Chuyến xe bus 1 gi
Gần 7h tối, tôi và chị thì vội vã chạy nhanh ra bến xe bus còn nhng hạt mưa
tình kia thì cứ từng giọt từng giọt m vào mặt chúng tôi.
Tôi vốn là 1 người k thích mưa, từ lâu lắm rồi tôi đã không thích mưa, đó là 1 câu
chuyện khác, ai nghĩ a lãng mạn nhưng tôi thì nghĩ mưa buồn lm, mưa buồn
như ớc mắt tôi rơi, và đôi khi, mưa lại là bạn của tôi, nhưng tôi lại ghét nó, và
đến bây h cũng vậy, vẫn 1 ý nghĩ, vẫn k thay đổi, và vẫn ghét mưa.
"Ch, mình đi ăn cái gì đó nhé!" Tôi chợt hi. Ri sc nh, ủa hôm nay ăn chay
mà, nhưng thôi kệ, đi luôn.
"Uh, Sai Gon Grill ! OK"
Cái đẩu của tôi sao thế nhỉ, nhớ lộn trạm bus, làm 2 chị em đi bộthật lãng mạn (nếu
hôk nói như 2 con điên), my thằng Mĩ nhìn chắc nó nói rằng mình là les í. Hehe
Lết bộ cả khúc mới thấy tiệm phở, coi đồng hồ xem dượng về chưa định nhờ
dượng ra rước dùm, hôm nay tri mưa lại vác thêm đống đồ làm presentation nên
nặng đáo để, c2 chị em lên xe đứa nào cũng mang cả 1 đống sách ( cứ như
siêng lắm í nhưng thực ra cầm cho lệ).
Ông manager của tiệm phở ngồi chọc 2 đứa nhỏ mà mang nhìu sách thía ^^
Ngồi xem đng hồ mãi nói hôk lmình ăn cả tiếng, ai ngờ cả tiếng thiệt hjc.
Cuối cùng cũng ra khỏi xe bus, che dù cho pà chị mà cứ phàn nàn mãi.
"Nh này che dù cho ch mà ch ướt mem thía đấy h?"
"Em che cho ch may nhé, hôk cho ch ướt luôn h, đi nh nói thía h ,hehe"
Tôi tr li
"Con gái gì mà chng thùy m du dàng gì hết" Chi li
"Con gái du dàng xưa rùi ch, em hôk thuc dng đó".
Chiếc xe bus 52 chạy ngang qua," trời, lại phải chờ",tôi nói. " hôk lẽ khóc hả
nhỏ"chị đùa.
Hjc rùi lại phải chờ thiệt, 2 chị em ngồi kể đủ thứ chuyện, rồi chị chợt khóc, chị nói
chị muốn về Việt Nam, chị muốn sống 1 cuộc sống thoải mái hơn, nơi cái xứ được
gọi là tự do nhưng chị lại gặp cảnh em chồng chị dâu, rỏ khổ.
"I don't care" Uhm, hôk care cũng làm gì được, khi ch va cn ướt chân ráo qua
đây, chưa tìm được vic làm, ch sng vào lương nhà nước cho ca m.
Còn tôi thì sao, quen sng trong cảnh yêu thương của ba mẹ, mẹ cứ sợ i ra ngoài
vấp ngã, s tôi bị 1 kẻ nào đó ng gạt, nhưng mẹ hôk biết rằng mẹ làm thế càng
làm tôi ra đời vấp ngã nặng hơn. Và kết quả là những tháng đấu 1 i k gia đình, k
bạn bè thân thích, k có ngôn ngmẹ đẻ.... là những giọt ớc mắt.
Ngày tôi đi, mẹ khóc, cón tôi thì vô tu, giờ tôi đã hiểu, tại sao mkhóc, h tôi mới
biết, thực sự k ai yêu tôi bng mẹ tôi.
Chị vừa nói vừa đế nước mt tuôn rơi, lần đấu tiên ở nơi xa lạ này tôi nhìn thấy 1
người Việt Nam khóc, là tiếng mưa hay là tiếng nước mt i, tôi cũng không bết
ngoài ti đang mưa mà.... tôi cũng nói... và ri khóc theo chị.....
Dường như có 1 sợi chỉ vô hình nào đó gằn kết giữa tôi và chị, 2 m hồn nhưng 1
suy nghĩ, tôi không nghĩ là tôi li tìm được 1 người có suy nghĩ giống tôi đến thế,
cũng không nghĩ là có 1 người chị quan tâm tôi đến thế, vậy mà đôi lúc tôi lại để
lòng ích kỉ nhỏ nhoi của mình đi suy nghĩ 1 cái gì đó về chị.