intTypePromotion=1
ADSENSE

True Love - Yêu thật!

Chia sẻ: Haina Na | Ngày: | Loại File: PDF | Số trang:24

58
lượt xem
3
download
 
  Download Vui lòng tải xuống để xem tài liệu đầy đủ

Nắng sớm tràn ngập căn phòng khách sang trọng. Fahlada vén màn cửa nhìn ra ngoài. Trời thật trong. Mây trắng bồng bềnh bay. Kí ức chợt ùa về trong cô – những mảnh kí ức thời thơ ấu, cái thời mà cô chẳng thể tưởng tượng rằng sẽ có ngày này. Bất giác, cô mỉm cười. Mắt cô ánh lên. Cô bật cười thành tiếng, khúc khích. _Gì đó cô nhóc này? – Một vòng tay rắn rỏi ôm cô từ phía sau. Gương mặt điển trai áp vào má cô mang theo một hơi thở nồng ấm. ...

Chủ đề:
Lưu

Nội dung Text: True Love - Yêu thật!

  1. True Love - Yêu thật!
  2. Nắng sớm tràn ngập căn phòng khách sang trọng. Fahlada vén màn cửa nhìn ra ngoài. Trời thật trong. Mây trắng bồng bềnh bay. Kí ức chợt ùa về trong cô – những mảnh kí ức thời thơ ấu, cái thời mà cô chẳng thể tưởng tượng rằng sẽ có ngày này. Bất giác, cô mỉm cười. Mắt cô ánh lên. Cô bật cười thành tiếng, khúc khích. _Gì đó cô nhóc này? – Một vòng tay rắn rỏi ôm cô từ phía sau. Gương mặt điển trai áp vào má cô mang theo một hơi thở nồng ấm. _Đang hoài niệm, chú Charles ạ! – Fah lí lắc ngoái cổ lại nhìn Charles, mắt lung linh. _ “Chú” cái đầu em! – Charles cau mày véo yêu vào mũi Fahlada. – Sao to gan vậy, dám gọi anh là “chú”? _Thì em bảo rồi mà! – Fah phụng phịu xoa mũi mình – Em đang hoài niệm. Mười năm trước ấy. Lúc đó em chẳng gọi anh là chú còn gì! Charles phì cười: _Ừ thì lúc đó là chú Charles. Bây giờ là anh Charles rồi. Kêu “chú” là sai! Đúng là anh đã nuông chiều em đến mức phát hư, em chẳng còn biết sợ anh là gì nữa rồi!
  3. Fah “hứ” một cái rõ to rồi le lưỡi trêu Charles. Anh bật cười, lại véo mũi cô một cái, rồi vòng tay ôm cô, thật chặt. Cả hai nhìn ra màn nắng ấm ngoài sân. Có lẽ họ đều đang thầm nghĩ về sự sắp đặt của số phận … Mười năm trước. Fah là cô bé con chín tuổi. Charles là một anh nhân viên văn phòng hai mươi sáu tuổi vừa đi học thạc sĩ ở Mỹ về. Charles là bạn của dì Fah. Nhà Fah quý Charles nên hay mời anh tới chơi. Và anh gặp Fah. Tất nhiên lúc đó họ chẳng có tình ý gì với nhau, vì Fah chỉ mới là cô bé con chín tuổi, “vắt mũi chưa sạch”. Fah hồn nhiên, hay cười và đùa rất dai. Cô nhóc ấy hay trêu các anh của mình để rồi khi bị rượt thì bèn vắt chân lên cổ, chạy ùa vào lòng Charles, đòi anh bế lên. Fah quý Charles lắm, cái gì cũng “Chú Charles! Chú Charles!”.Đối với Charles lúc ấy, Fah là một con nhóc dễ thương và hay nhõng nhẽo. Tất nhiên, anh cũng rất quý con nhóc ấy … Thời gian thắm thoắt trôi. Hai người họ vẫn bên nhau. Fah dần lớn và trở thành một cô nữ sinh xinh đẹp. Charles, điển trai, cuốn hút và thành đạt, cũng có một vài người yêu, nhưng chẳng tới đâu. Tình cảm “chú-cháu” giữa Fah và Charles, đến năm cô mười tám tuổi, đã chuyển thành một thứ tình cảm khác. Ban đầu họ đã phải đấu tranh rất nhiều, gia đình, dư luận và cả bản thân họ nữa. Khoảng cách 17 tuổi không phải là một con số dễ vượt qua. Nhưng bằng tình yêu chân thành từ hai phía, họ đã làm được điều mà nhiều người cho rằng không
