Thiên 3 : SINH KHÍ THÔNG THIÊN LUẬN
Hoàng-Đế hỏi : “Ôi ! txưa đến nay, mng sống của con người đều tng với
‘Thiên’, gốc của mạng sống lấy gốc Âm Dương [1]. Trong khoảng Trời Đất,
trong khong lục hợp, dù cho cu châu ( ới đất) hoặc cu khiếu, ngũ tng,
thập nhị tiết trong con người, tất cả khí đó đều thông với ‘Thiên Khí’ [2]. Khí
đó sinh ra nhành, ksinh ra Tam khí’ [3]. Nếu con người nhiều lần phạm
vào s‘thông khí’ đó thì khí s m ‘thươngđến bên trong, đây chính
cái ‘gốc’ của sự sống ‘thọ mệnh’ [4].
Khí của trời xanh” là trong sch, (nếu sinh khí con người thông với Thiên
khí) thì kslàm cho cý được bình tr[5]. Nếu con người sống thuận theo
với sthông khí đó thì sm cho ơng khí của mình được vững vàng, tuy
có tc tà đến, nó cũng không làm hi được [6]. Kết quả này là nh vào cng ta
sống thích ứng với sự thuận tư của tứ thì [7]. Bậc thánh nhân dựa vào đó để
vận nh được i tinh thần của mình, thích ứng được với Thiên khí, thông
được với thần minh [8]. Ngược lại, nếu chúng ta sống làm mất đi cách sống
“thông thn” đó thì bên trong slàm cho cửu khiếu bị bế, bên ngoài slàm
cho nhục bị ng, làm cho vai trò của vệ khíbị tán, bị giải, Ta gọi đây là
trường hợp tmình m ‘thương’ đến thân mình, tự mình làm cho ‘nguyên khí’
bị tước đoạt vậy [9].
ơng khí trong con người cũng giống như nhật khí trên trời, nếu chúng ta làm
thất đi (ơng khí đó) tức là cng ta đã làm gẫy đi tuổi thmột cách không
ngđược [10]. Cho nên, nếu Thiên khí vn hành phải dựa o nhật kđể có
ssáng suả, thì con người Dương kcũng phải nhân đó mà vươn lên; đó
ý nghĩa của ‘vệ khí’ bảo vệ bên ngoài con người vậy [11]. Gặp lúc chúng ta
vào mùa lnh, chúng ta nên thích ứng với bên ngoài như cái chốt cửa vận xoay,
nếu chúng ta vng động trong việc thức ngủ thì thần kchúng ta trôi nổi ra
ngoài (không còn giđược Dương khí nữa) [12]. Gặp lúc chúng ta vào mùa
ng nực sẽ làm cho mhôi ra, trong lòng phin muộn rồi đưa đến hơi thở
khó khăn, nhanh khò khè [13]. (Nếu nhiệt tà tn công vào trong, ảnh hưởng
đến thần minh) thân hình chúng ta tuy n tĩnh, nhưng lại phải nói nhiều,
thân hình nóng lên như đang trên lò than, cn phải ra m hôi mới giải được
bệnh [14]. Gặp lúc chúng ta bị thương bởi thấp tà, đầu chúng ta s nặng như có
cái đó trùm n trên. Nếu khí thấp nhiệt này không btiêu trừ, sẽ làm cho
phn đại n bị co rút và ngắn lại (co lại mà không duỗi ra được, sẽ làm cho
phn tiểu cân sẽ bị giãn ra mà dài ra (duỗi ra mà kng co lại được) [15]. n
bco rút và ngn lại gọi là ‘câu’; n b giãn ra mà dài ra gọi là nuy’[16]. Nếu
khí hư làm cho có bệnh thủng, t chi sẽ lần lượt phù thũng và động tác sẽ bị
nhm lẫn qua lại với nhau, đó là tình trng Dương khí bị kiệt mà ra [17].
