TIÊU CHUẨN QUỐC GIA
TCVN 14452:2025
THIẾT BỊ SÂN CHƠI CHO TẤT CẢ TRẺ EM NGUYÊN TẮC CHUNG
Playground equipment accessible for all children
Lời nói đầu
TCVN 14452:2025 tham khảo PD CEN/TR 16467:2013 Playground equipment accessible for all
children (Thiết bị sân chơi cho tất cả trẻ em).
TCVN 14452:2025 do Ban kỹ thuật tiêu chuẩn quốc gia TCVN/TC 181 An toàn đồ chơi trẻ em biên
soạn, Viện Tiêu chuẩn Chất lượng Việt Nam đề nghị, Ủy ban Tiêu chuẩn Đo lường Chất lượng Quốc
gia thẩm định, Bộ Khoa học và Công nghệ công bố.
Lời giới thiệu
1 Quyền cho tất cả trẻ em
Công ước về Quyền Trẻ Em (Văn phòng Cao ủy Nhân quyền Liên Hợp Quốc) tuyên bố: "Các Quốc
gia Thành viên phải tôn trọng và thúc đẩy quyền của trẻ em được tham gia đầy đủ vào đời sống văn
hóa và nghệ thuật, đồng thời phải khuyến khích việc cung cấp các cơ hội phù hợp và bình đẳng trong
các hoạt động văn hóa, nghệ thuật, giải trí và vui chơi."
Điều 31 công nhận quyền của trẻ em được tham gia vào hoạt động vui chơi, và Điều 2 nêu rõ rằng
không được phân biệt đối xử với trẻ em dưới bất kỳ hình thức nào, kể cả khuyết tật.
Kể từ khi tiêu chuẩn TCVN 12721 (EN 1176) được công bố, đã có sự ghi nhận rằng cần có thêm
hướng dẫn về cách cung cấp các không gian vui chơi thân thiện hơn với trẻ em khuyết tật, đồng thời
khuyến khích trẻ em với mọi khả năng có thể vui chơi cùng nhau. Tiêu chuẩn này nhằm mục đích
thực hiện điều đó.
Tiêu chuẩn hướng dẫn này không có nghĩa là mọi khu vui chơi đều sẽ phù hợp với mọi trẻ em; nhà
cung cấp khu vui chơi có thể gặp phải nhiều hạn chế như ngân sách eo hẹp hoặc giới hạn về không
gian. Tuy nhiên, hy vọng rằng bằng cách áp dụng những thông tin được cung cấp, ở một mức độ nào
đó, các không gian vui chơi đều có thể cho tất cả trẻ em có thể tiếp cận được.
Tiêu chuẩn này tập trung vào việc cung cấp các khu vui chơi không có người giám sát, đồng thời
nhận thức rằng những người chăm sóc khi đưa trẻ đến khu vui chơi sẽ cần tự đánh giá tính phù hợp
của các thiết bị tại đó.
Tiêu chuẩn cũng ghi nhận rằng người đưa trẻ đến khu vui chơi cũng có thể là người có khuyết tật, và
nếu họ không thể tiếp cận được khu vui chơi thì đứa trẻ không khuyết tật cũng có thể bị từ chối cơ hội
được vui chơi.
Chúng ta đều có trách nhiệm về mặt đạo đức và pháp lý trong việc đảm bảo rằng, bất kể khả năng
của mình là gì, mỗi đứa trẻ đều có cơ hội phát huy hết tiềm năng của mình. Điều này không đến từ
việc tập trung vào những khả năng thấp nhất, mà từ việc mang đến cho mỗi trẻ một mức độ thử thách
phù hợp để các em có thể học cách vượt qua, phát triển kỹ năng và tiến tới những thử thách tiếp
theo.
