
Bao Thanh Thiên – Thất Hiệp Ngũ Nghĩa
Hồi Thứ Hai Mươi Ba
Bị đánh đau, Trọng Võ phát điên,
Ham uống rượu, Khuất Thân bỏ mạng
Nói về Kim Ca nhận được cậu và bà ngoại rồi, bèn đem chuyện tìm bà
tới lúc bị cọp tha thuật lại, nhân nhắc tới cha mẹ thời khóc rống lên. Bạch
Hùng dỗ rằng: "Cháu đừng khóc nữa, bữa nay trời đã tối rồi, đợi sáng mai
cậu sẽ vào cửa Đông Sơn tìm cha mẹ cháu”. Kim Ca nghe nói cũng yên lòng.
Gà vừa gáy sáng, trời vừa tan sương, Bạch Hùng ăn sơ ít hột cơm rồi
nhắm hướng Vạn Toàn sơn đi tới. Đi dọc đường gặp một người đàn ông tóc
rối như tơ vò, máu chảy đầy mặt, tay trái xách áo, tay mặt xách một chiếc
giày đỏ, thấy mặt Bạch Hùng không hỏi han gì xách giày lại đánh, vừa đánh
vừa nói: "Đồ chó, mày giỏi đánh tao đi, mày giỏi giết tao đi! “. Bạch Hùng
lấy làm lạ lắm, nhìn thời hình dáng giống anh rể mình là Phạm Trọng Võ,
song hỏi thời người ấy nói điên nói khùng hoài, không biết làm sao, tính trở

về cõng Kim Ca qua cho cha con nhận nhau. Nghĩ vậy liền chạy về thôn Bác
Bảo.
Người ấy chính là Phạm Trọng Võ. Lúc Trọng Võ nghe ông tiều nói
vợ mình bị Oai liệt hầu bắt, liền bươn bả tới nơi đứng ngoài cửa réo đòi vợ.
Ai dè ác Đăng Vân lập mưu gạt Trọng Võ vào nhà, nửa đêm phao rằng vào
nhà ăn trộm, hạ lệnh cho gia đình kẻ gậy người hèo đánh chết ngất đi, rồi bỏ
vào hòm, sai người khiêng đem bỏ trong rừng hoang, vừa khiêng đi dọc
đường gặp một tốp người đi tới, chúng nó hoảng bỏ chạy. Tốp ấy nguyên là
người ở phủ Khai Phong, lúc điểm danh biết Trọng Võ đậu trạng, nên lại nhà
trọ báo tin, thấy cửa khóa then gài, người không bóng vắng, hỏi chủ phòng
mới biết là Trạng nguyên đi Vạn Toàn sơn tìm mẹ, liền tức tốc đi tìm, bất kỳ
nửa đường gặp hai đứa khiêng rương tưởng là kẻ trộm, vừa đón bắt, thời
chúng đã chạy dài, lật đật mở rương ra xem, ai dè Trọng Võ chết đi sống lại,
ở trong rương nhảy tót rạ, xách giày đập bậy, đụng ai đập nấy, nói xàm như
điên. Bọn người đi báo tin đỗ trạng thấy kẻ đó mặt mày máu nhuộm, tóc tai
rối bù, nói năng lảm nhảm, cho là người điên nên bỏ đi thẳng. Còn Trọng Võ
thời nghêu ngao nơi đường sá, ăn bậy nói xàm, may gặp Bạch Hùng. Bạch
Hùng chạy riết về nhà cõng Kim Ca, khi tới nơi, người điên khi nãy đâu mất,
không biết liệu làm sao, lại cõng về. Về nhà hỏi kỹ Kim Ca xem nơi trọ của
cha mẹ nó mướn ở chỗ nào, bèn lặn lội vào. kinh tìm kiếm. Đường xa hơn

bốn chục dặm, tưởng tới nơi là gặp chị và anh, ai dè chẳng thấy, cửa khóa
then gài, đành ôm sầu nuốt thảm mà trở lại. Đi bơ vơ ở chợ nghe người nói:
"Tân Trạng nguyên là Phạm Trọng Võ, bỏ chỗ ở đi đâu mất, tìm mãi chưa
gặp". Bạch Hùng nghe vậy hơi yên lòng, vì nếu Trọng Võ mà thi đậu thời có
người tìm kiếm, bất tất phải bận lòng lo, nên quay trở về.
Ngày mà Bạch Hùng đi tìm Trọng Võ đó, có lắm chuyện rắc rối xảy
ra. Nguyên tại đường Cổ Lầu trong thành có một xưởng cây tên là Hưng
Long của hai anh em người ở Sơn Tây là Khuất Thân và Khuất Lương.
Khuất Thân hay uống rượu say sưa nên thiên hạ đều gọi là Khuất hồ tử, còn
Khuất Lương là người tử tế lanh lợi nên xưởng cây nhờ đó mà được khá
giả. Ngày kia Khuất Thân nói với em rằng: "Ta nghe bên trại cây phía nam
núi Vạn Toàn, mới chở cây về nhiều lắm, vậy ta tính qua trả giá mua ít nhiều,
em nhắm có được hay không?". Khuất Lương đáp: "Anh lo lắng như vậy là
tốt”. Nói rồi vào trong lấy ra bốn trăm lượng bạc đưa cho Khuất Thân và sai
gia đinh dắt ra một con lừa trắng cho anh cưỡi. Con lừa ấy tính hay nhập bầy,
khi đi đường một mình thời đi dở lắm. Hễ có bóng lừa khác đi trước thời
hoang mang chạy theo rất giỏi. Khuất thân lĩnh bạc cỡi lừa nhắm trại cây mé
nam núi Vạn Toàn đi tới. Khi ra mắt, chủ trại tính toán giá cả không xong,
chẳng bằng lòng mua. Song thường thói con buôn hay chiêu mối hàng, nên
bày tiệc rượu đãi Khuất Thân rất hậu. Khuất thân bị tiệc rượu ấy, cù cưa cù