ơng khí trong con người, nếu bị phiền và lao nhọc thì sbị ng thẳng, tinh
khí btuyệt; và nếu clập lại nhiều lần như thế cho đến mùa h, slàm cho
con người bị bệnh ‘tiên quyết’; hai mắt sẽ mờ kng thấy gì nữa, tai bế kng
nghe được gì nữa, mênh mông như nước vỡ bờ, cuồn cuộn như dòng nước trôi
đi không dừng lại [18]. Dương ktrong con người, nếu vì giận dnhiều
thì hình khí btuyệt, huyết khí bị uất kết trên, khiến người ta bị bệnh bạc
quyết’ [19]. Có người bị thương đến cân khí, làm cho n b i lỏng, hành
động có vẻ như không chđộng được nữa, nếu mhôi chảy ra nửa bên người,
sy thành bnh thiên khô’ [20]. Nếu sau khi mồ hôi ra mà lại bị thấp tà tn
công sbbệnh ‘tỏa phất’ [21]. Sự tai hại của những người ăn nhiều món cao
lương, tờng sinh loại nhọt to còn gọi là ‘đinh’, bệnh xảy ra dễ dàng như cm
một i vật (cn) rỗng để chứa đựng một vật khác [22]. Nếu sau khi làm việc
mệt nhọc, mồ hôi ra lại đứng trước gió, hàn k s tấn ng vào trong gây
thành nhng mn nhọt đ trên mt và mũi, nếu uất khí tích lâu ngày thành
những mụn sởi [23].
ơng khí trong con người nếu sinh a được tinh khí thì s dưỡng được thần
khí, nếu được nhu hòa tnó s dưỡng được n khí [24]. Smđóng (của
phu, tấu lý) bị thất điệu sẽ làm cho n ktheo đó mà o đsinh ra chứng
lưng còng [25]. Khi bhãm mạch (do tà khí tn ng vào trong mạch) sẽ thành
chứng ‘lũ’; nếu nó lưu lại và y nh hưởng với vùng nhục, tấu , sẽ đi
theo con đưng của c du huyệt vào trongy cho người bệnh chứng lo sợ và
kinh hãi [26]. (Doanh kvốn vận hành bên trong mch, nay nếu hàn knhập
vào kinh mạch) doanh ksẽ không còn vận nh tn theo con đường của nó,
snghịch nh o vùng nhục và tấu lý, thế là nó sgây thành chng
ung thủng [27]. Nếu mhôi (phách hạn) ra chưa hết, trong lúc hình thlại suy
nhược, k lại bị tiêu đến kiệt, các du huyệt sẽ bị bế tắc kng không, gây
thành chứng ‘phong ngược’ [28].
Cho n, phong là nguyên nhân bắt đầu của trăm bệnh [29]. Tuy nhiên, nếu
(Dương khí) giđược thanh tĩnh thì cơ nhục và tu được đóng lại vàn gi
cẩn thận, dù cho có những đại phong có tính hà khắc, độc hại cũng không th
nào hi chúng ta được [30]. Đó là nhchúng ta thích ng được với sự thuận t
của tứ thì vậy [31].
Cho n, nếu tà khí y bnh u ngày, struyền hóa, trên dưới không còn
giao nhau na, bấy giờ dù nhng bậc lương y, họ cũng không thlàm
được! [32]
thế, Dương kbị súc tích cũng sđưa đến chchết [33]. Dương k(c
tích) slàm cách tr(không thông), và nếu đã bch trở như thế, chúng ta nên
ng phép t [34]. Nếu chúng ta không có những ch trị liệu nhanh và chính
xác, ch ứng p bằng phương pháp vụng về, bệnh s đi tới chỗ suy bại (t
vong) [35].
thế, Dương khí của con người ban ngày chủ bên ngoài [36]. ng sm, nhân
khí của con người sinh ra, giữa trưa c Dương khí thịnh lên, lúc mt trời lặn
vhướng tây là lúc Dương kđã hư, “khí môn” bắt đầu đóng lại [37].
thế, khi đêm đến chúng ta phải thu tạng (Dương khí) lại, đừng làm nhiu
loạn cân cốt, đừng có mặt những nơi v và l (mù móc) [38]. Nếu
chúng ta sống nghịch lại với “3 thì” đó, hình thchúng ta mới bị khn đốn và
suy bạc [39].
Knói : Âm có nhiệm vtạng tinh và ứng lên với (Dương khí) một cách
nhanh cng [40]. Dương có nhiệm vbảo vệ bên ngoài một cách vững vàng
[41]. Nếu Âm không thắng được Dương sẽ làm cho mạch u nh một ch
cấp ch, (và nếu Dương khí) trùng với Dương khí sẽ làm cho cuồng [42]. Nếu
ơng không thắng được Âm sẽ làm cho khí ca ngũ tạng cùng tranh nhau
slàm cho cửu khiếu bất tng [43]. Cho nên bc thánh nhân sống thun với
Âm Dương, nhvậy mà n mch được hòa đồng, cốt tủy được vững chắc,
khí huyết vận nh theo đúng chiu của mình [44]. Được vậy thì n trong
n ngoài được điu hòa, tà khí không làm hại được ta, tai và mắt được
thông và minh, chân khí của chúng ta đứng vững theo lẽ ‘thường’ của nó [45].