  4. thể. Mười chín tuổi. Fah đỗ vào trường Đại Học danh tiếng nhất nhì vương quốc Thái Lan. Cô xinh đẹp và có một mối tình kiểu Lọ Lem mà cô gái nào cũng mơ ước. Charles là mối tình đầu của cô. Và cô muốn anh sẽ là tình cuối. Ba mươi sáu tuổi. Charles hiện đang là Tổng Giám đốc của một tập đoàn đá quý hàng đầu khu vực. Anh điển trai và giàu có, sở hữu một khu biệt thự xếp vào hàng bậc nhất Bangkok. Không cần nói cũng biết Charles “có giá” cỡ nào. Trải qua một vài mối tình, đã rõ thế nào là yêu, nên Charles biết tình yêu của anh dành cho Fah là vĩnh cửu. Anh chỉ yêu mỗi Fah, cô nhóc “được anh nuông chiều từ nhỏ đến mức phát hư”. Họ đang sống những ngày rất hạnh phúc bên nhau. *** Trước cổng nhà Fahlada. _Anh Charles về cẩn thận nhé! – Fah hôn lên má Charles.
  5. _Anh không muốn về! – Charles phụng phịu như con nít – Anh nhớ em lắm. Xa một chút là thấy nhớ rồi! Tối nay anh sang rước em đi chơi nhé! Fahlada phì cười: _Em đã ở nhà anh cả buổi sáng rồi còn gì! Chiều và tối nay em phải ở nhà phụ mẹ dọn dẹp! Đưa em đi chơi hoài không cho làm việc nhà, sau này cưới em về, anh phải hầu đấy! _Vậy thôi anh về! Mai mình gặp nhau!– Charles liền rối rít đổi ý. Rồi anh thò đầu ra cửa xe hôn lên trán Fah, dịu dàng nói – Anh về nhé, công chúa! Fah mỉm cười. Cô vẫy vẫy tay tạm biệt anh cho đến khi chiếc Mercedes màu đen mới cáu khuất hẳn sau khúc quẹo, mới bước vào nhà. Phía sau bức tường gần đó, một người phụ nữ trong dáng vẻ quý phái, tức tối nhìn theo. ***
  6. Đối với Charles, Fah cũng như gia đình hai bên, chuyện hai đứa sẽ cưới nhau gần như là chuyện chắc mười mươi. Căn biệt thự rộng thênh thang của Charles, chỉ anh và Fah có chìa khóa. Ngày nào Fah cũng đến nhà Charles, kể cả những khi anh bận công việc, họp hành, không có ở nhà. Fah đến dọn dẹp, chuẩn bị bữa ăn, chờ anh về ăn trưa. Ăn xong anh lại chở Fah về nhà cô. Trong mắt mọi người, hai đứa sớm đã trở thành một cặp vợ chồng rất đẹp đôi. Bởi lẽ Fahlada tuy chỉ mới mười chín tuổi nhưng đã mang vẻ đẹp trưởng thành của một quý cô, trong khi đó, Charles tuy đã ba mươi sáu tuổi nhưng vẫn trẻ như hai mươi mấy, duy chỉ có đôi mắt là chứa đựng nét rắn rỏi từng trải của một vị Tổng Giám đốc. *** Ngày hôm nay, như thường lệ, Fah đến nhà Charles. Đang nấu ăn trong bếp, Fah nghe có tiếng chuông. _Lạ thật! Sao hôm nay về sớm thế? – Fah châu mày nhìn lên đồng hồ. Mới 9 giờ. Cô chạy ra cổng. Không phải Charles. Là một người phụ nữ. Có vẻ cỡ tuổi Charles.
