
"Quán ngủ ngon" và những yêu thương êm dịu

Nơi nào có yêu thương, nơi đó sẽ có điều kì diệu.
Con người sinh ra được tạo hóa nhào nặn với vô vàn hình hài khác nhau.
Mỗi hình hài là một số phận, nhưng không hẳn số phận nào cũng hạnh
phúc. Có những người sinh ra là để dành cho nhau nhưng lỡ duyên lỡ
mệnh, họ xa nhau. Hóa ra trên đời này có những thứ vốn không phải của
nhau nhưng lại tìm đến nhau, đồng điệu để tạo nên số mệnh cho riêng
mình...
Quán ngủ ngon
Đẩy mạnh cánh cửa nặng nề, cô khẽ lùa mình vào trong quán. Không
một lần đưa mắt nhìn biển hiệu, cô chỉ nhận thức được rằng mình cần đi
vào đó, cần một chỗ để dừng chân. Nhưng bất ngờ quá, nội thất và cách
bài trí trong quán khác một trời một vực so với sự tuềnh toàng bên
ngoài. Lạ đến nỗi, nó có thể thức tỉnh một kẻ đãng trí và tâm thần đang
bất ổn như cô thì quả là một điều kì diệu. Tìm đến một góc nhỏ, chỉ có
duy nhất một chiếc bàn và một chiếc ghế, dường như chỉ dành cho

những người thích một mình. Và chính xác là nó rất thích hợp cho kẻ cô
độc như cô. Đang mải ngắm nhìn nhánh mộc lan trắng treo lơ lửng trên
vòm cửa sổ, bỗng giai điệu bài "It’s not goodbye" vang lên. Quán không
đông người nhưng đủ để không một ai nhận ra những giọt nước mắt của
cô. Và quán cũng không đông người nhưng đủ để tất cả không nghe thấy
cô gái đang lẩm nhẩm theo giai điệu…
Until the day I'll let you go
Until we say our next hello
It's not goodbye
'Til I see you again
I'll be right here rememberin' when
And if time is on our side
There will be no tears to cry on down the road
There is one thing I can't deny

It's not goodbye...
- Bài hát này rất hay nhưng nếu để khóc được vì nó thì chắc người đó
phải đang rất đau khổ.
Có giọng nói nào đó đang muốn lay động sự tĩnh lặng trong cô lúc này,
cô quay lại nhìn. Một anh chàng vô cùng điển trai, mà không, phải nói là
cực kì đẹp trai. Mái tóc màu nâu, quần jean rách kiểu và chiếc áo sơmi
cũng rất hợp mốt. Đẹp và hoàn mĩ gần như từ đầu tới chân, chỉ có điều
cái nơ màu be trên cổ áo anh ta thật đáng ghét.
- Tôi có quen anh?

- Không quen, chỉ là tôi hơi tò mò với người đã lỡ chiếm mất khoảng
không chật hẹp quen thuộc của tôi ở quán này thôi. – hắn trả lời, kèm
theo một nụ cười rất ấm áp.
- Chỗ này là của anh à?
- Một bàn một ghế. Ừm, nó gần như là của tôi ở quán này vậy.
Cô đứng dậy, không nói gì thêm cũng không đưa mắt nhìn. Lặng lẽ đặt
tiền lên bàn rồi bỏ đi.
- Này cô gái, tôi xứng đáng nhận được một lời chào thân thiện chứ. Ít ra
thì "It’s not goodbye" cũng là do tôi yêu cầu bật lên. Nó chẳng phải cũng
khiến cô có chút gì đó trong tâm trạng?

