
Chớm xuân
TRUYỆN NGẮN CỦA NGUYỄN THỊ KIM HOÀ
Con gái 15 tuổi một bữa kéo tay mẹ lại trước gương: “Mẹ coi! Mẹ để tóc này già quá trời
già. Mẹ duỗi ra, tỉa tỉa như con vầy nè. Ra đường người ta chắc nói hai chị em!”.
Nghe lời con, chị bỏ cả buổi chiều ngồi đồng trong tiệm tóc. Sớm xách giỏ vô cơ quan,
ngang qua bàn anh, thấy một cặp mắt ngỡ ngàng. “Em…lạ quá!”. Mim mím nụ cười chực
bậc ra, chị đóng mặt ngầu. “Lạ là sao?Ý nói em già, em xấu tệ phải không?”. “Đâu mà.
Em thiệt…”. Nhìn khuôn mặt ngăm ngăm vụt trở nên đen sì sì ngượng ngịu, không đừng
được, từ sau lưng chị vòng tay ôm lấy bờ vai rộng. Đàn ông gì mà quanh năm suốt tháng
củ mỉ củ mì, hễ ra là đỏ mặt mắc cỡ y chang con gái. Thương người ta cả năm ròng, một
ngày không gặp nhấp nha nhấp nhổm, vậy mà cũng không biết nói được một lời nịnh nọt
cho người ta nghe mát lỗ tai.
Thế đó, nhưng không hiểu sao chị vẫn cứ yêu. Thậm chí còn yêu hơn cả mối tình đầu
đắm say dại dột thời con gái.
Chị đã tưởng chẳng yêu được người đàn ông nào bằng con người phụ bạc chị thời con
gái.
Ngày đó, mắt chị long lanh, môi còn mọng, má còn đầy. Chị yêu và dâng hiến. Không
ngại ngần, không suy nghĩ.
20 tuổi, chị làm mẹ. Vào phòng sinh, cơn đau banh da xé thịt không khiến chị rớt nước
mắt nhiều bằng những tiếng chặc lưỡi, hỏi han: “Chồng con đâu mà đi sinh có một
mình?”.
Bé Bi 3 tháng, mẹ từ quê bươn bã lên thăm, chết sững thấy đứa con gái hơn một năm nói
bận học không về ngồi đẩy võng kẽo cà kẽo kẹt lời ru.

Hết nhìn con, sang nhìn cháu, lại nhìn con, mẹ bưng mặt khóc như mưa. Khóc mỗi một
lần đấy. Rồi thôi. “Con dại cái mang”, mẹ ôm cháu ngoại về quê, để con gái trở lại
trường sau kết quả bảo lưu một năm Đại học.
Đó là những ngày tháng dài nhất trong cuộc đời chị. Chiều từ giảng đường về, ngó chai
dầu khuynh diệp, ngó hộp phấn rôm gần cạn lăn lóc đầu giường, chị thấy hai đầu vú mình
cương lên, nhưng nhức sữa.
20 tuổi, chị đã biết thế nào là nỗi nhớ con đứt ruột, đứt gan.
Con gái càng lớn càng giống mẹ, bà ngoại lúc cháu ngủ say, nói một mình: “Cũng may!
Để khỏi mẹ mày nhìn mà nhớ cái giống phụ tình.”
Mười mấy năm, bà ngoại chỉ thiết tha một nỗi: mẹ con Bi lấy chồng. Mong riết, mong
riết…đến mức niềm hi vọng tha thiết kia dần mỏng tịch mỏng tang như lá lúa. Lúc bà
quyết định thôi mong, thì một chiều chị về, lúng búng trong miệng: “Mẹ ơi, hay là Tết
này con lấy chồng!”.
Khỏi phải nói ngày hôm đó mẹ chị cười biết nhiêu lần. Ra sân tưới mấy chậu mai già cỗi,
bà cười với đám lá xanh um: “Đó nghen! Tết này tụi bây phải nở bông thiệt đẹp mừng mẹ
con Bi lấy chồng đó nghen!”.
