Sếp cũng "nghiện"... facebook

Trước kia cái anh Facebook suốt ngày đi xin add nick qua email để mọi

người đăng nhập vào mạng xã hội của mình mà có mấy ai để ý làm gì cơ

chứ, người ta còn đang say đắm với người tình 360 blog. Nhưng rồi bị

yahoo ruồng rẫy 360, thế là lại tan tác mỗi người một nơi, mỗi người tự

chọn cho mình một mạng.

Thế là từ đó, một người, hai người, ba chục người, ba trăm người, năm

ngàn... rồi hàng triệu người vào Facebook. Cơ mà dường như cái mạng

nào muốn nổi đình nổi đám thì cũng cần phải biết đến tài năng của những

người như chúng ta, đi đến đâu ầm ĩ lên tới đó.

Nó có là miếng mồi ngon, mảnh đất màu mỡ để cái anh bạn tỷ phú trẻ kia

ngày càng tăng thêm gia sản của mình hay không ta chẳng biết nhiều.

Nhưng cái ta cần, đó là nơi để “xả” và thỏa mãn cơn tò mò cũng như “nổ”

cái gì mình thích... “nổ”. Cái nhu cầu cần bạn cần bè, cần nơi đông người,

nhớn đến nỗi chúng ta “add” nhau, để xem bạn mình hôm nay làm gì, có

cái gì. Dạo này mấy ai gặp nhau ngoài đời thực đâu.

Tâm sự qua net, anh A, chị B hôm nay sì-trét, hay ăn chơi tung trời ở đâu,

vui - buồn - mưa - gió - hận - thù - căm - ghét yêu thích khoe khoang gì...

tất cả những cái đó, bạn Facebook giải quyết nhanh gọn hơn cả 360 blog.

Hơn nữa, nó lại cực kỳ hiện đại ở chỗ, nó không phải là nơi để người ta có

thể ăn nói dông dài, kể lể nọ kia, khóc than rên rỉ, phẫn nộ, ỉ ôi, bởi cái

note (ghi chú) hầu như không có chức năng như một entry, không được

hỗ trợ để trang điểm như một trang lưu bút, hay một bài báo có thiết kế.

Facebook cũng là nơi để các công ty, doanh nghiệp, cá nhân... đua nhau

lập “fan” cho mình, hoặc thông báo sự kiện “trọng đại” sắp diễn ra. Quá tốt

cho một mạng xã hội public!

Sếp từ từ bước vào... đời

Bước vào Facebook là được hỏi han săn sóc, được “soi” ngay: “What"s on

your mind?” nghĩa là:

“Bạn đang nghĩ gì?” Đấy, thế giới ảo quan tâm đến nhau thế đấy, muốn

chui vào tận trong trí óc ta. Hỏi thì trả nhời, có người gắt lại: “Hỏi lắm thế?

Tư cách gì mà hỏi”.

Và một ngày kia, cư dân Facebook, đa phần là dân công sở, những người

đa phần ôm máy tính suốt 8 tiếng vàng ngọc đang quiz (trắc nghiệm) nào

là “Khi nào bạn chết?”, “Tên kiếp trước của bạn là gì”, “Bạn trông giống

Celeb nào?”, “Có muốn hỏi thầy bói hem?” một cách miệt mài bỗng bàng

hoàng nhận ra, hôm nay, mình được sếp add nick.

Thế là đời lại lăn tăn đôi chút. Quả này không “ok”, không được rồi. Sếp tự

“add” ta mà. Không “ok” thì toi mạng rồi. Nhưng mà, thế có nghĩa là đời giã

biệt những câu rên rỉ, sẽ phải giữ ý giữ tứ, sẽ phải nghiêm chỉnh nghiêm

túc, in ít sến thôi. Chứ ai lại chốc nhát vào chảy nước ra trên Facebook,

sếp đọc được lại “suy nghĩ”. Rồi thi thoảng ta bực tức, không bằng lòng

cái gì, mọi khi ném trên Blast, giờ thì thôi đành: Em không suy nghĩ gì,

phải không em ơi!

Còn trường hợp, ta đi “add” nick sếp. Điều gì xảy ra nhỉ? Ô nàng/chàng

nhân viên nỗ lực của ta, trên Facebook, nhân viên của ta thật là yêu quý

công ty, toàn quảng cáo, khen ngợi, ngợi ca công ty, thậm chí ngợi ca

chính ta, những ông chủ của họ. Họ toàn là những nhân viên tích cực, biết

sử dụng Facebook vào mục đích chung của công ty. Thật tuyệt vời. Tốt

quá. Cảm ơn những người toàn tâm toàn ý vào việc chung!