nhằm tới tối mới kiếu ra về. Vừa đi ngang một chỗ kia, lừa bỗng dở chứng,
co đầu, rùng cổ, nhảy đá lăng xăng, Khuất Thân biết ở trước chắc có lừa
khác, liền nới cương chạy tới, quả thấy trong bụi đầu kia có một con lừa đen
rất tốt, yên lạc còn đủ. (Nguyên lừa ấy của Phạm Trọng Võ vợ mất con cọp
bị tha, Trọng Võ bỏ đi để lừa lại đó). Khuất Thân liền kêu lớn: "Lừa của ai
bỏ đây?". Kêu năm bảy lần cũng không nghe trả lời, liền nghĩ trong bụng
rằng: "Nay gặp được lừa này, yên lạc rất tốt, lại mập mạp, ta cũng nên đổi
quách con lừa này đi". Nghĩ rồi nhảy xuống, mở túi bạc buộc qua lưng con
lừa đen, nhảy lên quất một roi, bỏ lừa trắng của mình lại đó.
Trời bấy giờ tối lắm, lại không có trăng, phần thời đường núi khó
khăn nên Khuất Thân tìm kiếm nhà ngủ đậu, chợt thấy trước mặt có bóng
đèn, bèn giục lừa tới gõ cửa, một lát chủ nhà ra mở cửa và mời vào trong.
Khuất Thân tỏ ý xin nghỉ nhờ, chủ nhà bằng lòng. Khuất Thân buộc lừa cởi
yên và đem túi bạc để trên chõng, rồi cùng nhau ngồi nói chuyện. Chủ nhà
ấy nguyên là Lý Bảo quản gia của Lý Thiên Quan cho theo Bao Công đi
trước. Ngày Bao Công bị cách chức, nó mới gom góp của cải trốn đi, rồi ăn
chơi sa đọa nên tiền của đã sạch bách, sau trôi nổi các nơi, may gặp người gả
con cho, và mở hàng buôn bán. Ngựa quen đường cũ, rượu gặp bợm ghiền.
Lý Bảo được tiền cứ theo thói trước, xài phá đến tiêu sự nghiệp. Lý lão rầu
mà chết, còn có hai vợ chồng, không biết lấy gì ăn, bán lần bán hồi gian

hàng cũng xẹp, đồ đạc hết trơn, nay chỉ còn ba gian nhà rách đó. Lý Bảo
đương ngồi nói chuyện với Khuất Thân, thấy chong đèn cạn dầu, bèn bước
vào trong múc thêm. Người vợ buồn rầu, thấy chồng mới kề miệng vào tai
nói nhỏ rằng: "Người khách bỏ gói gì trên chõng khi nãy mà khua đó?". Lý
Bảo đáp: "Ấy là gói bạc". Người” vợ nói: "Chắc là nhiều lắm nên coi bộ
nặng, thôi vợ chồng mình phát tài rồi!". Lý Bảo hỏi: "Làm sao được?".
Người vợ đáp: "Có khó gì, mình trở ra hỏi y coi muốn uống rượu không,
như y chịu uống, thời sẵn rượu ngon đây, mình ép cho thật say, rồi chừng đó
thiếp sẽ có kế... ". Lý Bảo hội ý bưng dầu ra châm ngồi lại nói chuyện rất là
thân thiết. Nói bao la thế giới một hồi bèn hỏi Khuất Thân rằng: "Đại ca tới
đây cũng tối không biết lấy chi khoản đãi, xin tạm bày tiệc rượu cùng nhau
chuốc chén, gọi là chút nghĩa sơ giao". Khuất Thân nghe nói tới rượu thì
khoái chí lắm, lật đật đáp rằng: "Trong lúc lỡ chân trái bước này, nếu hiền
huynh hạ cố tới thời còn chi vui bằng”. Lý Bảo thấy Khuất Thân trúng kế,
lật đật vào trong hâm rượu bưng ra, rồi cùng nhau ngồi lại chén chú chén
anh. Khuất Thân nào dè mưu quỷ, tưởng thật nên cứ việc uống hoài, uống
đến nỗi say mèm, nằm ngủ mê ngáy như trâu thở. Bấy giờ vợ Lý Bảo trong
buồng bước ra, Lý Bảo hỏi rằng: "Nó đã say rồi, phải nghĩ mưu nào lấy tiền
cho yên?". Người vợ không đáp, trở xuống bếp lấy một sợi dây luộc rất dài,
đưa cho Lý Bảo mà rằng: "Cầm sợi dây này thời biết". Lý Bảo dùng dằng