Chúng ta cũng nhận thức rằng sẽ luôn có những mâu thuẫn giữa nhu cầu của trẻ em có các mức độ
khả năng khác nhau, do đó cần tìm cách quản lý sự mâu thuẫn này. Ưu tiên cần được đặt vào tính
bao trùm, và khuyến khích mọi trẻ em đến với nhau thông qua hoạt động vui chơi trong những môi
trường vui chơi chất lượng cao.
Lựa chọn thay thế là sự loại trừ - điều này không chỉ sai lầm và không được mong muốn mà, như
được nêu trong tài liệu "Able to Play" (Quỹ Kellogg, Hoa Kỳ): "Sự loại trừ này ảnh hưởng đến trẻ em
khuyết tật, anh chị em của các em và gia đình của các em. Hơn nữa, nó cũng ảnh hưởng đến tất cả
những đứa trẻ khác khi chúng tự đánh giá giá trị lẫn nhau thông qua hoạt động vui chơi - những
người đóng góp trong lúc chơi thường được kỳ vọng sẽ tiếp tục đóng góp trong suốt cuộc đời. Quan
niệm này được hình thành từ thời thơ ấu và rất khó để thay đổi khi đã trưởng thành. Hậu quả của việc
một số trẻ em bị loại khỏi các sân chơi công cộng chính là việc chúng bị loại khỏi quyền lợi chính của
trẻ, điều này định hình cách chúng ta tương tác với nhau trong xã hội khi trưởng thành."
2 Sân chơi cho tất cả trẻ em
Thuật ngữ "Sân chơi cho tất cả trẻ em" được sử dụng nhằm nhấn mạnh rằng tiêu chuẩn này không
chỉ nói về cách xây dựng khu vui chơi và thiết bị chơi dành riêng trẻ em khuyết tật, mà nhằm cung cấp
hướng dẫn về cách thiết kế các không gian và thiết bị chơi trở nên tiếp cận được cho tất cả trẻ em với
mọi khả năng khác nhau. Tiêu chuẩn này khẳng định rằng mọi trẻ em đều khác nhau, và một không
gian chơi tốt là nơi mang lại cơ hội và thử thách vui chơi cho cả trẻ em khuyết tật và không khuyết tật.
Sân chơi cho tất cả là trẻ em là sân chơi dành cho mọi trẻ em, không chỉ là sân chơi dành riêng cho
một nhóm trẻ nhất định, dù có khuyết tật hay không. Trẻ em khuyết tật cũng cần được vui chơi trong
môi trường an toàn nhưng không bị giám sát chặt chẽ, cùng với anh chị em và bạn bè của mình. Để
đạt được điều đó, trẻ khuyết tật cần được hòa nhập hoàn toàn vào xã hội, và đặc biệt quan trọng là
tạo ra cơ hội cho sự hòa nhập này trong những môi trường vui chơi không được thiết kế sẵn và
không bị kiểm soát. Trẻ em khuyết tật nên được chào đón và khuyến khích sử dụng các khu vui chơi
chung với những trẻ khác. Do đó, điều quan trọng là không đơn giản hóa các khu vui chơi quá mức,
và vẫn cần cung cấp những thử thách phù hợp cho những trẻ có khả năng cao. Việc cung cấp môi
trường chơi mang tính thử thách cho trẻ khuyết tật cũng quan trọng không kém, nếu không muốn nói
là còn quan trọng hơn, vì thường thì các khía cạnh khác trong cuộc sống của các em đã bị giới hạn
rất nhiều.
Tiêu chuẩn này không nhằm hạn chế thiết kế, mà hướng tới việc áp dụng các nguyên tắc của Thiết kế
cho tất cả (Design for All).
"Thiết kế cho tất cả là thiết kế cho sự đa dạng của con người, sự hòa nhập xã hội và bình đẳng. Cách
tiếp cận toàn diện và đổi mới này là một thách thức sáng tạo và đạo đức dành cho tất cả các nhà quy
hoạch, thiết kế, doanh nhằn, nhà quản lý và lãnh đạo chính trị.
