
- 5 -
tính của LHQ, dân số thế giới năm 2050 sẽ đạt tới 9 tỷ người, như vậy nhu cầu sử dụng
nước sẽ tăng lên và việc tiếp cận với nguồn nước sạch ngày càng khó hơn.
Thêm vào đó là tốc độ đô thị hóa quá nhanh, tốc độ phát triển kinh tế cao và sự thay
đổi trong cách ăn uống của người dân bị đô thị hóa cũng là nguyên nhân gây ra cạn kiệt
nguồn nước. Phần lớn chất thải công nghiệp và sinh hoạt được thải ra các dòng nước,
cùng với việc sử dụng quá nhiều phân khoáng và thuốc trừ sâu của nông dân khiến cho
các tầng nước ngầm bị ô nhiễm, gây ra tình trạng khan hiếm nguồn nước.
Mặt khác, nhu cầu nước dùng cho nông nghiệp tăng cao, càng làm cạn kiệt nguồn
nước. Theo SIWI, hoạt động nông nghiệp của thế giới hiện sử dụng 70% lượng nước khai
thác, trong khi đó 60% lượng nước này bị sử dụng không hiệu quả. Trong khi đó tình
trạng và nhu cầu tưới tiêu của nông nghiệp lại không ngừng tăng lên cùng với sự phát
triển dân số. Ngay cả những nước có khí hậu ôn hòa như Pháp thì lượng nước dành cho
nông nghiệp cũng chiếm tới 30% tổng lượng nhu cầu. Tiêu thụ ở những thành phố lớn
cũng không ngừng tăng lên. Ở đó có một kẻ tiêu thụ mới nhưng cũng không kém phần
tham lam: du lịch. Tính trung bình, một khách du lịch trong một khách sạn hạng sang tiêu
thụ từ 500 đến 800l nước/ngày, gấp nhiều lần mức tiêu thụ của cư dân bản địa. Kèm theo
là các dịch vụ giải trí và vệ sinh. Một sân golf hằng năm tiêu thụ khoảng 10.000m3 nước
cho một ha, tương đương với một diện tích trồng trọt trong nông nghiệp. Thêm vào đó
thủy điện và công nghiệp cũng là những kẻ tiêu thụ nước với số lượng lớn. Cùng với đó
là những tác động xấu đến sinh thái và văn hóa – xã hội ở các khu vực nhà máy.
Rác thải gây ô nhiễm, khí hậu biến đổi và ô nhiễm môi trường từ nhiều nguồn khác
cũng khiến nguồn nước sạch khan hiếm dần. Có những dự báo cho rằng, khí hậu toàn cầu
ấm dần lên nên lưu lượng nước nhiều con sông ở châu Á và châu Phi có thể giảm từ 15-
50%. Hơn nữa, nước băng tan không bổ sung cho nguồn nước ngọt, mà thường chảy ra
biển thành nước mặn.
Tình hình trên càng trở nên trầm trọng hơn bởi việc quản lí tài nguyên nước đòi hỏi
phải có những cơ quan quản lí chuyên trách, có tính cách liên vùng và liên quốc gia. Vậy
mà hiện nay, đó lại chính là khâu còn thiếu. Hơn thế nữa, một chính sách tiết kiệm nước
bằng giá cả thông qua việc quy định một mức giá bao hàm tất cả mọi thứ chi phí về sử
dụng nước vẫn còn chưa được phổ biến. Càng ngày, người ta càng nhận thấy rằng không