
Giữa lưng chừng...

Viết. Lãng đãng
Hôm nay, nắng. Nắng màu que kem đậu xanh mút dở, lợt lạt và nhão nhoét. Gió
phơ phất mỏng tang, như ai đó cầm quạt nan phe phẩy giữa trưa hè, Chỉ vừa đủ để
đẩy cái phong linh bằng tre khua lộc cộc đều đặn.
Con bé thấy là lạ. Vì bây giờ đang là đầu tháng tư, mà nắng tháng tư thì phải vàng
sóng sánh và đặc quánh như mật ong đựng trong lọ thuỷ tinh cao cổ, nó thầm nghĩ.
Trời đã sang hạ. Nhưng mưa vẫn chưa thấy về. Ngồi thu lu trên mái nhà, con bé
khẽ nhắm mắt để mình trôi bạt đi theo gió.
Con bé ấy, một đứa con gái với mái tóc hoe hoe như lông mèo, ngắn cũn cỡn đến
độ những túm tóc trên đỉnh đầu dựng đứng cả lên, lỉa chỉa một cách vô tổ chức.
Nhìn từ phía sau, trông nó còn giống con trai hơn một cơ số những thằng con trai
khác. Mà con bé cũng chẳng thấy phiền chút nào về điều đó. Nó hay vò rối rung
mớ tóc tai lởm chởm, đút một tay vào túi quần và bước đi nghênh ngang trên phố,
thỉnh thoảng lại cười nhạt thếch với những mặt người xa lạ đến nhạt nhòa xung
quanh
Con bé ấy, hãy gọi nó là Du đi vậy. Nó cũng cần một cái tên rõ ràng, để những
người khác nhận biết được nó là một bản thể độc lập, và vì đây là câu chuyện của
riêng nó, không phải của tôi.
Du sinh vào một ngày giữa tháng tư, cung Dương Cưu.

Giống một củ hành có nhiều lớp vỏ, Du có nhiều phần bản ngã tách biệt hẳn với
nhau, cứ như những con người hoàn chỉnh riêng rẽ, và hoàn toàn mâu thuẫn. Du
sống như mây trời. Cứ lửng lờ lửng lờ. Trôi trong vô định. Rong ruổi khắp nhân
gian, đôi lúc dừng lại mong tìm cho mình một bến đỗ đủ bình an. Nhưng rồi cuối
cùng, Du vẫn cứ phiêu lãng đãng thế, giữ cho mình đứng ngoài mọi cuộc chơi.
Chẳng liên hệ sâu sắc với bất cứ ai ngoài những câu chuyện xã giao vụn vặt không
đầu cuối.Du là đám mây của một ngày tháng mười một trời nghèn nghẹn sắc mưa.
Nặng nề, u ám và lúc nào cũng có thể biến mất không còn dấu vết.
Mười tám năm sống đầy ắp những hoảng loạn và tổn thương. Mỗi ngày qua, Du
rúc sâu thêm một chút vào sau lớp mặt nạ ngông nghênh và bất cần, hoặc đôi khi là
nhạt nhẽo và vô cảm. Để chôn lấp phần người oặt ẹo và méo mó.
Tự do của mây trời thực chất là một thứ tự do phụ thuộc. Không tự mình đi đến
được bất kì đâu. Chỉ đưa đẩy, đẩy đưa theo gió. Còn tự do của Du là một cái lồng
đèm đẹp được trang trí bằng xích sắt và những ổ khoá không chìa. Đủ rộng lớn để
Du có thể giả vờ tin vào một thứ tự do huyễn hoặc. Và đủ chắc chắn để Du không
thể tự mình thoát ra. Cứ loanh quanh lẩn quẩn mãi trong những phiêu lãng triền
mien

Nhưng rồi cũng có người chạm được vào tận cùng trái tim Du. Cậu yêu của Du,
một cậu con trai cung Xử Nữ. Du hay gọi cậu là Tử, Tử Tử của Tiểu Du. Tử có nụ
cười ấm. Không quá rực rỡ, nhưng đong đầy trong Du từng chút yên bình. Tử đến,
dần gỡ Du ra khỏi vòng quấn của những cái bóng rối, và đem lại cho Du cảm giác
là một người-đang-sống-bình-thường.
Đủ rồi, Tử ạ. Đủ để Du gom nhặt lại những mảnh tim mình vỡ nát dồn hết về bên
Tử.
Tử sống bạt mạng và bất cần hơn cả Du. Tử quan tâm đến tất cả những người Tử
coi là bạn bè. Và có đôi lúc, Tử dịu dàng như những ngày mưa lập hạ.

Tử là gió. Gió thì phải được tự do. Nhưng Tử là cơn gió bị nhốt lại trong căn nhà
rỗng không. Chỉ có thể rượt đuổi chính mình vòng quanh những bức tường rêu
mốc.
Cái tự do của Tử cũng giống của Du, là tự do trong trói buộc.