Rải thóc cho đàn gà con líp chíp chạy khắp sân, bà cũng cười: “Ăn đi con. Mau lớn, Tết
này có thịt làm đám mẹ con Bi.”.
Bạn già hàng xóm sang chơi, chưa ngồi nóng chỗ đã thấy bà tay nắm tay níu, móm mém
cười: “Rốt cuộc, mẹ con Bi nó cũng chịu lấy chồng!”.
Bi đi học về, loáng thoáng nghe, lẳng lặng lên gác đá cửa cái ầm. Dưới nhà, nụ cười bà
ngoại héo đi một nửa.
Bi không muốn mẹ nó đi bước nữa. Hơn con gái, bà biết rõ ràng điều đó. Con gái làm sao
hiểu Bi được bằng bà. Bà đã đút nó bú sữa bình, thay tã nó, tắm nó. Bà cho nó ăn, rồi
nuôi nó lớn. Nó dính mãi bên nách bà ngày còn 3 tháng đỏ hỏn đến trắng da dài tóc như

bây giờ. Mẹ nó hết học rồi làm, bận bịu với đủ thứ trên đời. Có thân thiết, có thương cũng
sao rành suy nghĩ nó như bà cho được.
Dòng con không cha sao mà khôn như từ trong trứng khôn ra.
7 tuổi, cô giáo dạy thêm lúc bà đón nó vui miệng hỏi thăm: “Bữa nay ba mắc làm nên bà
đón Bi thế đó ha?”. Ngớ ra, bà đứng nghe cô giáo khen Bi học giỏi ra sao, Bi ngoan thế
nào, Bi làm bài văn kể về gia đình có ba, có mẹ, có bà ngoại hay nhất lớp. Mấy bữa cô
giáo thấy có ông nào là lạ chở Bi tới học, hỏi Bi nói: “Dạ, ba con.” Bà kể chuyện nhà cho
cô. Hai người lớn đứng nói thiệt lâu, người sững sờ, người châm chấm tay ngang mắt.
Tối đó, nằm ngủ sát bên, bà ngoại xoa xoa lưng Bi hỏi: “Bi. Con thích có ba lắm phải
không con?”. Vẫn úp mặt xuống giường, nó nhừa nhựa giọng trả lời khi giấc ngủ đã rục
riễu kề bên. “Có ba ai mà hổng thích hả bà!”.
Duy nhất lần đó, bà tin nó trả lời bà thiệt.
Chứ mẹ nó hay bất kì ai sau này mà có hỏi, thì cũng nhận được y sì nhau cái hếch mũi xì
dài: “Ba gì mà ba! Có ba, lỡ lì lì bị đánh cho mềm xương chứ được gì! Ở với ngoại, với
mẹ là sướng nhất. Trước giờ hổng bị đánh một cái nữa là…”
Quả thật, bà với mẹ Bi chưa đánh nó lần nào.
Không phải vì cưng chiều. Mà vì Bi, nó ngoan đến mức chẳng khi nào khiến bà, khiến
mẹ bận tâm hay phiền lòng bất cứ việc gì.
Mẹ nó tưởng đàn bà một mình nuôi con tránh nhiệm nặng nề mà hóa ra nhẹ hẫng. Lắm
khi nó còn quan tâm chăm chút lại mẹ như một bà cụ non.
Mười lăm năm nay, duy chỉ lần này Bi khiến ngoại phải buồn.
Hồi nhỏ thích có ba làm vậy. Vậy mà sao lớn nó trở nên ngang ngạnh cố chấp chi để
khuya nào bà cũng thấy nằng nặng trong lòng, không ngủ được, đi ra đi vô thở ngắn than
dài.
Mẹ Bi vốn vô tâm, thấy nó im im, nhưng gặp người ta cũng lễ phép chào hỏi dạ thưa.
Tưởng nó buồn buồn, sợ mất mẹ kiểu con nít ít lâu rồi thôi.