  7. Fah mở cổng, tươi cười chào người phụ nữ: _Chào cô! Cô kiếm … uhm … Cô kiếm anh Charles ạ? – Dù đã trải qua nhiều nhưng Fah vẫn thấy thật ngộ khi gọi những người bằng tuổi Charles là dì, là chú trong khi gọi Charles là “anh” :3 Người phụ nữ gỡ mắt kiếng, khinh khỉnh đáp: _Không. Tôi đến tìm cô. Fah tuy thấy rất lạ, nhưng vẫn lễ phép mời người phụ nữ vào nhà. Nội dung được thay đổi bởi: ftduck, 20-05-2013 lúc 16:01 Lý do: Duyệt Trích Dẫn+ Trích Dẫn Trả Lời Báo bài xấu Các bài viết khác cùng chuyên mục  Tháng 5 chia tay
  8.  Tình cảm học đường, hài hước, hành động  Truyện Ngắn : Thằng Anh Ngốc  Trái tim lạc nhịp  Những vết chân in dấu của mưa 20-05-2013, 15:49 #2 risaxuan23 Mới Biết Zing Tham gia: 20-05-2013 Bài gởi: 7 truyện này hay quá ta Trích Dẫn+
  9. Trích Dẫn Trả Lời Báo bài xấu 20-05-2013, 16:05 #3 v.i.pluvbl0od Tìm Hiểu Zing Tham gia: 22-05-2010 Bài gởi: 132 Nguyên văn bởi risaxuan23 truyện này hay quá ta Cảm ưn bạn nhiều Trích Dẫn+ Trích Dẫn Trả Lời
  10. Báo bài xấu 21-05-2013, 21:52 #4 v.i.pluvbl0od Tìm Hiểu Zing Tham gia: 22-05-2010 Bài gởi: 132 CHAP 2 Trong nhà. _Cô tìm con có việc gì ạ? – Fah nhẹ nhàng đặt ly nước xuống trước mặt người phụ nữ, dịu giọng hỏi. Người phụ nữ cười nhếch mép, đáp: _Xin tự giới thiệu với cô Fahlada, tôi là Chompooprae, là vợ chưa cưới của anh Charles. Cô Fahlada, cô đang cướp chồng tôi đấy, cô biết chứ?
  11. Fah nghe như sét đánh ngang tai. Mắt cô mở to. Cốc nước cầm trên tay rơi xuống đất, vỡ tan. Fah run run, hỏi lại: _Cô vừa nói gì ạ? Tim Fah thắt lại. Làm sao có thể thế được? Chẳng lẽ suốt thời gian qua, Fah đã yêu chồng sắp cưới của người khác? Prae cười ngạo mạn, tiếp tục nói, từng câu chữ như những mũi kim đâm vào tim Fah: _Tôi và Charles đính hôn hai năm trước. Sau đó tôi phải sang Mỹ điều hành công ty của ba. Có lẽ trong thời gian tôi không ở bên Charles, anh ấy không chịu được cô đơn nên đã tìm tới cô. Cô chỉ là người thay thế của tôi thôi, cô bé ạ! Giờ thì tôi trở về Thái Lan rồi, cô Fahlada có thể trả lại cho tôi người đàn ông của tôi chứ? _Không đúng! – Fah lắc đầu lia lịa – Điều này không thể là sự thật được … Fah chẳng thể tin những gì mình vừa nghe. Cô hiểu rõ Charles yêu mình như thế nào … Nhưng, không thể có chuyện một người phụ nữ dám xưng là vợ Charles nếu điều đó không phải sự thật … Fah thật sự bối rối. Prae tiếp:
  12. _Cô Fahlada, cô còn trẻ, tương lai còn dài. Cô sẽ tìm được người thích hợp hơn Charles. Vả lại, tôi nghĩ cô chẳng muốn mang tiếng giật chồng người khác đâu nhỉ? Nước mắt Fah chảy dài tự bao giờ. Tiếng Prae lại vang lên: _Tôi chỉ nói bấy nhiêu thôi. Chắc cô Fah biết mình phải làm gì mà! – Nói rồi Prae đứng dậy, kéo túi xách lên – Tôi về nhé! Fahlada không đáp lại. Cô ngồi bất động trên sofa. Hai hàng nước mắt chảy dài … Cô yêu Charles bằng cả mạng sống của mình. Nếu chuyện này là thật, cô biết phải làm sao? Ráng lắm Fah mới lấy lại được chút bình tĩnh. Cô gạt nước mắt, đứng dậy, đi vào nhà trong tìm túi xách rồi lặng lẽ bước ra cổng, vừa đi vừa cố ngăn hai hàng nước mặt chực tuôn trào. Fah vừa mở cổng thì xe của Charles vừa về tới nơi. Cô thất thần, chạy thật nhanh về phía con lộ. Charles chẳng hiểu chuyện gì, vội mở cửa xe, chạy theo. _Fah! Fah! – Anh gọi nhưng cô không đứng lại. Cô vừa chạy vừa lấy tay quệt nước
  13. mắt, giấu đi tiếng nấc. – Fah à! – Charles đuổi tới nơi. Anh nắm tay cô giật lại. Charles nắm cả hai tay Fah, nhìn thẳng vào mắt cô – Nhóc con! Em làm sao vậy? – Ánh mắt Charles đầy vẻ lo lắng. _Buông em ra! – Fah nói trong làn nước mắt, tay cố đẩy Charles ra nhưng anh vẫn nắm chặt. _Anh không buông em ra đâu! Không bao giờ! – Charles lớn tiếng. Mắt anh sắc lại. Nhận thấy người đi đường bắt đầu để ý, anh nhìn quanh rồi nhỏ nhẹ - Có gì thì mình về nhà nói em nhé! Đi với anh nào! Nói rồi Charles dịu dàng dìu Fah vào nhà, mắt không ngừng nhìn Fah với vẻ lo lắng hiếm thấy. Còn Fah, chỉ biết nấc lên từng hồi dù đã cố nén lại. Đỡ Fah ngồi xuống sofa, Charles ngồi xuống bên cạnh. _Nói anh nghe, có chuyện gì? Phải cố lắm Fahlada mới có thể cất thành tiếng, đứt quãng và thấm đầy nước mắt: _Vợ chưa cưới … Vợ chưa cưới của anh … đến tìm em … _Vợ chưa cưới? – Charles nhíu mày – Fah à! Em đang nói gì vậy? Vợ chưa cưới
  14. của anh là em, em biết điều đó mà … _Cô ấy … Cô ấy tên Chompooprae … - Fah tiếp tục nói. _Chompooprae … - Charles lặng người. Anh thở hắt ra rồi quay sang Fah, nắm chặt hai bàn tay cô – Fah à, em hiểu lầm rồi, Prae là người yêu cũ của anh. Anh đã chia tay cô ấy một thời gian trước khi đến với em. Anh cũng chưa từng đính hôn với cổ, làm sao có chuyện cô ấy là vợ chưa cưới của anh được? Fah ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn Charles. Ánh mắt Charles đầy vẻ chân thành. Cô bối rối quay đi: _Nhưng làm sao cô ấy dám xưng là vợ anh nếu điều đó không phải là sự thật? - Cô dừng lại để lấy hơi - Hiện giờ em mệt lắm, em không suy nghĩ được gì cả … Anh Charles à, anh chở em về nhà đi … Charles, tuy lòng đau như cắt, nhưng vẫn mỉm cười gật đầu: _Uhm, anh chở em về. *** Charles đưa Fahlada về nhà. Fah thiếp đi ngay khi vừa đặt lưng xuống nệm, chắc vì khóc quá nhiều. Charles không chịu về. Anh bảo với mẹ Fah là muốn chờ Fah
