
GVHD: PGS. TS Sử Đình Thành Nhóm 5 - TCDN Đêm 4 - K22
Chính sách tài khóa và tăng trưởng: Bằng chứng từ các nước OECD Trang 4
(1990), một số bài nghiên cứu đã mở rộng việc phân tích thuế, chi tiêu công và tăng
trưởng, chứng minh các biến số tài khóa có thể ảnh hưởng tốc độ tăng trưởng dài hạn
trong các điều kiện khác nhau (ví dụ: Jones và cộng sự, 1993;. Stokey và Rebelo, 1995;
Mendoza và cộng sự, 1997.).
Lý thuyết là khá rõ ràng, tuy nhiên, bằng chứng thực nghiệm không phải như vậy. Theo
Stokey và Rebelo (1995),''những ước tính gần đây về tăng trưởng tiềm tàng từ tác động
của việc cải cách thuế rất khác nhau, dao động từ không đến tám điểm phần trăm''. Trong
thực tế, hầu như không có nghiên cứu nào được thiết kế để kiểm tra các dự đoán của các
mô hình tăng trưởng nội sinh liên quan đến cấu trúc của thuế và chi tiêu theo cách mà
nhóm tác giả thực hiện trong bài nghiên cứu này.
Hơn nữa, một vài nhà nghiên cứu đã nhận ra rằng nghiên cứu từng phần (ví dụ như
những người tập trung hoàn toàn vào một khía cạnh của ngân sách và bỏ qua những khía
cạnh khác) sẽ bị sai lệch hệ thống đối với việc ước lượng các tham số kết hợp với các giả
định tài trợ tiềm ẩn. Điểm này đã được chứng minh bởi Helms (1985), Mofidi và Stone
(1990) và Miller và Russek (1993) cho bộ dữ liệu khác nhau. Từ các tranh luận về các
thông số hồi quy, nhóm tác giả nhận thấy rằng, nếu điểm này bị bỏ qua, sai lệch ước tính
về tác động lên tăng trưởng của các biến số tài khóa là đáng kể. Vấn đề này giả định một
điều quan trọng quan trọng là lý thuyết trở nên chính xác hơn trong những dự đoán của
mình về tác động của của chi tiêu và thuế đối với tăng trưởng.
Trong bài nghiên cứu này, nhóm tác giả kiểm tra những dự đoán cụ thể của những mô
hình tăng trưởng nội sinh về chính sách công gần đây của Barro (1990) và Mendoza
(1997), lưu ý đặc biệt đến việc bỏ qua nguồn gốc của sai lệch đã đề cập đến. Sử dụng các
tiêu chuẩn đề xuất của các mô hình tăng trưởng nội sinh để phân loại các dữ liệu tài khóa,
nhóm tác giả xem xét các tác động của chính sách tài khóa với tăng trưởng đối với một
nhóm mẫu gồm 22 quốc gia OECD trong giai đoạn 1970-1995. Nhóm tác giả thấy rằng:
(i) có sự đồng tình cao với các dự đoán của Barro (1990) đối với các tác động của cơ cấu
thuế và chi tiêu tăng trưởng, (ii) những thông số sai lệch trong ràng buộc ngân sách của
chính phủ dẫn đến ước lượng tham số rất khác nhau, và (iii) các kết quả của nhóm tác giả
đủ mạnh để dẫn đến một số thay đổi trong việc phân loại dữ liệu hoặc các tham số hồi
quy.