Thiết kế cho tất cả nhằm cho phép tất cả mọi người có cơ hội bình đẳng để tham gia vào mọi khía
cạnh của xã hội. Để đạt được điều này, môi trường xây dựng, đồ vật hàng ngày, dịch vụ, văn hóa và
thông tin - nói cách khác, mọi thứ được thiết kế và tạo ra bởi con người để phục vụ con người - cần
phải dễ tiếp cận, thuận tiện cho tất cả mọi người sử dụng, và phản ứng linh hoạt với sự đa dạng ngày
càng tăng của con người.
Thực hành Thiết kế cho tất cả là việc sử dụng có ý thức việc phân tích các nhu cầu và khát vọng của
con người, và yêu cầu sự tham gia của người sử dụng cuối cùng trong mọi giai đoạn của quá trình
thiết kế"
(Nguồn: Tuyên bố Stockholm của EIDD, 2004).
Tiêu chuẩn này không hướng tới việc yêu cầu mọi thiết bị chơi phải có khả năng tiếp cận toàn diện,
mà tập trung vào việc tạo ra các địa điểm trẻ em có thể chơi cùng nhau, bất kể khả năng của các em.
Nếu tham khảo hướng dẫn “Phát triển không gian chơi dễ tiếp cận - Hướng dẫn thực hành tốt” (Văn
phòng Phó Thủ tướng, Chính phủ Anh), sẽ thấy:
“Không phải tất cả trẻ em đều cần tiếp cận không gian chơi theo cùng một cách, nhưng tất cả các em
đều có quyền cơ bản là được ra ngoài và vui chơi. Thiết kế tốt cho không gian chơi công cộng là cần
thiết để điều này trở thành hiện thực. Mỗi trẻ em là một cá thể khác nhau - không phải tất cả các thiết
bị trong khu vui chơi đều cần phù hợp với mọi trẻ em, nhưng việc tiếp cận được trải nghiệm xã hội
của hoạt động chơi là điều cốt lõi.”
Tiêu chuẩn này không tập trung vào các vấn đề theo từng dạng khuyết tật cụ thể, mà hy vọng sẽ giúp
nhận diện những trở ngại trong việc vui chơi đối với bất kỳ trẻ em nào, và suy nghĩ về các cách để
vượt qua những trở ngại đó. Tiêu chuẩn cũng nhằm làm rõ các mâu thuẫn giữa vấn đề tiếp cận và
các yêu cầu kỹ thuật trong bộ tiêu chuẩn TCVN 12721 (EN 1176).
Công ước Liên Hợp Quốc về Quyền Trẻ em nêu rõ rằng trẻ khuyết tật có quyền được hòa nhập trong
cộng đồng địa phương của mình và được tham gia các hoạt động như những trẻ không khuyết tật.
Việc phát triển các khu vui chơi dễ tiếp cận là nhằm giúp tất cả trẻ em có cơ hội được chơi cùng nhau
và học hỏi lẫn nhau. Hơn nữa, việc cho phép trẻ em khuyết tật tiếp cận không gian chơi còn giúp các
em và gia đình xây dựng các mối quan hệ, mạng lưới trong khu phố, từ đó kết nối cộng đồng và thúc
đẩy hòa nhập xã hội. Điều này rất quan trọng, vì trẻ em khuyết tật không muốn phải chơi một mình với
thiết bị bị gắn mác “dành cho người khuyết tật” - các em muốn được vui chơi cùng với những người
bạn không khuyết tật, anh chị em của mình.
