
Đêm Trước Lệnh Cấm Rượu

Khi Walter Coolidge Swift thức dậy trong căn phòng của anh tại Adams House anh
có thể nhận ra ngay, qua vẻ âm u của buổi sáng, rằng tuyết đang rơi, hoặc sắp rơi.
Trở mình trên giường, anh thấy trên bờ tường đầy bồ hóng của sân trong những
bông tuyết to đang trượt xuống, ngoài cửa sổ, rải rác, yên bình và thong thả, và lập
tức một cảm giác thoải mái, hưởng thụ trùm lên anh. Anh mỉm cười, đan hai bàn
tay sau gáy, lim dim và hồi tưởng lại những chuyện đã qua. Thật kỳ cục, nó luôn
xảy ra theo kiểu đó, dĩ nhiên không phải chuyện tuyết rơi, mà là cái kiểu chính tâm
trạng này dấy lên trong anh mỗi lần anh từ New Hamsphire đến chơi ở Adams
House, một năm hai lần. Vào buổi sáng, mỗi lần thức dậy anh đều bắt đầu nghĩ
ngay về những ngày xa xưa đẹp đẽ khi còn sống ở Boston – về những quán rượu
anh thích – quán Frank Locke, Holland House, quán Jacot, Nip, Bell-in-Hand – về
những nhà hát, những màn trình diễn thóat y, những trận quyền Anh, những trận
bóng chày – và sau đó cuối cùng, lúc nào cũng vậy, anh sẽ nghĩ, và hầu hết, về
Eunice. Tại sao điều này không bao giờ xảy ra với anh lúc ở nhà? Anh cho rằng
chắc do lúc nào anh cũng bận rộn – bận rộn ở văn phòng, bận rộn với vợ anh,
Daisy, và bọn trẻ, bận rộn ở Câu lạc bộ. Không có chút thời gian nào cho hồi ức
tình cảm. Với lại, anh thực sự đã an cư lạc nghiệp khi họ chuyển đến Nashua – tất
cả cuộc sống vui nhộn đó đã dừng lại bất ngờ như thể bị cắt gọn bởi một nhát dao.
Không có các nhà hát để bàn bạc, không có quán rượu nào cả, và cũng không có
bạn bè thân tình, anh nhận ra mình không còn động cơ để sống phóng đãng, và

trong chớp mắt toàn bộ lối sống của anh đã thay đổi.
Thật tự nhiên, không còn nghi ngờ gì nữa – thật tự nhiên; nhưng khi anh đến
Boston, để suy nghĩ một cách hài lòng về đời sống khác đó, cách nay tám năm, và
tất cả những lạc thú của nó thì cũng tự nhiên như thế. Đám người quen cũ đã đi.
Khó mà còn lại một ai đó anh từng quen biết, hay rất muốn gặp: thậm chí những tờ
báo cũng thay đổi. Và tòa soạn tờ Record xưa, ngôi nhà bừa bãi xiêu vẹo đó, nơi
anh đã tiêu biết bao nhiêu giờ rảnh, và giúp Mike lúc nửa đêm viết nốt những bài
phê bình ca kịch nóng hổi của anh ta – nó cũng đã biến mất, cùng với tất cả đàn
ông và đàn bà mà anh từng biết ở đó. Cô gái da đen trực thang máy với mái tóc đỏ
– Bill Farley, phóng viên thể thao, người đã phát vào mông cô gái nhà Follies trong
hành lang Lenox, người sau đó đã chết vì lao phổi – Virgin Queen, với bộ ngực
khổng lồ, người biên tập trang gia đình – bọn họ giờ ở đâu? Đâu rồi Mary bé nhỏ
cứng cỏi, người đã hàng đêm vẫn đi lôi anh chồng Hal ra khỏi rãnh nước bên cạnh
quán Frank Locke, và làm thêm công việc của anh ta ngoài công việc của riêng
mình? Những người dễ thương, những người dễ thương ấy, và có lẽ đã chết hết cả
… và trên hết, Eunice đâu rồi?
Anh vẫn cảm thấy kỳ cục rằng anh đã nỗ lực quá ít trong việc giữ liên lạc với cô
ấy. Dĩ nhiên anh đã yêu Daisy, và sau đó anh đã chuyển đi – nhưng thậm chí như
thế, nó đã chứng tỏ thói kém lo xa, và sự hiểu biết ít ỏi về bản chất con người hoặc
bản chất của chính anh. Lẽ ra anh phải biết rằng sau cùng sẽ có lúc anh muốn gặp

