
Kì 2: Tôi muốn cậu biến mất

Pink chẳng thấy có gì ngạc nhiên với bông hồng trong hộc bàn cả…nó để sang
một bên và chẳng buồn để ý ngó thêm một lần nữa, dù gì thì nó cũng mang
tiếng “phũ phàng” lâu rồi…
6h45…
Pink chẳng thấy có gì ngạc nhiên với bông hồng trong hộc bàn cả…nó để sang một
bên và chẳng buồn để ý ngó thêm một lần nữa, dù gì thì nó cũng mang tiếng “phũ
phàng” lâu rồi… Nó chỉ thấy bực vì dù đã nói rõ tình cảm của mình rồi mà người
ta vẫn cứ lẽo đẽo theo nó thôi, thật là tù túng và khó chịu, cái cảm giác như bị canh
chừng và không tự nhiên… làm vậy chỉ khiến nó càng phũ phàng hơn thôi… Đúng
là ngốc…
9h30…
Pink tròn mắt nhìn Blue làm thí nghiệm… càng nhìn nó lại càng như cuốn hút hơn
vào Blue, nó phải cố gắng lắm để có thể tập trung vào bản báo cáo thực hành mà
nó chịu trách nhiệm viết…Orange khuyên nó nên nói hết những cảm xúc của mình,
đôi lúc Pink cũng muốn nghe lời Orange lắm chứ, nhưng thiết nghĩ nó không thích
người ta theo nó thì vì sao nó lại theo Blue, biết đâu Blue cũng khó chịu với nó
luôn thì sao…Vậy là nó chấp nhận cái hòan cảnh dậm chân tại chỗ này…Với Pink,
mỗi sáng ngó sang dãy kia và thấy Blue ngồi đó, vậy là đủ rồi…

Trời tối rồi trời lại sáng…
8h….
Chủ nhật mà Orange vẫn vô trường, một mặt nó giúp cô làm sổ chủ nhiệm, mặt
khác nó cũng “có tụ” ở sân thể thao… Ráng làm xong vài trang nữa là nó có thể ti
ta ti tơn vờn bóng được rồi… Nó giở tới trang về Blue…Hình Blue ở đầu trang
nhìn cứ là lạ thế nào ấy khiến nó tức cười (đứa nào chụp hình thẻ mà mặt lại không
“biến dạng” đi cơ chứ) … Ba mẹ Blue xem chừng đều ở nước ngòai cả, thấy cậu
ấy ghi người đỡ đầu là bà ngọai… chậc, coi bộ cậu ấy cũng thuộc hàng “con ông
cháu cha” đây, ba mẹ đều là giám đốc cả mà… Vậy sao Blue không ở bên ấy sống
và học với ba mẹ luôn nhỉ ?!? Bao nhiêu người muốn vù đi du học thì cậu ấy lại
mò mẫm về trở về Việt Nam, đúng là con người kì lạ; từ trên xuống dưới, từ trong
ra ngòai cái gì cũng gây cho người ta cái cảm giác khó hiểu…
9h…
Thế đấy… “vài trang” cũng kéo của nó mất 1h đồng hồ vì Bí còn lo đại hội chi
Đòan mà pác-xê luôn sổ thi đua nhờ nó lo giúp … vừa giải quyết xong đống sổ
sách là nó phi thân ra sân thể thao luôn, ấy vậy mà chẳng còn ma nào cả, buồn chết
đi mất… Nó đập bóng một mình, nhưng hôm nay dù nó có canh cách mấy thì vẫn
chưa vô rổ được trái nào cả, nó cảm thấy thật uể ỏai và chán nản…

_Đi bóng vậy thì không vô rổ được đâu… đập bóng mà từ ngòai cổng trường đã
nghe thấy tiếng thì chỉ tổ đau tay mà chẳng được gì thôi…
Orange quay lại nhìn chủ nhân của cách nói khiêu khích đó… Blue chẳng lộ vẻ bối
rối gì khi bị Orange liếc một cái lạnh thấu người.Orange thấy cậu ấy khẽ cười nhạt,
gặp Pink thì chắc đã ngất luôn rồi… Tiếc là Orange không phải Pink, nó xãng
giọng:
_Cậu và tớ, ai mười điểm trứơc thắng, người thắng được yêu cầu bất kì thứ gì,
OK?
_Nếu cậu muốn…- Blue từ tốn đáp lại, bỏ balo xuống trước khi ra sân nhận lời
thách đấu của Orange…
10h…
Rõ ràng Blue cũng không dễ hạ… Orange biết điều đó nhưng tính kiêu ngạo buộc
nó xù lông nhím lên khi nghe cậu ấy nhận xét về cách chơi của mình… Giờ
Orange thấy kiệt sức quá, tay chân nó bắt đầu chệch chọang , thiếu điều nó nhìn
một cái rổ thành hai, ba cái mà thôi…Tỉ số đang thì sít sao, nhưng nó không biết
nó chịu được tới bao giờ nữa… Việc đi bóng chệch đã báo cho nó biết điều đó… 1
quả nữa thôi, nó có bóng và nó cố ném, một trái gần rổ… Xong, “I’m winner, I’m

winner. Oh yeah, oh yeah…” Orange vừa nhún vừa nhảy vừa ca cái điệu nhạc
chẳng giống ai đó… Blue đứng giữa sân, chỉ biết nhìn nó lắc đầu…
_Nhớ đấy, cậu nợ tớ 1 yêu cầu đấy… Giờ tớ phải về đây…
Orange vừa chạy lùi vừa ngóai cổ lại nói trước khi vấp hòn đá mém té, túm lấy cái
cây giữ lại thăng bằng và ù té chạy ra bãi lấy xe về…
22h….
Pink vừa đọc hết nhật kí về ngày hôm nay của Orange… giọng Orange thật hào
hứng, vui vẻ khi kể về chuyện đó, về Blue… Pink thóang buồn, tự nhiên nó cảm
thấy ghen tức và bực dọc thế nào ấy… Orange có thể vui đùa với Blue, còn nó thì
không… Orange biết thông tin về Blue nhiều hơn cả Pink, trong khi Pink cố công
tìm hiểu thì ngày sinh của Blue cũng không biết… khó chịu thật… Nếu như sáng
nay là Pink, nếu như người Blue cười không phải là Orange mà là Pink thì Pink
đâu có cảm giác như bây giờ.. Lần đầu, Pink cảm thấy mình ích kỉ với Orange và
muốn giữ những điều về Blue cho riêng mình… Ước gì Pink chỉ có một mình nhỉ,
có khi như vậy thì tốt hơn chăng…dù gị thì đó cũng là một suy nghĩ thóang qua
thôi…
Trời tối rồi trời lại sáng

