Ch Hnh Lý Hoài
Xuân
Ch
H
nh hơn tôi nh
ng mư
i; ngh
ĩa l
à năm ch
bi
ế
t nh
y
cò cò, chơi ô quan thì tôi “oa oa” ct tiếng chào đời. Nghe đâu
khii còn ngmm, thnh thong ch bng i đi chơi nhà
hàng xóm.
Tôi mến ch, vì ch người cưng chiều tôi; ch khéo bày cho
tôi nhng trò chơi hp dn; khi nào tôi b m đánh, chị thường chy sang
bênh. Những năm kinh tế nhà tôi khó khăn, có lúc phải ăn sắn khoai tr ba,
ch đã bt phn mình, mang sang cho tôi những bát m trắng tinh.
Ch Hnh là ngưi con duy nhất trong gia đình dì tôi. Ba ch là du kích, b Tây
bn khi ch mi lên hai. Dì tôi đã vy nuôi ch và th cúng dượng tôi, ch
không “đi bước nữa” như một s người.
Dì tôi và ch Hnh có nhiu nét tht ging nhau, từ khuôn mt trái xoan đôn
hu d thương, đến cái má lúm đồng tin, đôi mắt sáng… Khác chăng là dìi
thường búi tóc, ăn trầu, mà ch Hnh thì không. Dì tôi thương chị lm, mt
ngn roi cũng không dám đng vào; ln ri mà đi đâu xa về, dì tôi cũng có
quà cho ch. Vi con mt s nhà, như thế không khéo s thành hư, nhưng với
ch Hnh thì không. Ch ý thc rt cao tình thương ca dì tôi nên luôn luôn t
ra biết điu, không bao gii li dì tôi hoc làm vic gì trái vi li dì tôi dy
bảo. Có điều hơi ngạc nhiên là không hiu ti sao kinh tế gia đình dì i khá
thế mà dì tôi ch cho ch học đến lp ba! Khi tôi biết thc mắc điều này thì dì
tôi đã qua đời rồi. Dì tôi mất đột ngt vì bệnh thương hàn nhập lý. May sao
trước lúc dì tôi “ra đi”, chị Hnh đã có chng. Xung quanh chuyn chng con
ca ch, cũng có nhiều tình tiết hp dn lm! m chị đến tuổi hai mươi,
mt anh b đội min Nam ra tp kết - tên Chức đến dm hỏi. Thương hoàn
cnh anh b đội không cha không m, dì tôi đồng ý ngay. Ch Hnh lúc đó
không rõ có
ư
ng hay không, mà c
m
i b
n th
y anh Ch
c đ
ế
n nhà là tìm
cách đi trốn. Có ln không trn kp, ch phi ngồi đóng đinh trong buồng im
như thóc. Một hôm đang ngồi thổi cơm, lúc quay lại rút m cho vào bếp, ch
Hnh bng git ny mình vì thy anh Chức đã ngồi lù sau lưng từ bao giờ
ri. Mt ch đỏ như lửa nung; ch cn môi, không dám hé na li.i đến khi
nấu xong m, chị mi lấy lại được bình tĩnh, đng dy mi anh ra ung
nước. Biết “đối pơng” đang trong thế “b bao y”, anh Chcn đưa ra
điều kin: ch phi tr li câu hi của anh thì anh mới chịu ung. Ch Hnh
tm tỉm cười, lườm anh, ri bt ra mt câu gn lỏn: “không yêu!”. Nhanh như
ct, anh Chc túm ly tay ch hi vn:Ti sao không yêu nào?”. Ch Hnh
m căng mt nhìn trân trân vào mt anh. Mt tình yêu nồng nàn dâng đầy
trong hai tâm hồn. Đó là giây phút chị tr li anh. Đó là lần đầu tiên trong đời
ch nhn từ anh những chiếc hôn huyn diu. y thế mà đến lúc cưới, dì tôi
vn không hết băn khoăn, cứ thanh minh vi người này người khác, vì s
mang tiếng ép duyên con”. Dì i hy vng anh Chc s r” vi dì, s gn
gũi dì để chăm lo tấm tranh nuc lt. Ai ng chưa đầy một tháng sau khi cưới,
anh Chclnh đi học. Anh là mt trong s nhng người đầu tiên được ch
n
đưa về Nam hoạt động. Ch Hnh sng chung vi anh c thy ch vn vn mt
tháng ba ngày.