Như lời một cậu bé không khuyết tật từng chia sẻ:
“Con muốn được chơi cùng em trai con. Con cảm thấy buồn khi con được chơi những trò như leo trèo
còn em thì không thể. Con thích khi em cũng có thể leo, dù không cao như con, nhưng ít nhất tụi con
cùng chơi trên cùng thiết bị, ở cùng sân chơi, và tụi con có thể chơi cùng nhau."Steven, anh trai 12
tuổi của Martin (xem [1])
3 Chi phí
Tài chính cho việc cung cấp không gian chơi dễ tiếp cận thường là một vấn đề, và đôi khi bị dùng như
cái cớ để không đầu tư vào khu vui chơi cho tất cả. Tuy nhiên, bất kỳ chi phí gia tăng nào do việc thiết
kế khu vui chơi hòa nhập sẽ được giảm đáng kể nếu nhu cầu của mọi trẻ em được xem xét ngay từ
giai đoạn thiết kế ban đầu.
Tiêu chuẩn bao gồm các quy định như sau:
- Tỷ lệ và phân loại khuyết tật - Phần này đề cập đến sự phức tạp của các dạng khuyết tật và tầm
quan trọng của việc không nên chỉ tập trung vào những nhóm cụ thể, chẳng hạn như người dùng xe
lăn, khi phát triển các khu vui chơi mở có thể tiếp cận cho tất cả. Thông tin bổ sung về chủ đề này
được trình bày trong Phụ lục A.
- Thử thách và Rủi ro - Cung cấp thông tin về tầm quan trọng của yếu tố thử thách đối với tất cả trẻ
em. Việc có khiếm khuyết không nên là rào cản ngăn trẻ phát huy hết tiềm năng của mình thông qua
các hoạt động có tính rủi ro, và điều quan trọng là phải kết hợp yếu tố này vào trong thiết kế khu vui
chơi.
- Mục tiêu của “sân chơi cho tất cả trẻ em” - Trình bày các mục tiêu chung và những điều cần lưu ý để
xây dựng các không gian vui chơi hòa nhập chất lượng.
- Thiết kế và bố trí khu vực chơi - Hướng dẫn về cách thiết kế khu vui chơi tiếp cận hơn cho tất cả trẻ
em.
- Thiết bị và các hình thức chơi - Phân tích lựa chọn thiết bị và cung cấp thông tin chung về việc
khuyến khích sử dụng đa dạng và hòa nhập trong hoạt động vui chơi.
Nhiều tài liệu đã được tham khảo khi xây dựng tiêu chuẩn hướng dẫn này. Các tài liệu đó có thể cung
cấp thêm thông tin hữu ích cho các nhà tổ chức hoặc nhà cung cấp khu vui chơi, do đó các tài liệu
này được liệt kê trong phần thư mục tài liệu tham khảo.
Rủi ro chấp nhận được được xác định bằng việc tìm kiếm sự cân bằng tối ưu giữa lý tưởng về sự an
toàn tuyệt đối và những yêu cầu thực tế cần được đáp ứng bởi một sản phẩm, quy trình hoặc dịch vụ,
bao gồm các yếu tố như: lợi ích cho người sử dụng, tính phù hợp với mục đích sử dụng, hiệu quả chi
phí, và quy ước của xã hội có liên quan. Do đó, cần phải liên tục xem xét lại mức độ rủi ro có thể chấp
nhận, đặc biệt là khi có sự phát triển về công nghệ và tri thức có thể dẫn đến những cải tiến hợp lý về
mặt kinh tế, giúp đạt được mức rủi ro tối thiểu tương thích với việc sử dụng sản phẩm, quy trình hoặc
dịch vụ đó.
THIẾT BỊ SÂN CHƠI CHO TẤT CẢ TRẺ EM - NGUYÊN TẮC CHUNG
Playground equipment accessible for all children
1 Phạm vi áp dụng
Tiêu chuẩn này quy định các khu vui chơi công cộng có thể tiếp cận tự do và không có người giám
sát. Tiêu chuẩn này không áp dụng cho các khu vui chơi mạo hiểm hoặc các không gian vui chơi có
sự giám sát. Tiêu chuẩn này đưa ra các quy định cho phép người sử dụng, trong phạm vi tối đa có
thể, tiếp cận khu vui chơi và sử dụng thiết bị một cách độc lập mà không cần sự hỗ trợ của người
khác.
