
Cậu và tớ

Có một tình bạn dễ thương và khôi hài bắt đầu từ một cách xưng hô mà người
kia rất...không thích.
Đang ngon giấc thì tít..tít..tít…Có một tin nhắn từ số máy lạ hoắc 0168xxxxxxx -
”Cậu” ngủ chưa? Thức dậy nhận quà Noel của “tớ” nè. “Tớ” treo ngòai cổng đó.
Chúc “cậu”… - Nhìn hai chữ “cậu” - “tớ” trịnh trọng để trong ngoặc kép, tớ biết
ngay “cậu” là ai rồi, người dị ứng “cậu - tớ” à. Giờ thì cậu đã chịu nhượng bộ tớ rồi
sao?
Nghĩ cũng thật buồn cười, thực ra thì “cậu - tớ” cũng chỉ là một trong vô vàn cách
xưng hô với nhau thôi, cũng giống như “mày - tao”, “tui - ông”, “tui - bà”… “Cậu -
tớ” vừa thân mật lại vừa lịch sự, cớ sao lại có kẻ dị ứng vậy ta? Nhưng cũng nhờ
cái cách xưng hô “quái quái” của tớ (theo lời cậu nói) mà tớ có thêm một người
bạn miền sông nước vô cùng dễ thương và tốt bụng.
Nhớ hồi đầu năm học, câu vào lớp trễ 2 tuần vì bị bệnh, cứ ngồi im thin thít như
hột thóc dưới cuối lớp, tớ - lớp trưởng lâm thời - phải lăng xăng điều tra lí lịch của
cậu để nộp văn phòng. Dù ít nói nhưng ấn tượng đầu tiên của tớ là cậu rất hiền
và...dễ sai bảo. Lấy thiết bị, lau bảng…nhờ là cậu làm tất.
Một hôm, khi tớ đang lách chách “tám” với cậu về con *** lông xù nhà tớ thì cậu
phán một câu lạc đề hết sức ”Sao cứ cậu – tớ hòai vậy? Tui rất là dị ứng với hai cái
từ đó đó nha”. Lúc ấy, mặt cậu ngây ngây ngô ngô sao đó. Chà, người miền Tây
thẳng thắn quá ta. Xin lỗi nghe, tớ bị nhiễm cái cách xưng hô này từ hồi đọc truyện
Đôrêmon rồi, sửa gấp quá, không được đâu.
Nhớ cái hôm trời mưa, tớ nhờ cậu đèo tớ ra trạm xe búyt. Qua mấy trạm rồi mà tớ
vẫn kêu chưa tới, chỉ thích ngồi trên cái xe yên cao yên thấp của cậu thôi. Ngày
hôm sau đi học, cậu nói tớ thật may mắn. Bởi vì khi tớ vừa xuống, một tấn "bi hài
kịch" đã xảy ra. Cậu chạy được một đọan thì xe chết máy. Nó chết máy không phải
vì đường ngập nước mà vì hết xăng. Đổ đầy xăng rồi, chạy được một đọan, nó lại

chết máy, lần này thì tại vì đường ngập nước thật. Cậu lếch thếch dắt bộ về nhà.
Sắp tới nơi thì dép bị đứt, phải đi chân không. Lần sau, cậu quyết không chở tớ
nữa, chở tớ thiệt là xui xẻo. Này, chuyện đó thì có liên quan gì tới tớ hử?
Tớ có cái tật là hay bị bay nón. Lần nào chở tớ, câu cũng dừng lại không ít hơn ba
lần để tớ đi nhặt nón. “Cái đầu bị làm sao mà bay nón hòai vậy?” - “Ai mà biết, nó
thích bay thì nó bay chứ, sao đổ thừa tớ?”. Ờ, mà cái đầu tớ làm sao vậy cà?
Sinh nhật tớ, cậu tặng tớ một hạt mầm, bảo tớ về chăm sóc cẩn thận, sẽ thấy điều kì
diệu. Tớ làm y như lời cậu dặn, khui nắp hộp xong thì ngày nào tớ cũng tưới nước,
đem ra phơi nắng và cầu nguyện cho nó mau mau xuất hiện điều kì diêu. Chờ đợi
ngày qua ngày, cuối cùng nó hiện ra hai chữ “đồ ngốc”. Trời ơi, có tức không, thế
này mà bảo là điều kì diệu hả?
Tớ quyết tâm phục thù. Noel năm đó, tớ tặng cậu một cây thông bằng giấy và một
“lọ nước thần”, khi tưới cây bằng lọai nước này thì trên cây thông sẽ có tuyết. Hết
Noel, cậu đem trả lại tớ một cây thông vẫn trơ trụi. Sao kì vậy? À, tớ quên dặn cậy
vì nó là thông bằng giấy, muốn cho nó nở ra những bông tuyết thì phải thấm đều
dung dịch từ gốc tới ngọn mới được. Ai bảo cậu cứ đổ nước vào chậu, chờ rễ cây
hút nước lên. Trời ơi, đây là thông giấy mà, làm gì mà có rễ chứ! Cậu còn thua các
bé mẫu giáo nữa đó. Đúng là “đồ ngốc”. Vây là hòa 1-1 rồi nha!
….
Mối quan hệ giữa cậu và tớ cũng có lắm chuyện khôi hài chứ nhỉ? Mới đó mà đã
gần ba năm rồi. Sau này không biết có dịp gọi “cậu cậu tớ tớ” nữa không? Tớ lại
ngốc nữa rồi, tại sao lại không chứ, vì cậu là bạn thân của tớ mà.

