
"Chuyến xe bus định mệnh"

Dạo này xăng tăng giá , gas tăng , điện tăng , cái gì cũng tăng , khiến cái ví của tôi
ngày càng mỏng đi . Việc chạy ngang chạy dọc chụp ảnh cho mấy cặp vợ chồng
hay chụp ảnh nghệ thuật tại studio cho mấy em “ chanh cốm” cũng ko làm tôi khá
lên đc . Vậy mà em “xế nổ” của tôi liên tục biểu tình , hết thay đến sửa , bực mình
tôi quăng em vào 1 xó , làm vé đi xe bus cho an lành , vừa tiết kiệm xăng xe , vừa
có cơ hội làm quen với mấy em gái xinh xắn – điều mà mỗi lần kể là 1 lần tụi bạn
phục lăn mắt .
Tán gái là 1 việc khó , tán gái trên xe bus còn khó hơn nhiều . Đơn giản bởi vì dạo
này trên báo nhan nhản những vụ cướp , giết ,hiếp trắng trợn từ những kẻ biến thái
tâm thần , các phi vụ trộm đồ , hay lợi dụng “sờ mó” trên xe bus khiến các cô gái
luôn có tâm trạng cảnh giác với bất cứ ai lân la ra hỏi chuyện mình , đặc biệt là
cánh mày râu . Mà nói đi cũng phải nói lại , cái kiếu hỏi cung tôị phạm : “ Nhà em
ở đâu ?” , “ em học trường nào” , “ face của em là gì ?” , hay “ cho anh xin số nhé”
thì con nào mà chả bực mình , đặc biệt trong thời tiết oi bức như thế này , xe đông ,
tự dưng có 1 thằng điên nào đó cứ hỏi này hỏi nọ , vừa nói vừa cười 1 mình , nép
nép lại gần thì .... có ăn phải “ 1 tông vào mép , 1 dép vào mồm” thì đừng bảo là tại
số .
Mô hình chung , các nàng trên xe bus thường cùng 1 tâm trạng là sợ , ngại và cảnh

giác . Vì thế nếu muốn làm quen với họ cần phải biết tới đúng lúc , dừng đúng chỗ
, ko đốt cháy giai đoạn và phải biết làm quen đúng “ngày hoàng đạo”. Nếu hỏi
chuyện nàng vài câu mà thấy nàng né tránh , hay ậm ừ khó chịu thì phải thôi ngay ,
vì nếu tiếp tục thì dép guốc sẽ bay mù trời . Nên giả bộ hỏi đường chứ đừng hỏi
thăm lý lịch ngay , ví dụ như là : “ tuyến này có tới bến xe Long biên ko bạn ?” ,
hay “ 14 có tới cổng viện E đc ko em ?” , đại loại là thế . Ko ai nỡ làm ngơ với 1
người mù đường , đang dò dẫm tìm xe cả , vì vậy khi hỏi theo kiểu đó , con gái dễ
mở lòng hơn .
Sau đó thì cảm ơn , rồi mới đc hỏi tiếp về nàng nhưng ko qua chi tiết , ko theo kiểu
hỏi cung tránh gây khó chịu . “Em học AMS à ? Em tôi cũng thế , mà xem trên
mạng thấy trường đẹp lắm , như tây ấy !” , “ Thì ra là Ngoại thương à ? Trường em
điểm cao lắm đó , anh có nhỏ em thi mãi mới vào đc đấy !!” ... nên dành những lời
khen tặng cho đối tượng trung gian , đừng khen nàng 1 cách quá lộ liễu , dễ bị hiểu
nhầm thành “ Sở công tử ” lắm . Nếu đối tượng có cười đáp lại thân thiện , hãy tiếp
tục câu chuyện trên tinh thần vui là chính , đừng thục sau vào đời tư của người ta ,
nhưng phải nhớ rằng , xe có bến đỗ bến dừng , hãy nói chuyện 1 cách vui vẻ cô
đọng súc tích , và phải đạt ra mục tiêu , mình sẽ có gì sau cuộc nói chuyện nếu đối
tượng hợp tác – nick email , face và nếu may mắn thì là số đt , nếu thôi đấy .