  15. dậy để giải thích … :::::: Fah ngủ một giấc liên tục kéo dài 4 tiếng. Khi cô tỉnh dậy thì trời đã sắp chiều. _Dậy ra nói chuyện với Charles đi con! Nó đợi con từ trưa đến giờ! – Tiếng mẹ Fah vang lên. :::::: Charles lái xe chở Fah ra bờ sông gần nhà – nơi anh và cô hay tới để ngắm trời chiều. Nhìn thấy đôi mắt sưng tấy vì khóc và vẻ mặt buồn xo của “công chúa nhỏ” mà anh hết mực yêu thương, tim Charles như bị ai bóp nghẹt. Bờ sông. Charles đỡ Fah ngồi xuống băng ghế đá. Rồi anh khuỵu gối xuống đất, để được đối diện Fah. Anh nắm hai tay cô, nhìn cô bằng ánh mắt ấm áp và chân thành mà chẳng điều gì thay đổi được.
  16. _Fahlada à! Anh biết hiện giờ em rất mệt … Nhưng anh muốn hỏi em một điều, chỉ một điều này thôi … Cả cuộc đời anh và em sau này đều phụ thuộc vào câu trả lời của em - Anh nhìn thẳng vào mắt Fah –… Anh không muốn em, vì sợ anh đau lòng, mà nói dối là có, vì điều đó sẽ dằn vặt hai ta suốt đời … Anh càng không muốn em, vì sợ người ta nói là “giật chồng người khác”, mà nói dối là không, vì điều đó sẽ giết chết anh … - Ánh mắt Charles nồng cháy – … Fah à, cô bé con của anh, em có tin anh không? Charles nói đến đó thì mắt anh bắt đầu long lanh. Anh phải mím môi để ngăn xúc động. Fah cũng bắt đầu khóc. Nước mắt cô chảy dài. Cô rút tay ra khỏi đôi bàn tay ấm áp của Charles. Mắt Charles thoáng chút sững sờ. Nhưng không … Fah mỉm cười. Cô đưa hai bàn tay thon dài của mình lên mặt Charles. Áp hai tay vào má Charles, Fah đáp: _Fah tin anh Charles! Fah tin anh Charles thật, không phải là nói dối đâu … Từ nhỏ, Fah chưa bao giờ tin ai như tin anh Charles … Từ nhỏ, anh Charles luôn yêu thương và chăm sóc Fah. Làm sao Fah có thể không tin anh chứ? Hạnh phúc lấp lánh trong mắt Charles – mắt anh long lanh như sắp khóc. Anh ôm
  17. chầm lấy Fah, ôm chầm cô công chúa bé con của anh. Anh vuốt mái tóc mềm mại của cô. Fah cũng ôm anh, ôm thật chặt. Như một con mèo ngoan, cô dụi mặt vào vai anh, nước mắt thấm ướt vai áo Charles. Hoàng hôn buông đầy trên vai họ. Bình yên. *** Những tưởng chuyện đến đây đã kết thúc trong êm đẹp, nhưng không, Chompooprae không bỏ cuộc. Cô ả yêu Charles đến mức hoang tưởng. Hoang tưởng rằng Charles vẫn yêu cô, rằng anh là chồng cô … Ngày xưa, vì sự nghiệp, cô bỏ Charles ở lại. Ngày về Bangkok, thấy Charles hạnh phúc bên Fah, cô mới nhận ra mình yêu anh đến nhường nào. Cô phải giành lại những gì đáng lẽ ra là của cô! Cô như phát điên. Cô lao vào giành giật bất chấp nhân cách và phẩm giá của một người con gái … Charles đến tìm cô, yêu cầu cô để anh và Fahlada yên, vì giờ đây anh chỉ yêu mỗi Fah và sẽ mãi mãi là như vậy. Cô biết trước là Charles sẽ đến, nên đã nhanh tay sắp xếp tất cả … Trích Dẫn+ Trích Dẫn Trả Lời
