"Hồi trống Cổ Thành" - La Quán Trung
Bên cạnh kho tàng văn học dân gian rất đồ sộ với tác phẩm Kinh Thi nổi tiếng,
nhân dân Trung Quốc còn rất tự hào với hai đỉnh cao chói lọi thơ Đường tiểu
thuyết Minh Thanh. Văn học Minh Thanh giai đoạn phát triển cuối cùng của
văn học cổ điển Trung Quốc. Đây thời nền văn học Trung Quốc khá đa dạng,
phong phú và đạt nhiều thành công về mặt nghệ thuật. Trong đó sự lên ngôi đầy vẻ
vang của tiểu thuyết. Tiểu thuyết cổ điển Trung Quốc một loại truyện dài, được kể
thành chương hồi theo trật tự trước sau của sự việc. Khái niệm tiểu thuyết trong
văn học Minh Thanh khác với tiểu thuyết hiện đại sử dụng ngày nay. thể kể đến
những đỉnh cao tiêu biểu của tiểu thuyết Minh Thanh đã rất quen thuộc với chúng ta
ngày nay như Tây du kí, Nho m ngoại sử, Thuỷ hử truyện, Tam quốc diễn nghĩa,
Hồng lâu mộng… Trong đó, Tam quốc diễn nghĩa tác phẩm phản ánh một thời kì
dài đầy biến động của lịch sử Trung Quốc, đó thời Tam quốc. La Quán Trung
viết tác phẩm y dựa trên ba nguồn liệu chính sử liệu (cuốn sbiên niên Tam
quốc chí của Trần Thọ đời Tấn cuốn Tam quốc chí của Bùi Tùng Chi người Nam
Bắc triều) ; dã sử, truyền thuyết trong dân gian ; tạp kịch, thoại bản đời Nguyên (cuốn
Tam quốc chí bình thoại).thế tác phẩm vừa là một thiên skí, vừa là một tác phẩm
văn học có giá trị nghệ thuật.
Qua việc kể lại những câu chuyện về cuộc chiến tranh cát cứ giữa ba tập đoàn
phong kiến Nguỵ, Thục, Ngô, bằng nhãn quan chính trị của mình, La Quán Trung đã
bày tỏ khát vọng vmột hội công bằng, ổn định với vua hiền tướng giỏi, nhân dân
ấm no. Mặc dù, lấy đề tài từ những câu chuyện lịch sử đã lùi sâu vào quá khứ nhưng
tác giả đã khắc homột thế giới nhân vật sinh động trong những mối quan hệ rất chặt
chẽ, với đủ những nét tính cách khác nhau. Không một nhân vật nào trùng lặp nhân
vật nào trong thế giới hàng nghìn nhân vật ấy. Đoạn trích Hồi trống Cổ Thành đã phần
nào bộc lộ một trong những nét tính cách tu biểu của hai nhân vật xuất hiện khá
nhiều trong tác phẩm Quan Vân Trường và Trương Phi. Đoạn trích rất ngắn so với
sự đồ sộ của tác phẩm nhưng cũng đã thể hiện được một đặc trưng bút pháp nghệ
thuật của La Quán Trung cũng như đặc điểm chung của tiểu thuyết cổ điển Minh
Thanh.
Đoạn trích Hồi trống Cổ Thành kết cấu hoàn chỉnh đầy kịch tính. Đây
một đặc điểm trong nghệ thuật trần thuật của tiểu thuyết cổ điển, mỗi chương hồi
thường một câu chuyện giới thiệu, mở mối, mở nút thắt nút như kết cấu một
vở kịch. Sau khi giới thiệu nhân vật sự việc thì mở ra mâu thuẫn, rồi mâu thuẫn
được đẩy lên đỉnh điểm rồi được giải quyết bằng một hành động nào đó. Trong đoạn
Hồi trống Cổ Thành, mở đầu tác giả giới thiệu việc Quan Công đang trên đường m
về Nhữ Nam gặp Lưu Bị, ngang qua Cổ Thành biết được Trương Phi ở đó bèn đưa hai
chị dâu vào. Đồng thời tác giả cũng giới thiệu cảnh ngộ của Trương Phi. Mâu thuẫn
bắt đầu khi Trương Phi nghe tin Quan ng đến, vác mâu, lao ngựa ra đánh Quan
Công, và được đẩy lên cao hơn khi quân Sái Dương xuất hiện. Là câu chuyện đậm
màu chiến trận nên mọi mâu thuẫn giữa các nhân vật đều được giải quyết bằng hành
động. Mâu thuẫn giữa Quan Công và Trương Phi xuất phát từ sự hiểu lầm của Trương
Phi nhưng cũng được giải quyết bằng hành động. Hành động chém đầu tướng giặc.
Mâu thuẫn chỉ được giải quyết khi đầu Sái Dương rơi xuống đất, còn mọi lời giải
thích đều không ý nghĩa gì. Về mặt nội dung, đoạn trích một câu chuyện hoàn
chỉnh, đặc điểm này giúp cho việc nắm bắt nội dung dễ dàng hơn. Mỗi hồi của tiểu
thuyết chương hồi thường giải quyết hoàn chỉnh một mâu thuẫn hoặc hoàn thành diễn
biến một sự kiện, đồng thời lại mở ra một câu chuyện mới tạo nên phần nối kết với hồi
sau. thế kết thúc mỗi hồi bao giờ cũng câu : "muốn biết sự việc thế nào xem hồi
sau sẽ rõ". Mỗi hồi đều được kết thúc khi mâu thuẫn đang cao trào một kiểu tạo
sức hấp dẫn của nghệ thuật kể chuyện trong tiểu thuyết cổ điển.
Vốn những truyện k dân gian được sưu tầm và ghi chép lại nên phương
thức trần thuật của Tam quốc diễn nghĩa mang đặc điểm truyện kể rất rõ. Truyện được
kể theo trật t thời gian trước sau của sự việc. Nếu sự việc xảy ra đồng thời hoặc
muốn chuyển từ nhân vật này sang nhân vật khác thì dùng từ chuyển "lại nói". Truyện
kể ít quan tâm đến diễn biến tâm suy nghĩ nội tâm của nhân vật. Tính cách nhân
vật được bộc lộ qua hành động cử chỉ. Tác giả ít xen vào lời giới thiệu hoặc bình
luận. Nếu bình luận một trận đánh hoặc một sviệc, hành động nào đó của nhân vật
thì tác giả trích một bài thơ, một bài vịnh nào đó của người đời sau. tên mỗi
chương bao giờ cũng câu văn đối ngẫu m tắt sự việc chính xảy ra trong hồi đó.
Nội dung của câu chuyện Hồi trống Cổ Thành được tóm tắt trong câu : "Chém Sái
Dương anh em hgiải ; Hồi Cổ Thành tôi chúa đoàn viên". Đoạn trích này đã thể
hiện khá những đặc sắc nghệ thuật trần thuật nghệ thuật xây dựng nhân vật của
Tam quốc diễn nghĩa. Những nét tính cách không thường nổi bật trong tác phẩm của