Tiêu chuẩn này được sử dụng cùng với bộ TCVN 12721 (EN 1176) và cung cấp hướng dẫn cho
những người tham gia vào việc thiết kế, cung cấp và quản lý môi trường vui chơi. Mục đích là giúp tạo
ra những không gian mang lại cơ hội vui chơi không có giám sát, với mức độ thử thách và rủi ro phù
hợp, cho trẻ em có các khả năng khác nhau.
Phạm vi của bộ TCVN 12721 (EN 1176) chỉ bao gồm các yêu cầu an toàn cho thiết bị và bề mặt khu
vui chơi. Tuy nhiên, trong quá trình xây dựng tiêu chuẩn này, người ta nhận thấy rằng khái niệm "sân
chơi cho tất cả trẻ em" cần được mở rộng ra một bối cảnh rộng hơn, không chỉ dừng lại ở khu vực
chơi trực tiếp mà còn phải cung cấp thông tin về môi trường xung quanh, và các vấn đề khác về khả
năng tiếp cận và cơ sở vật chất.
2 Thuật ngữ và định nghĩa
Trong tiêu chuẩn này áp dụng các thuật ngữ và định nghĩa sau.
2.1
Sân chơi cho tất cả trẻ em (play for all)
Sân chơi cho trẻ em không phân biệt năng lực thể chất hoặc tinh thần của trẻ
CHÚ THÍCH Có nhiều lý do khác khiến trẻ em có thể bị loại khỏi hoạt động vui chơi (ví dụ như khác
biệt về văn hóa và xã hội), tuy nhiên những lý do này không nằm trong phạm vi áp dụng của tiêu
chuẩn này.
2.2
Khu vui chơi không có giám sát (unsupervised play areas)
Khu vui chơi không có sự giám sát của nhà cung cấp hoặc người vận hành khu vui chơi.
CHÚ THÍCH 1 Đôi khi trẻ em được người chăm sóc hoặc người hỗ trợ đưa đến khu vui chơi và điều
này thường xảy ra hơn với trẻ em khuyết tật. Người chăm sóc hoặc người hỗ trợ thường được đề cập
đến trong tiêu chuẩn, nhưng khác biệt hoàn toàn với giám sát do đơn vị cung cấp hoặc vận hành khu
vui chơi đảm nhận, như được định nghĩa tại đây.
2.3
Hòa nhập (inclusive)
Thiết bị và không gian vui chơi có thể được sử dụng và tiếp cận bởi nhiều đối tượng người sử dụng
với các khả năng khác nhau.
CHÚ THÍCH Tiêu chuẩn BS 7000-6 định nghĩa thiết kế hòa nhập là: "Thiết kế các sản phẩm và/hoặc
dịch vụ phổ thông có thể tiếp cận và sử dụng bởi người có nhiều khả năng nhất, trong nhiều tình
huống khác nhau nhất mà không cần điều chỉnh hay thiết kế đặc biệt." [6]
2.4
Người chăm sóc/người hỗ trợ (career/assistant)
Người chịu trách nhiệm, có thể là tạm thời, đối với sự an toàn của trẻ em.
CHÚ THÍCH 1: Có thể là:
a) Người chăm sóc không chuyên môn: cha mẹ, ông bà, anh/chị lớn được giao nhiệm vụ trông trẻ,
người quen trưởng thành, hoặc một thanh thiếu niên làm bảo mẫu, hoặc
b) Người chăm sóc có chuyên môn: người đã được đào tạo để chịu trách nhiệm về sự an toàn của tr
em hoặc thanh thiếu niên, ví dụ như giáo viên, người trông trẻ có chứng chỉ, người lãnh đạo trong các
tổ chức thanh thiếu niên, hoặc huấn luyện viên thể thao.