Hơn nửa năm sau ngày anh Chức ra đi, dì tôi mất. Lo trăm ngày cho dì i
xong thì ch Hnh sinh cháu. M tôi thay dì tôi sang giúp chng phây. Tôi
mt buổi đến trường, còn mt bui nhà va hc va trông con cho ch. Thi
k này ch Hnh gi chức Bí thư đoàn thanh niên xã, công vic khá bn rn.
Tuy thế, đêm đêm chị vn nh tôi dy cho ch học thêm văn hoá và tập ký li
ch ký. Vui nht là nhng lúc viết thư cho anh, ch nhi đọc những câu t
hoc những câu ca dao hay để trích vào. Tôi thêm tên ca anh và ch vô, khiến
ch rt thú v. Trong s nhng câu ch gi cho anh, tôi n nh được câu này:
Dù cho sóng gió bão bùng
Hnh em vn gi thy chung vn tuyn”
Thư đi, thư về. Tôi không biết trong thư anh đã nói gì vi ch, mà c sau mi
ln có thư, tôi thấy ch vui n. Có thời gian vắng thư anh, chị ngi lc li
những lá thư cũ ra xem. Chị viết thư hỏi “Cục động viên đi Bê” và được biết
anh đã vào sâu, không có điều kin liên lc. Hàng tháng, chnh khon tin
lương của anh để li mua sm cho con. Bé Phúc được ch chăm sóc chu đáo
nên rt chóng ln. Vng trán và đôi tai của nó ging anh Chức như tạc. Ch
thường ch cho bé Pc xem nh ba treo cột nhà. Đi đâu về, ch cũng ngước
nhìn lên ch ct nhà y. Dường như ở đó có mt sc mnh tim ng đem lại
nim vui cho ch!ng, nh có nhng nim vui nho nh y mà ch giu được
nhng giọt nước mt vào lòng. Tôi thc s s nhng git nước mt ca ch!
Đã my ln tôi chng kiến cnh ch nm vt lên m dì tôi khóc ri cho hết
c trên m dì i mà dì tôi vn không th nào sng lại được! Mong sao ch
đừng p thêm nước mắt nữa! Nhưng, s đời không dễ dàng như thế, có nh
ng
chuyện không đâu cũng có thể làm người ta giày vò, và vn c phi trào nước
mt ra.
Lúc đó vào khoảng giữa đêm. Mt lot bom ri thmm i thc gic. Tôi
thong nghe gn ch tôi nm có tiếng ai khóc m c. Tiếng khóc lúc gn lúc
xa, lúc c nén li, lúc mun bt ra. Xen vào tiếng khóc y là tiếng tr thơ kè
nhè van xin: “M, m đừng khóc na!” Quái l! Hay là ai b bom đâu? Hay
là tôi còn ng mê? Hai tai căng ra, tôi chú ý nghe li ln nữa. Đúng là tiếng
khóc ca ch Hnh ri!
- M! M! Tôi lay gi m tôi. Hình như chị Hnhchuyn gì kng vui
đang khóc, m !
M tôi bt dy, nghiêng tai v phía có tiếng khóc, nhận đnh:
- Ừ, đúng con Hạnh. Có th hn mê!
- Không! Tôi cãi li. Con nghe lâu ri! Hay ch y nhdì qua”? M chy
sang v
i ch
y m
t tí đi!