Luôn luôn tạo ra mình là 1 người thân thiện , cởi mở và vô cùng lương thiện , tử tế
. Và đặc biệt , cho dù ko nói chuyện đc với nàng hay đang rất rôm rả thì nếu có
người già , trẻ em , phụ nữ có bầu lên xe thì nhanh như cắt , phải đứng dậy nhường
ghế cho họ ngay , chính từ những hành động nhỏ nhặt đó , các nàng sẽ thấy an tâm
hơn đối với cánh XY chúng ta hơn , và xin số lúc đó thì cũng sẽ dễ dàng hơn .
À , còn vụ ngày hoàng đạo là gì thì tôi xin trả lời lun : Đó là 1 ngày thời tiết mát
mẻ , ko oi bức (như mấy ngày hôm nay ) , cũng ko mưa gió ẩm thấp khó ở , đối
tượng lên xe có 1 mình , ko có giai đi cùng , cũng ko có gái đi theo (2 gái đi cùng
nhau thì có mà nói chuyện tới sáng , ko thèm để ý ai đâu ) . “Người cầm cưa” cũng
nên để ý tới tác phong của mình , nếu ăn mặc lôi thôi quá mức , mồ hôi đầm đìa
(kiểu vừa đi đá bóng về ) thì ko nên làm quen , ấn tượng đầu tiên rất quan trọng mà
phải ko nào ?.
Nếu các yếu tố kể trên hoàn toàn phù hợp , ủng hộ cho ta thì nên tiến hành ngay ,
tránh “đêm dài lắm mộng” . Và đối với tôi , hôm nay là 1 ngày như thế . Vì tôi có
chút việc phải đi xuống đoạn gần Đại học nông nghiệp 1 , lúc ra về là đã gần chiều
, ra bến xe chờ mãi mới thấy 1 chiếc 11 thì đông đừng hỏi , nhưng thôi cũng đành
phải lên vì nếu ko thì cũng chẳng có xe nào hơn cả , tầm giờ naỳ ko đông bảo phí .
Xe ko có chỗ nào ngồi , tất nhiên , tôi phải đứng , đường tắc nên tốc độ đi xe lừ lừ

như tàu điện xuống dốc càng làm tôi mỏi mệt, may mà tắt nắng rồi chứ ko tôi ngất
mất .
Bỗng có tiếng nhỏ nhẹ vang lên phía sau lưng tôi : “ Anh cho em hỏi , xe này về
bến Long Biên đc ko ạ ?” . Tôi cựa người quay ra thì .... Woa , 1 em xinh ghê ta ,
còn bắt chuyện trc nữa , ngon ăn rồi đây . Tôi dịch người qua 1 bên , nói : “ Phải
bắt thêm 1 chuyến 22 nữa mới về tới bến , em ạ . Em bám vào thành ghế mà đứng ,
ko ngã đấy. Anh cũng bắt 22 này , có gì đến nơi anh sẽ nói .” Cô gái mỉm cười gật
đầu cảm ơn , tôi cũng cười rồi quay về phía cửa sổ nhìn ra ngoài , ko nên trò
chuyện trong tình trạng thế này , đợi lát xuống bến chờ xe nói cả thể cũng ko muộn
, 22 toàn bỏ bến lúc đông như vầy , mình tha hồ mà nói chuyện , em nhá .
Có vẻ như ko đi nhiều , cô bé lúng túng mỗi lần xe dừng lại cho dù bất cứ lý do gì ,
đèn đỏ , tắc đường , có xe có ý vượt lên , cứ cố nhìn ra ngoài xem đã tới bến chưa ,
thấy vậy tôi nói : “ Anh sẽ nhắc khi nào tới , em đừng lo. Sắp tới rồi, cô bé !” , cô
quay qua nhìn tôi , thì thầm 1 cách hẹn thùng : “Em tên .... Phương” , rồi quay đi .
Đáp lại tôi cũng vỗ vai em rồi nói nhỏ : “ Anh là Duy” , rôi mỉm cười thật tươi , lộ
chiếc khểnh gia truyền của cánh đàn ông dòng họ Phan , em ngượng ngùng quay đi
, ko nói gì . Như mở cở trong bụng , tôi thầm nghĩ sao tới bây giờ còn có 1 em “nai
vàng ngơ ngác” thế này nhỉ , phải tóm lấy cơ hội ngay mới đc , dù sao sau khi chia

