
Tôi sẽ kể cho các bạn nghe một câu chuyện. Có một thanh niên cực kỳ siêng
năng , cần cù. Anh ta luôn mong muốn mình hơn người khác về mọi mặt. Trải
qua rất nhiều cố gắng nhưng vẫn không có tiến triển, chàng thanh niên vô
cùng buồn bã đến thỉnh giáo một vị đại sư.
Vị đại sư liền gọi ba đệ tử đang chặt củi lại nói: “Các ngươi hãy đưa vị
phương chủ này đến núi Ngũ Lý, cứ chặt củi đến khi nào mà các ngươi cảm
thấy thoả mãn nhất”. Chàng thanh niên và ba đệ tử men theo sông tiến thẳng
tới núi Ngũ Lý. Đợi họ quay trở về, đại sư đích thân ra đón họ, chàng người
thanh niên mồ hôi đầm đìa đặt xuống 2 bó củi, hai đệ tử một trước, một sau
đặt xuống 4 bó. Đúng lúc đó từ phía sông trôi xuống một cái bè gỗ chở một
đệ tử và 8 bó củi dừng trước đại sư.
Chàng thanh niên và hai đệ tử về trước nhìn người này mà không thốt lên lời.
Đại sư nhìn các đệ tử và hỏi: “Thế nào, các ngươi có thấy vừa lòng với những
thể hiện của mình không?”.
“Đại sư, cho con xin làm lại một lần nữa”- chàng thanh niên cất tiếng cầu xin,
“Ngay từ đầu con đã chặt được 6 bó củi, đi được nửa đường không thể vác
được nữa con liền vứt đi 2 bó. Đi thêm một lúc nặng đến không thở được con
lại vứt đi 2 nữa, cuối cùng con chỉ mang về được 2 bó này. Nhưng thưa đại sư
con đã cố gắng hết sức rồi”.
“Tình trạng của chúng con thì đối ngược với cậu ấy”- Đệ tử lớn nói “Ngay từ
khi bắt đầu, hai người chúng con mỗi người 2 bó, tức 4 bó, 2 bó trước 2 bó
sau cùng nhau gánh về . Con và tiểu đệ thay nhau, không những không thấy
mệt mà còn cảm thấy nhẹ nhàng vô cùng. Sau đó còn mang về 2 bó củi mà vị
thí chủ này bỏ đi”.