
Gã Ngốc đuổi Theo Xe Bus Trong Mưa
***
Bệnh viện Bạch Mai một đêm mưa cuối tháng 4. Một gã trai trong tấm áo Blue, phi
như bay dưới cơn mưa ngày càng nặng hạt.
-Sorry tao tới muộn.
Vừa bước vào phòng cấp cứu, hắn đã ném vội câu xin lỗi vào khuôn mặt điển trai
vốn đang xen lẫn giữa ngạc nhiên và cáu giận của thằng bạn. Với hi vọng nhờ đòn
phủ đầu đó, cơn thịnh nộ đổ lên đầu kẻ đến muộn sẽ có thể nhẹ đi phần nào.
-Wey, Thi! 8 giờ rồi đó. tao lại tưởng mày đổi trực cho thằng vô trách nhiệm nào
rồi chứ? – người bạn tên Trí trách móc hắn.
-Hì... Tao có tí việc riêng . Mày thông cảm nhé.
Liếc nhanh vào phòng trực, bệnh nhân không đông lắm. Cảm giác áy náy của hắn
tạm thời nguôi bớt. Hắn bước vội vào phòng sinh viên. Thở một hơi, uống ngụm
nước, thay bộ đồ ướt , mặc áo blue vào. Và hắn còn cả một đêm dài đang đợi ở
phía trước.
***
Người ta vẫn nói “ đao kiếm vô tình”. Mưa hẳn cũng chẳng có “tình” hơn là mấy.
Cơn mưa ngày hôm nay kéo dài đã từ rạng sáng. Và giờ là 6 giờ 15 tối, chưa có vẻ
gì là nó muốn ngơi nghỉ cả. Nếu bạn là một cử nhân về tắc đường Hà Nội thì hẳn là
bạn đã đội mưa về nhà ngay sau khi tan sở. Nhưng không giống như những trường
đại học bình thường, các sinh viên trường đời không phải cứ yên trí học đủ số năm
là có thể tốt nghiệp. Chả bởi thế mà không chỉ có các vị thiếu thiên mới ti toe nhập
học, ngay đến các cụ 6 X 7 X với kinh nghiệm tắc đường đầy mình vẫn dại dột cố
đợi trời tạnh mưa mới chịu vác thân về nhà. Hẳn nhiên, khi ai nấy đều ngây thơ
mong chờ bầu không khí trong lành sau cơn mưa, thay vì sự ngột ngại trong chiếc
áo đi mưa, họ sẽ cùng gặp nhau “nơi ngã tư này” trong khói xe, mưa lạnh, cùng
những cái đầu bốc hỏa. Và, như một nhà giáo lâu năm đầy trách nhiệm và biết giáo
dục có phương pháp. Trường đời luôn đảm bảo cả về chất lượng lẫn quy mô của
mỗi tiết học tắc đường.
Đây đã là chiếc xe bus thứ ba mà hẳn bỏ qua. Dĩ nhiên cũng như hai chiếc trước,
nguyên nhân chính vẫn là những khuôn mặt bẹp dí, lúc nhúc sau tấm kính xe.
Không chỉ trong chuyện xe cộ, hầu như với mọi tình huống, kể cả chuyện tình cảm,
hắn luôn tâm niệm “sẽ còn một chuyến xe khác tốt hơn đợi mình ở phía sau”. Kết
quả của lối suy nghĩ cầu toàn đó cũng chằng khó đoán lắm, hắn vẫn ngồi đây, hoàn
toàn cô đơn, chờ đợi chuyến xe bus của mình… Dẫu sao thì chiếc xe bus thứ tư
cũng không bắt hắn phải đợi lâu. Nó đang đến kia rồi.

-Đừng có nghĩ nhiều nữa, lên đại đi - hắn tự nhủ. Hắn đã muộn giờ quá rồi - cái tật
xấu của mình sớm muộn cũng hại mình thôi mà.
Với khí thế hào hùng chẳng kém một tên nghiện thề thốt với đời từ nay đoạn tuyệt
lối xưa. Bỏ mặc gã bạn thân "Cầu Toàn" đứng thộn ra ở bến xe, hắn lao lên chiếc
xe bus mà chẳng thèm màng xem nó đã chở bao nhiêu khách, suýt nữa còn chằng
thèm đếm xỉa đến cái cửa xe vẫn còn chưa mở. Tuy nhiên, kết quả của lần đả thông
tư tưởng này lại khá là mĩ mãn, trên xe không hề đông, thậm trí hắn có một chỗ để
ngồi ở băng ghế đôi gần cuối. Trên băng ghế đã có một cô gái tai nghe headphone
đang ngồi từ trước. Tóc cô dài qua vai, đôi mắt sáng ẩn sau cặp kính hình như hơi
to so với khuôn mặt, nước da trắng, cái cằm nhỏ nhắn và đôi môi hồng khá có nét.
-Số mình lại may vậy sao?
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu hắn.
-Có lẽ, chuyến xe của mình… cuối cùng cũng tới.
***
-Ê, hỏi nhanh đáp gọn. Em nào nằm giường số 3 vậy mày? – Toàn, người thứ 2
cùng trực với hắn đêm nay, suốt từ khi đến trực hắn chưa gặp anh ta, có lẽ thời
gian qua cu cậu mắc kẹt trong phòng mổ. Nếu như vậy thì khi về, thường Toàn sẽ
bắt đầu ngay với việc tường thuật về chiến công phụ mổ mà hắn vừa thực hiện.
Nhưng đó là thường, lần này bọn họ có một ca đặc biệt.
-Bệnh nhân – hắn cố gắng đáp gọn nhất có thể.