lại cô ấy – cho dù anh lúc đó hẳn không biết rằng mình đã yêu cô khá đậm rồi. Đó
có lẽ là điều kỳ lạ nhất: rằng anh có thể đã sống với cô trong ba năm mà không
nhận ra chiều sâu và nét đẹp của cảm xúc mà họ dành cho nhau. Theo cách nào đó,
chuyện của họ có vẻ đơn thuần là vui nhộn, và tốt đẹp nữa; chất của nó là một chất
vô tư; những buổi tối đến rồi đi như bao trò giải trí đơn thuần. Anh thấy dường như
lúc nào họ cũng cười đùa – phải, ngay từ lúc bắt đầu, từ phút đầu tiên gặp mặt,
trong xe điện ngầm Park Street, khi vội vàng vói lên dây đai, bàn tay anh đã tình cờ
chộp và nắm gọn tay cô. Điều đó khiến cô bật cười – anh đã nghe cô cười trước khi
nghe cô nói. Cô không rút tay khỏi dây đai mà cô đã nắm trước anh – mà cô chỉ
quay lại và bật cười, ngước nhìn anh với vẻ thú vị vì ngạc nhiên. Và rồi, trước khi
anh kịp lấy lại bình tĩnh, cô đã nói, “Chúa ơi…! Anh làm tôi giật cả mình.” Bây
giờ anh vẫn nhớ được một cách sống động, cô đã đỏ mặt như thế nào, và với sự can
đảm to lớn cỡ nào anh mới để yên được bàn tay mình ở đó.
… Và sau đó họ đã đi – đó là đâu nhỉ? – tới một nhà hàng Hoa kiều bẩn thỉu, để
uống trà. Và sau đó dùng bữa với nhau, ở Avery. Cô đã giải thích việc đó xảy ra
thế nào – cô sẽ không bao giờ làm một chuyện như thế nếu như cô không lỡ uống
tới ba ly cốc tai lúc bữa trưa. Không bao giờ. Và dĩ nhiên, họ không nên gặp lại
nhau – cô có thể đi bộ với anh dọc khu Esplanade, anh có thể tiễn cô tới tận cửa
nhà cô ở đường Newbury, nơi cô sống trong một cư xá cho các y tá, và tới đó là
chấm hết. Kết thúc! Nhưng nó đã là khởi đầu cho ba năm hạnh phúc nhất đời anh,

và có lẽ của đời cô nữa. Họ đi tà tà và tranh luận dọc khu Esplanade, đó là một
đêm tháng Sáu ngát hương – hết ngồi trên băng ghế đá này rồi đến băng ghế khác,
vì anh đã thuyết phục cô hãy khoan lại một tí, và mãi đến nửa đêm họ mới về đến
cửa nhà cô. Chuyện vớ vẩn ở đâu mà họ nói được hàng lô hàng lốc như thế! Và
bây giờ anh không nhớ lại được một lời nào trong buổi tối đó – không một chữ nào
cả. Không có gì ngoài giọng nói của cô, tiếng cười của cô.
Nhưng buổi chiều kế đó – a, đó là một vấn đề khác. Trong căn phòng nhỏ xíu có
cửa sở vòm trông buồn cười tại cư xá y tá đó, ngồi cạnh nhau trên chiếc ghế xô pha
bọc vải thô cứng ngắc, trong khi bên ngoài cửa sổ mở toang người làm vườn đang
tỉa dây thường xuân. Tay làm vườn đó là người bạn tốt nhất của họ. Sự hiện diện
liên tục của anh ta tại các cửa sổ đó – di chuyển từ cửa sổ này đến cửa sổ kia, chậm
chạp điều chỉnh cái thang của anh ta sang vị trí mới, trịnh trọng trèo, trịnh trọng tỉa,
và dĩ nhiên thỉnh thoảng lại nhìn vào phòng – việc này đã hoạt động như một bộ
phận kiềm chế tuyệt vời đối với cả hai. Ngay vào lúc họ rất muốn nói chuyện, để
thăm dò tư tưởng lẫn nhau, họ buộc phải trở nên rụt rè, và nói chuyện gióng một,
và nhìn chằm chằm. Và Chúa ơi, họ đã nhìn chằm chằm làm sao! Họ nhìn chằm
chằm và mỉm cười, và mỉm cười và nhìn chằm chằm và chờ đợi – và việc chờ đợi
đã làm cho nó trở thành điều không thể tránh được nữa. Tay làm vườn sẽ xong việc
sớm hay không? Sớm cỡ nào? Khi nào anh ta không nhìn vào, họ nhăn mặt rủa
thầm anh ta; nhưng anh ta hẳn còn ở đó cả giờ đồng hồ nữa. Trời sắp hoàng hôn –

