
PORTRAIT POSE (CHÂN DUNG CÓ DÀN DỰNG) (Phần 5)
Một bài tập đơn giản:
Bạn cần một ống zoom hay vài ống fixe tiêu cự khác nhau (ít nhất một ống
wide, một ống normal và một ống tele tầm trung), một người mẫu tình
nguyện nhiệt tình ở vị trí ngồi , một cuốn sổ, một cuộn băng keo, một cây
bút chì và 10 phút thời gian.
Bắt đầu với ống kính normal 50mm. Chọn vị trí đủ xa để khuôn mặt mẫu
phủ kín khung hình và chụp. Đề nghị mẫu nhìn một góc 45° phía trái và
chụp một tấm khác. Dán miếng băng keo lên sàn để đánh dấu vị trí.
Lập lại tương tự với các ống kính có tiêu cự khác. Nếu mẫu vẫn còn tươi
tỉnh thì chụp với các ống kính khác nhau cho mỗi vị trí chọn, luôn luôn dán
keo đánh dấu vị trí để có thể tìm lại sau đó.
So sánh các tấm hình bên cạnh nhau, ta sẽ nhận thấy hiệu quả khác nhau của
mỗi tiêu cự trên khuôn mặt. Bạn thấy một vài tấm có cảm giác dễ chịu hơn
tấm khác, một vài tấm nhìn rất hài. Tất cả các loại khuôn mặt không thể hiện
như nhau trước một loại ống kính ở cùng một khoảng cách, nhưng bạn đã có
một khái niệm như thế nào tốt nhất với trang thiết bị của bạn.

Phối cảnh thu hẹp: Hai giải pháp khác nhau cho cùng một nhiệm vụ. Ở đây,
nhân viên của một nhà phân phối Nhật bản kiểm tra viên ngọc trai dò tìm
các tì vết. Một ống tele 180mm, khép khẩu cho DOF tối đa, đã thu hẹp phối
cảnh để phóng lớn cùng lúc viên ngọc, kính lúp và cặp mắt.

Phối cảnh mở rộng: Khi một kĩ thuật viên trích ngọc từ con sò, mục đích của
bức ảnh chỉ ra động tác căn bản trong khi nhân vật đang tập trung vô viên
ngọc. Một ống kính 20mm đã khuyếch đại kích thước tương đối của chủ thể.

Không gian "sống":Đưa một không gian cho nhân vật mà họ cảm thấy dễ
chịu sẽ cho ra các kết quả mang tính biểu hiện cao. Cách thức hay nhất là lùi
ra xa, chụp dưới góc độ hơi từ trên cao và giao phó kết quả cho ống kính.

Bán thân:
Ảnh bán thân là sự đóng khung một bức chân dung "by defaut", một giải
pháp kinh điển dùng để nhấn mạnh phần chính của cơ thể. Với thời gian, ảnh
bán thân trở nên cổ điển của bố cục chân dung. Sự hợp nhất giữa diện mạo
và tư thế của cơ thể, khi bạn chụp phần người, đầu và vai, đã trở thành một
phần của "văn hóa" trong các tạp chí cũng như trên màn ảnh. Vì loại chân
dung này được sử dụng rộng rãi trên thế giới, nó có cả một bề dày văn
chương được viết về chủ thể, sự biểu hiện và tư thế. Mỗi chi tiết chứa đựng
các sắc thái của nó, tôi sẽ phát triển ở đây một vài phương diện:
- Góc tạo bởi vai và ống kính là cực kì quan trọng. Nếu vai quá vuông góc
với máy, bức ảnh sẽ trở nên "tĩnh" và "hình thức", gần như một tấm hình thẻ.
Ngược lại nếu chúng tạo một góc quá nhọn thì bức chân dung trở nên "rối".
- Đầu của chủ thể, hơi nghiêng, đóng một vai trò chốt yếu. Nếu cổ thẳng và
cao, nó thể hiện nét trung thực và vững chãi. Nếu đầu hơi nghiêng một chút
về một bên, nó tỏ vẻ rụt rè. Nghiêng đầu một kiểu khác, nó phô trương một
vài nét khôi hài, mỉa mai.
- Cao độ của máy so với chủ thể. Một cách phải chăng không mạo hiểm nếu
máy được đặt hơn cao một chút so với hướng nhìn.
- Hướng mắt của chủ thể cũng ảnh hưởng tới biểu hiện bức ảnh một cách
đáng kể. Hãy ghi nhận sự khác nhau giữa khi mắt nhìn vô ống kính và khi
nhìn ra nơi khác, vào góc.
- Trong một bố cục tương đối cận với chủ thể, trang phục và kiểu tóc lộ ra
rất rõ và sẽ đóng một vai trò quan trọng. Quần áo có thể thay đổi nhanh.
- Bao cảnh không được làm rối bức ảnh, ít nhất khi nó không tham gia vào
bố cục.