3 Tỷ lệ và phân loại khuyết tật
Khuyết tật có thể được định nghĩa theo nhiều cách khác nhau, nhưng điều quan trọng thực sự là cách
mà thiết kế sản phẩm, dịch vụ và cơ sở vật chất có thể loại những người có hạn chế hoặc suy giảm
chức năng do không tính đến nhu cầu của họ. Phải lưu ý rằng những hạn chế hay suy giảm chức
năng này không chỉ xảy ra ở một nhóm nhỏ trong dân số, vì nhiều người trong đời sẽ trải qua một vài
hạn chế chức năng, dù là tạm thời hay vĩnh viễn, ở khía cạnh khác của phổ khuyết tật, một số người
có khuyết tật rất nghiêm trọng hoặc phức tạp, tuy nhiên đây là những trường hợp hiếm. Xã hội không
cần phải thiết kế mọi thứ chỉ cho người sử dụng xe lăn, vì họ chỉ chiếm một tỷ lệ rất nhỏ trong cộng
đồng người khuyết tật. Ngoài ra còn có những người khuyết tật cảm giác, không thể nghe hoặc nhìn
rõ, mặc dù rất ít người trong số này bị mất hoàn toàn thị lực hoặc thính lực, và những người khuyết
tật trí tuệ, có thể không có giới hạn thể chất nào nhưng gặp khó khăn trong việc hiểu và tiếp nhận
thông tin. Đây chính là nhóm đối tượng sử dụng các sân chơi, và nhu cầu của họ cần được cân nhắc.
Người bị mất thị lực hoặc bất kỳ giác quan nào thường được cho là các giác quan còn lại sẽ trở nên
nhạy bén hơn. Điều này không đúng. Thực tế là người đó sẽ học cách sử dụng các giác quan còn lại
một cách hiệu quả hơn. Nói cách khác, các giác quan không trở nên nhạy bén hơn, mà con người học
cách khai thác thông tin từ những giác quan còn lại thay cho giác quan bị mất.
Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là không cần cung cấp các phương pháp thay thế để truyền đạt
thông tin hoặc tương tác. Trái lại, trên thực tế, điều này còn càng trở nên quan trọng hơn vì trẻ em có
khiếm thính hoặc khiếm thị không có "giác quan bù trừ" mạnh hơn, mà chỉ đơn giản lả sử dụng các
giác quan còn lại và cần mọi sự hỗ trợ có thể.
Ước tính tại châu Âu, khoảng 5% trẻ em được xem là có khuyết tật. Trong số đó, chỉ khoảng 10% sử
dụng xe lăn, và một số trong đó vẫn có thể đi được quãng ngắn bằng các dụng cụ hỗ trợ như gậy hay
khung tập đi. Vì vậy, quan điểm cho rằng các cơ sở vật chất có thể tiếp cận là những nơi được thiết
kế riêng cho người dùng xe lăn là không đúng. Việc chỉ tập trung vào nhóm thiểu số sử dụng xe lăn có
thể làm giảm giá trị vui chơi của sân chơi đến mức khiến trẻ không còn hứng thú sử dụng. Nguyên
nhân do sân chơi thiếu thử thách, hoặc bị nhìn nhận là sân chơi dành riêng cho trẻ khuyết tật, điều
mà chính các em cũng không mong muốn bị gắn nhãn như vậy.
Việc tạo điều kiện cho trẻ khuyết tật được tiếp cận các khu vui chơi không chỉ giúp chính các em
còn hỗ trợ gia đình của các em xây dựng các mối quan hệ và mạng lưới trong khu dân cư, qua đó
gắn kết cộng đồng và thúc đẩy hòa nhập xã hội.
Thông qua cách tiếp cận lấy con người làm trung tâm, tiêu chuẩn này cung cấp hướng dẫn thiết kế
khu vui chơi sao cho có thể tiếp cận và sử dụng được nhiều nhất có thể đối với trẻ em và người lớn.
