
BAO NHIÊU LẦN NGANG QUA NHAU, ĐỂ
ĐỔI LẤY MỘT CÁI NGOÁI ĐẦU?

BAO NHIÊU LẦN NGANG QUA NHAU, ĐỂ ĐỔI LẤY MỘT CÁI NGOÁI
ĐẦU?
Chiều Đà Nẵng cơn giông đến bất chợt, em nép mình dưới tán bằng lăng, xoay tròn
chiếc ô nhỏ màu lam nhạt trong tay. Cơn gió hoang dại lướt trên tán cây, hất tung
từng đám lá xanh, cuốn đi những cánh bằng lăng mỏng manh rồi treo chúng lơ
lửng giữa không trung màu xám. Em kéo áo khoác, túm lại mớ tóc lòa xòa rồi nắm
chặt chiếc ô cố giằng co với sức mạnh vô thường của cơn gió.
Một cơn mưa hoa tím, một cơn mưa đẹp đẽ đến nao lòng, cánh hoa mềm chẳng
mấy chốc đã rơi đầy trên nền đá lát vỉa hè, trải thành một tấm thảm tím hồng dưới

chân em. Cơn mưa hoa nhanh chóng qua đi nhường lại cho những giọt nước to tròn
rơi lộp bộp xuống mặt đất. Mưa thật đấy, mưa trong hơi gió se lạnh đột ngột tìm về
giữa tiết trời hè oi ả, mưa ngấm vào từng ngóc ngách, mưa len lỏi vào tận nơi mềm
yếu nhất của con người.
Em đưa tay ra hứng lấy những giọt mưa nặng. Cơn mưa không to lắm, giọt mưa
lớn rơi xuống nặng nề phát ra tiếng lộp bộp dữ dội lại chẳng thấm ướt nỗi mặt
đường. Em ngước mắt nhìn bầu trời một lát rồi thở dài, xoay gót bước về phía ngôi
nhà cao với chiếc cổng trắng phủ đầy dã yên thảo. Nhà của em.
Tôi ôm cây đàn ghitar nâu ngồi vắt chân chữ ngũ trước ban công đầy lá, bụi và cả
hoa bằng lăng. Một vài nốt nhạc vu vơ không đầu không cuối phát ra dưới ngón tay
tôi như một phản xạ. Ánh mắt tôi vô tình đi lạc, bám chặt lấy bóng chiếc ô lam cho
đến khi màu hoa dã yên thảo hồng nhạt che khuất nó.
“Mưa có rơi và nắng có phai
trên cuộc tình yêu em ngày nào
Ta đã yêu và ta đã mơ,

mơ trăng sao đưa đến bên người.
Một lần gặp gỡ đã như quen thuở nào
một lần gặp gỡ nhưng tình đã xa xưa.”
***
Giá vẽ bằng gỗ thông buổi chiều hè nhạt nắng. Bầu trời xanh, mây trắng xốp và
một chút lững thững uể oải của những giọt nắng vàng nằm ườn trên tán lá. Em cho
màu ra bảng vẽ, sau đó đưa từng nhát cọ mềm mại lên mặt vải được căng phẳng
trên khung tranh. Dưới từng nét cọ khung cảnh mùa hè hiện trên mặt vải thô. Bằng
lăng tím, bò cạp vàng, và một cái lan can được sơn màu ghi xám đằng xa. Người
con trai cao cao với chiếc áo sơ mi trắng, ghi lê đen cúi đầu nhìn xuống mặt bàn trà
đang nghiên cứu một cái gì đó. Em dừng bút, nhúng đầu cọ vào lọ nước và chống
cằm nhìn về phía bên kia, nơi người con trai ấy đang đi tới đi lui nghe một cuộc
điện thoại có vẻ khá căng thẳng.
Hình dáng này em đã nhìn rất lâu, cũng đã vẽ rất nhiều. Nhiều đến nỗi trong tập
tranh mùa hè của em ở quê ngoại không góc nào là không thấy bóng áo sơ mi trắng

ghi lê đen đang bận rộn. Em khẽ cười, nụ cười lúc tươi như nắng, lúc lại héo xuống
ủ rũ.
Này người ơi! bận rộn mãi thế làm sao ngắm được khung cảnh mùa hè tươi đẹp thế
này? Em dừng hẳn bút nhìn mãi cho đến lúc bóng dáng ấy khuất dần sau tấm rèm
dày…. Đầu bút thấm màu nhỏ xuống chân váy loang thành một đốm tròn, người
không còn ở đây, em tiếp tục vẽ lại bằng trí nhớ.
***
Có những hình ảnh thoáng qua chỉ trong một cú chớp mắt để rồi dư ảnh chưa tan
đã biến mất dạng, lưu lại một nỗi ngẩn ngơ. Tôi biết em vào nhiều mùa hè trước,
váy trắng viền hoa nơi gấu váy, túi xách đeo chéo màu xanh cổ vịt, em tung tăng
bước đi trên con đường trải hoa điệp vàng hòa trong sắc tím của vài cánh bằng lăng
lác đác mặc cho người đi phía sau em vừa khệ nệ kéo chiếc vali nặng trịch vừa gọi
với theo nhắc chừng em đi chậm lại. Em như một con bướm trắng ngây thơ, vô lo
bỏ mặc cho tất cả âm thanh réo gọi bên tai.

