tôi cũng tan
biến hết từ lúc nào.
Vòng xoáy thị trường chẳng my lúc để sếp
tôi được ngồi yên. Sáng Nam, chiều Bắc, mai Sing, kia Mã… Nhiều hôm
thấy xách xe đi đón con về nhà c tan chiều, 7 giờ tối lại thấy sếp đã từ văn
phòng gi chúng tôi (chắc đã nấu nướng, thu xếp xong bữa tối cho bố con
thằng cu ở nhà).
Quân dung tươi tỉnh, quân trang nghiêm chỉnh” luôn là hình nh thường
trực của sếp. Tất bật, bận rộn là vậy mà chẳng bao giờ thấy dung nhan sếp
kém”. Lắm lúc anh em cũng thỏi nhau, bận thế thì sếp “mếc ấp” (make
up) lúc nào nhỉ. Mà sếp cũng đỏm tệ, kỹ càng và cầu kỳ lắm!
Cũng có nhiều hôm, sếp cáu. Khi đã thông cm vi sếp, quả tình dù bị cáu
oan, chúng i không ai thấy “thù” sếp! Thông cảm mà! n nữa, anh nọ
liếc anh kia, ra chiều như muốn bảo “mmm phi… thế mi ngon, mm
tôm mà như nước hoa thì ai thích”! Ri anh nào anh nấy kc kha khúc
khích.
Lại có thời gian thấy mặt sếp buồn. Cái thứ buồn không giấu đi đâu được
trên khuôn mt khả ái dù đã trang điểm thật kỹ. Anh chị em tìm hiu mãi
cũng rõ ra là chồng sếp đòi ly n vì sếp mắc tội “bận” quá. Khổ thân cái
đàn ông bất i như chúng tôi. Thương sếp lúc bấy chỉ biết thương để đấy.
Biết làm sao bây gi! Thực là, “thân ấy” ví xẻ làm đôi được!
Trung tâm đào tạo và vấn
doanh nghip, khoa Quản trị
Kinh doanh, Đại học Quốc
gia Hà Nội)