-Không cần gọn vậy chứ! Mày làm bệnh án chưa? Đưa đây tao xem nào, nàng tên
gì?
-My, Vũ Trà My. Em í cũng chẳng sao đâu, chỉ còn hơi choáng, mệt, không nói
được mấy và còn đau chân thôi.
Vơ vội lấy tập bệnh án, Toàn chẳng mất mấy thời gian tìm ra bệnh án của cô bệnh
nhân xinh xắn tên My.
Xem nào… Bệnh nhân nữ 20 tuổi, vào viện vì tai nạn giao thông….. Thị lực tốt…
Chơi tao hả mày, đâm xe mà, khám đồng tử là được rồi, mày lôi thị lực vào đây
làm gì?
-Con bé nhìn thấy tên tao trên thẻ cách hơn 2 m, theo mày thị lực không tốt có
được không? – hắn vặn lại.
-…Chấn động não... Ủa, trông em í bình thường mà, còn đang nhìn về phía mình
mỉm cười kìa.
-Em của mày lúc nhìn thấy thằng Thi thì vui mừng như đúng rồi, cứ như gặp lại cố
nhân ý- thằng Trí xen vào- Riêng cái việc để í đến thằng Thi thay vì một bạch diện
thư sinh ngọc thu lâm phong như tao thì hẳn là không bình thường rồi. Cái câu
“chấn động não” này là tao thêm vào đấy, nghe chuẩn không? tao thấy mấy anh chị
Y6 cũng có lần ghi thế mà.
-Sặc. Mày bậy vừa thôi. Tí chú Thụy đến kiểm tra mày cứ cái lý do đấy mà phang

ra nhá- Vừa càu nhau, hắn nhanh tay giật lấy bệnh án từ tay Toàn, gạch vội dòng
nhận xét mang đậm chất tư thù của thằng Trí.
***
Xe bus bắt đầu lăn bánh. Hắn ngồi xuống băng ghế cạnh cô gái, không quên tặng
cô một nụ cười thân thiện. Cô chỉ hơi ngước nhìn, cười xã giao với hắn một cái
trước khi tiếp tục cúi mặt vào tờ báo. Hắn để í thì ra cô đang chơi ô chữ. Hắn
không thích trò này lắm. Nhưng để làm quen thì không thể cứ mặc cả với thời cơ
được.
-Này, xin lỗi em nhưng anh tưởng bà Trưng mới cưỡi voi chống quân Đông Ngô
chứ. Bà Triệu không biết cưỡi voi đâu.
-Ồ phải ha. Và như vậy thì diễn viên đóng trong “you are the apple of my eye” sẽ
là Trần Nghiên Hư chứ không phải Trần Nghiêm Hi rồi. – vừa nói cô vừa kéo lê
cây bút theo một hàng dọc, vắt ngang cái đáp án Bà Trưng của hắn.
-Còn câu đó ah. Uhm thì cũng như nhau thôi mà! Hai bà í không phải chị em sao?
Cô gái bật cười, nhưng rồi cố nén lại ngay. Cứ như sợ nụ cười đó sẽ đánh thức
thêm những giọt mưa lười nhác chưa chịu buôn mình khỏi những đám mây, để làm
cái nhiệm vụ vẻ vang của chúng ngày hôm nay vậy. Dẫu sao hắn dám khẳng định,
dù bị nén lại tức khắc thì nụ cười uy mãnh đó chắc chắn đã xô đổ hoàn toàn bức
tường ngăn cách giữa hai người. Khoảng cách giữa họ bây giờ chỉ còn là một cái
nhìn trìu mến cùng một nụ cười tươi nữa thôi – đó là hắn nhẩm tính như vậy.
***
-Ê Thi! em My lại nhìn mày kìa!
Sau câu báo động của Toàn, cả ba gã trai cùng ngước mặt lên . Cô gái hơi gượng
dậy, khẽ cười, một nụ cười tươi tắn toát ra từ khuôn mặt có vẻ còn đôi phần nhợt
nhạt của cô. Tuy nhiên, những đường nét dễ thương thì vẫn không vì thế mà mất
đi. Gương mặt cô thanh tú, góc hàm rõ nét và cái mũi thẳng nhỏ xinh, tóc tém chỉ
dài hơn tóc hắn một chút. Một ngương mặt gợi cho hắn một cảm giác ngờ ngợ, dù
cụ thể nó là gì thì hắn không sao giải thích được. Và cả thái độ của cô với hắn nữa,
nó khiến hắn không biết phải hiểu thế nào. Có lẽ cô đã nhầm hắn với ai chăng, hay
là cảm giác bấu víu lấy một chỗ an toàn của một người vừa mới qua cơn nguy biến.
Hay đơn giản, có khi, hắn là tiếng sét ai tình của cô? Có lẽ vậy, chính hắn chẳng
phải cũng vừa mới hứng chịu một tiếng sét như thế đó sao.
Trước nụ cười của cô gái, ba gã trai đều cười đáp lại nhưng chỉ có 2 người bạn của
hắn là cười một cách thực sự nhiệt tình. Về phần hắn, thực ra nếu đây là vài giờ
trước, cộng với khung cảnh nhàn rỗi của phòng cấp cứu ngoại trong một đêm mưa
gió thế này, hắn đã không ngại ngần mà tiến lại bắt chuyện với cô. Hắn không phải
loại gặp đâu cua đấy bằng điệu cười giết người như thằng Toàn, cũng không có vẻ
đẹp trai lanh lùng sát gái vô thanh vô ảnh như thằng Trí, đơn giản hắn vốn ham vui