  18. Báo bài xấu Hôm qua, 14:24 #5 v.i.pluvbl0od Tìm Hiểu Zing Tham gia: 22-05-2010 Bài gởi: 132 Hôm nay Fah có tiết ở lớp. Charles bận công việc nên cô phải tự đi xe buýt đến trường rồi lại phải bắt xe buýt về nhà. Từ hôm vụ Chompooprae, Fah cứ tưởng là Charles sẽ phải chăm sóc o bế cô nhiều hơn, ai dè, ngược lại! Anh ít có thời gian cho cô. Cô cố gắng không buồn vì chuyện này, vì cô biết Charles rất bận … Khi Fah đang tung tẩy bước trên con ngõ dẫn vào nhà mình, Chompooprae xuất hiện, với vẻ mặt dữ tợn như người điên sắp lên cơn. Fah ngỡ ngàng, cô lùi lại mấy bước: _Lại là cô sao? Con và cô không còn chuyện gì để nói với nhau nữa ..
  19. _Đồ quỷ cái! Mày giật chồng tao, bây giờ còn lên giọng sao? – Prae la làng, khiến hàng xóm của Fah đang ở trong nhà phải chạy ra xem xem có chuyện gì. Fah choáng váng. Lấy lại bình tĩnh, Fah cứng rắn đáp: _Không có! Cô thừa biết anh Charles yêu ai mà … Cô làm ơn đừng vu oan cho con là giật chồng cô, vì anh Charles không phải chồng cô! “BỐP!” Prae ban một cái tát trời giáng xuống mặt Fah. Cô bé ngã sóng xoài dưới đất. Fah lồng lộn lên như một con thú dại, cô rút một xấp hình ra vứt xuống Fah: _Nhìn cho kĩ đi! Charles đến tìm tao ngày hôm qua. Chúng tao đã có khoảng thời gian rất tuyệt bên nhau đấy! Anh ấy yêu tao và chỉ tao mà thôi, còn mày, chẳng hơn gì một món đồ chơi của ảnh, hiểu chứ? Fah nhìn những tấm hình vương *** dưới đất. Dù khá mờ nhưng Fah vẫn có thể nhận ra. Là Chompooprae và Charles. Ở một nơi trông giống nhà riêng, không phải của Charles … Vậy là, nhà riêng của Chompooprae … Nước mắt Fah đầm đìa trên gương mặt xinh đẹp.
  20. _Tao cảnh cáo mày một lần nữa. Tránh xa chồng tao ra! Đừng bắt tao phải đến ngôi trường danh giá của mày và làm ầm lên. Hiểu rồi chứ? Đồ giật chồng người khác! Nói rồi Prae bỏ đi, để lại Fah ngồi lê dưới đất khóc nức nở, trước ánh mắt e dè của bao người. Một hai người hàng xóm chạy lại đỡ Fah lên, nói gì đó và phủi đồ cho cô. Cô không nghe được họ đang nói gì nữa. Trời đất quay cuồng trước mặt Fah. Cô ngã khuỵu. Mọi thứ tối sầm. Cô chẳng còn biết gì nữa. *** Sau chuyện đó, Fahlada cắt đứt mọi liên lạc với Charles, khiến anh như phát điên. Ngày nào anh cũng đến nhà tìm Fah nhưng cô toàn tránh mặt. Anh không hiểu vì sao cô lại như vậy. Chính cô cũng chẳng hiểu. Cô tin anh mà, tin bằng tất cả những gì cô có … Chỉ là, cô không thể vượt qua cú sốc này … Chủ nhật. Tròn một tuần họ không gặp mặt. Charles trông rũ rượi chẳng khác gì mấy anh chàng choai choai bị thất tình. Mẹ Fah thấy tội nghiệp, bèn tạo điều kiện cho anh. “Bác đi đám giỗ người bà con. Cháu ở đây, chăm sóc con Fah giùm bác … Ráng
ADSENSE

CÓ THỂ BẠN MUỐN DOWNLOAD


ERROR:connection to 10.20.1.100:9312 failed (errno=113, msg=No route to host)
ERROR:connection to 10.20.1.100:9312 failed (errno=113, msg=No route to host)

 

Đồng bộ tài khoản
2=>2