Mục tiêu là đem lại sự bình đẳng về cơ hội cho tất cả mọi người, không tập trung vào khuyết tật mà
vào khả năng của trẻ, đồng thời tạo ra những thử thách phù hợp. Tiêu chuẩn cũng thừa nhận rằng
một số người lớn đi cùng trẻ em đến sân chơi có thể là người khuyết tật hoặc người cao tuổi, do đó
cũng cần có cơ sở vật chất phù hợp để đảm bảo cả họ và trẻ được tiếp cận bình đẳng.
Thông tin thêm về tỷ lệ và phân loại khuyết tật, xem Phụ lục A.
4 Thử thách và rủi ro
Việc tạo ra thử thách cho tất cả trẻ em, bao gồm cả những trẻ khuyết tật, là yếu tố quan trọng trong
một môi trường vui chơi tốt. Khi thiết kế một khu vui chơi mở và có thể tiếp cận, cần xem xét đến dải
năng lực rộng nhất có thể, bởi vì điều thiết yếu là phải duy trì các mức độ thử thách khác nhau cho
mọi đối tượng, từ trẻ có khả năng cao đến trẻ có khả năng thấp hơn, dù sự khác biệt này xuất phát từ
độ tuổi, thể chất hay điều kiện tâm thần.
Bộ TCVN 12721 (EN 1176) là bộ tiêu chuẩn dựa trên phương pháp tiếp cận theo nguy cơ, trong đó
các yêu cầu được đặt ra nhằm đạt được mức rủi ro chấn thương có thể chấp nhận được, đồng thời
cân nhắc đến giá trị và nhu cầu của việc vui chơi đối với sự phát triển của trẻ em.
Trong quá trình vui chơi, trẻ em thường bị thúc đẩy bởi những thử thách, để làm những điều khiến
chúng vượt qua giới hạn của bản thân, và điều này giúp chúng hiểu rõ hơn về chính mình thông qua
trải nghiệm. Những thử thách này thường gắn liền với cảm giác mạo hiểm, vì luôn có khả năng thành
công hoặc thất bại, ngay cả khi xác suất xảy bị thương tích là rất nhỏ.
Thử những điều mới, kiểm tra kỹ năng mới bằng cách vượt qua chướng ngại vật luôn được trẻ cảm
nhận là một dạng rủi ro, mặc dù không nhất thiết là rủi ro gây chấn thương. Thử thách nằm ở ch
hoàn thành một nhiệm vụ cụ thể, dù có thể phải thử nhiều lần và mỗi lần tiến xa hơn một chút. Đây là
cách để phát triển toàn diện tiềm năng của bản thân thông qua việc khám phá các kỹ năng mới như
tự tin, sức mạnh, giữ thăng bằng và khả năng tự lập.
Thách thức lớn đối với người lớn/nhà thiết kế/người lập kế hoạch sân chơi/đơn vị cung cấp là phải
tìm được sự cân bằng hợp lý giữa rủi ro chấn thương có thể chấp nhận được và cần thiết trong mọi
sân chơi, với các mức độ thử thách khác nhau phù hợp với sự đa dạng về khả năng của trẻ em.
Người lớn có trách nhiệm đảm bảo mọi trẻ em đều có cơ hội trải nghiệm các mức độ thử thách khác
nhau với khả năng bị chấn thương tối thiểu, trong một môi trường vui chơi được kiểm soát và quản lý
rủi ro, đồng thời luôn ý thức rằng các chấn thương nhẹ là điều có thể xảy ra, đặc biệt là trong các hoạt
động mạnh mẽ và sôi nổi, là những yếu tố đặc trưng của trò chơi vận động.
Trẻ em khuyết tật càng cần nhiều cơ hội thử thách hơn, nhưng không nên bị đặt vào tình huống có
nguy cơ chấn thương nghiêm trọng vượt quá mức có thể chấp nhận. Một số loại thử thách (chẳng
hạn như leo trèo và độ cao - khả năng đưa cơ thể lên cao hơn) không thể đạt được nếu không có rủi
ro tai nạn như té ngã. Đây là một phần trong quá trình thử thách mà trẻ cần trải qua để hiểu rõ khả
năng bản thân và phát triển các kỹ năng mới, từ đó tăng cường sự tự tin và tính tự lập.