M tôi nhy lên khi hm. (Thi k này cngi đều phi xung ng hm
để tránh bom M).i lẽo đẽo chy theo sau.
Ch Hnh ngi úp mặt lên hai đầu gi, tay chân git giật như người động kinh.
Cháu Pc đng sau lưng ôm choàng lấy c m.
- Hnh! Hnh! - M i hong ht gi - Sao thế con?
- Dạ… thưa dì… ch Hnh nc lên tng tiếng mt. - Thiên h h đặt điều ác
quá! Tính con có thế đâu! Chẳng qua là thương các anh ấy luyn tp vt v
,
khi nấu thêm bát canh, có khi để dành c khoai… Vy mà…
, tôi hiu ri! Thì ra ch khóc vì có k vu khng chquan h ái tình” vi
my anh b đội. H cho rng vic my anh ấy ăn cơm chung với ch, đi họp
ban đêm với ch, thường xuyên cho con ch quà là có “ do” c! Nht là sau
bui sinh hoạt Đoàn gần đây, không rõ ai đã đưa chuyện đó ra phê bình. Ch
Hnh kiên quyết gt b nhng điều bịa đặt v mình, song có mt s k xu li
dng chuyn này “tung hỏa trước mọi người. Chúng đưa ra cái “thuyết”:
Có lửa mi có khói”, “la gnm lâu ngày cũng bén”, gây nên không khí
thc thc hư hư làm chị hết sc khm.
Như có gì cào xé trong lòng, tôi gin d tuyên b:
- Chúng nó xuyên tc mc k chúng nó, hơi đâu mà chị lo! Tht vàng chng
s la.
Nghe tôi i, mt ch bng sáng lên. Ch xúc động nhìn tôi mếu máo:
- Biết thế, nhưng… anh ấy đâu có hiểu!...
Đú
ng là dư lu
n xã h
i nguy hi
m th
t. Có th
có, có th
không, nhưng khi đ
ã
tung ra thì ai d gì thanh minh được. Ch Hnh s dư luận đến tai anh Chc,
làm anh không yên tâm ng tác. Ti cho ch quá, lúc nào cũng phải sng
trong tâm trạng băn khoăn!
Cho đến hôm tôi lên đường nhp ngũ, chị Hnh vn dn đi dặn li vii
rng: Nếu cu có gp t nói vi anh hãy tin vào ch, ch không bao gi ph
bạc anh đâu!”
° ° °
Tôi tr li làng mình sau ngày min Nam hoàn toàn gii phóng. Trong s
những đa con ca làng cm súng ra đi, tôi là người v sau cùng. Có l vì thế
mà làng đã giành cho tôi mt tình cm khá đặc bit trong buổi đón tiếp. Từ
các em ngày tôi đi ca sinh, đến các c ông c bà lưng đã còng, phi
chng gy dò dm tng bước mt, không ai không có mt. Duy chm con
ch Hnh là chưa thấy đến. Ai đó đã mách thm vi tôi: anh Chc - chng ch
đã hy sinh. Từ ngày truy điệu anh đến nay, thnh thong ch phi đi viện
bệnh đau tim.
Nghe đâu anh Chức mt từ tết Mậu Thân, nhưng không rõ lý do ti sao mãi
đến năm bảy mươi ba ký hip định Pari mới báo t! Ch Hnh đã chết ng
t khi
nhận được tin này; m con ch khóc sut tháng trời trước bàn th anh!
Ôi, ch Hnh ơi! Sao mà đời chị cay đắng thế? Liu ch n đủ ngh lc sng
tiếp nhng ngày không có anh không? Ch đã hết lòng chung thy với anh, đã
anh mà kiên trinh bo v danh d cho mình, và cui cùng!...
T đó, mỗi ln v nhà, dù bn my tôi cũng không quên sang thăm, đng viên
an i ch.
Mt bui ti, biết tin ch m nng vừa đi viện v, tôi vi vã chy sang. Mới