Nhu cầu cung cấp thử thách cho tất cả mọi người, trong khi vẫn đảm bảo mức độ an toàn chấp nhận
được, đồng nghĩa với việc không phải tất cả thiết bị vui chơi đều có thể phù hợp cho mọi trẻ em.
Tính chất của thử thách có thể khác nhau tùy theo loại khiếm khuyết hoặc khuyết tật. Nhiều khi, mong
muốn bảo vệ quá mức trẻ khuyết tật khỏi rủi ro là không cần thiết, thậm chí có thể phản tác dụng.
Khi tồn tại rủi ro cần thiết, để giảm thiểu sự tiếp xúc với nguy hiểm đối với trẻ khuyết tật, điều quan
trọng là phải tăng cường các yếu tố hỗ trợ khả năng "nhận thức rủi ro tốt" và "ra quyết định phù hợp";
mọi rủi ro nên tạo điều kiện cho trẻ có quyền lựa chọn tự do và tự quyết khi quyết định đối mặt với
một thử thách nào đó.
5 Mục đích của sân chơi dành cho tất cả trẻ em
Một không gian vui chơi tốt không chỉ đơn thuần là có thiết bị vui chơi; một không gian vui chơi tốt là
một môi trường được thiết kế hợp lý với bầu không khí chào đón tất cả trẻ em. Việc bố trí cảnh quan,
trồng cây và tạo ra các không gian riêng tư cũng như các khu vực để chạy nhảy quan trọng không
kém gì các thiết bị vui chơi. Một khu vực vui chơi tốt sẽ tạo ra một môi trường tổng thể thuận lợi cho
việc vui chơi chất lượng đối với trẻ em ở mọi khả năng khác nhau.
Trẻ em được đến sân chơi, dù với điều kiện nào, vẫn tốt hơn là không có cơ hội đến chơi. Nếu không
gian vui chơi có thể tiếp cận và thân thiện, nơi tất cả trẻ em đều có thể ở cùng một chỗ, thì điều đó
vẫn tốt hơn là không có quyền tiếp cận không gian đó, ngay cả khi một số thiết bị vui chơi không thể
sử dụng được đối với một số trẻ em.
Cũng cần lưu ý rằng người chăm sóc trẻ có thể là người khuyết tật và gặp khó khăn trong việc tiếp
cận không gian vui chơi. Điều này cũng sẽ hạn chế khả năng tiếp cận của trẻ nếu người chăm sóc
không thể hỗ trợ trẻ trong việc sử dụng thiết bị vui chơi.
Một sân chơi thực sự dễ tiếp cận sẽ có nhiều loại thiết bị có thể phục vụ cho nhiều mức độ khả năng
khác nhau, vì không thể biết trước được sự đa dạng về khiếm khuyết hay số lượng trẻ em muốn sử
dụng thiết bị hiện tại và trong tương lai. Không phải tất cả thiết bị đều sẽ được trẻ em với các khả
năng khác nhau sử dụng theo cùng một cách, nhưng điều quan trọng là chúng có thể tiếp cận được
nhiều loại thiết bị khác nhau. Một sân chơi tốt và dễ tiếp cận sẽ thu hút trẻ em với mọi mức độ khả
năng từ nhiều khu vực khác nhau.
Ngoại lệ đối với điều này là các sân chơi liên kết với hoặc nằm trong các cơ sở chuyên biệt dành cho
trẻ em có khuyết tật cụ thể. Những cơ sở như vậy có thể có các thiết bị chuyên dụng hướng đến một
loại khuyết tật cụ thể, nhưng cũng sẽ có người hỗ trợ và giám sát để giúp trẻ tiếp cận và sử dụng các
thiết bị vui chơi.