Khi còn yêu người ta còn ước
"Sẽ còn là nhớ nếu nói rằng đã quên. Chắc rằng đã quên khi tâm không
ngừng nhớ?"
Max Lionhart
***
1.
Tháng 8 oi trong nng chiều rạn vỡ, Phong đội lấy sự ngột ngạt của không
khí mà lao ra con đường chật chội, lúc nhúc những bóng người nhễ nhại mồ
hôi ...
"Không nên di dột mà quên li hẹn với Lan Anh" – Phong thm nhủ. Anh
xiết chặt cái hộp nhỏ hình vuông trong túi quần và cht cười một cách kì lạ.
Nụ cười pha lẫn cảm giác hoang mang, lo lắng lạ lùng...
Đã 3 năm kể tngày Lan Anh tốt nghiệp đại học. Cô bé xinh đẹp, tinh
nghịch ngày nào đã trở thành một ai đó sắc sảo và chín chắn hơn trước rất
nhiều. Những buổi chiều đón đưa trên chiếc xe máy cũ ca Phong cũng
không còn đó vì Lan Anh đã tlàm quen với chiếc xe mới toanh mà cô mua
lúc knim một năm đi làm của mình ... Nhưng hôm nay cô đã để chiếc xe
ấy ở nhà, vì Phong, anh đã hẹn sẽ đưa cô đi một nơi nào đó...
Vẫy tay chào my cô bạn đồng nghiệp ra về khi tan sở, Lan Anh đứng tựa
vào một cây cột của tòa nhà nơi văn phòng cô đóng tại, đưa mắt ngó ra dòng
người úa tràn trên nhng con đường để hướng tìm hình dáng quen thuộc của
Phong. Cũng không phi chờ lâu lắm khi chỉ ít phút sau, thân hình cao to với
làn da ngăm đen đặc biệt của Phong đã nhanh chóng nổi trội trong bộ vét
lch lãm, ừ, ít nhất là bộ vét nó như thế nếu không xét đến vẻ thô kệch của
Phong để li lên nó không ít vị kì thú. Lan Anh bật cười khúc khích trước
bộ dạng của Phong lúc này, mà theo cô là hết sực lạ mắt vì chưa một lần, cô
được thấy Phong ăn mặc trịnh trọng tới vậy.
- Hôm nay anh rủ em đi ăn cưới con giám đốc hay sao á ? – Lan Anh nói.
Phong bi rối, lấy tay xoa nhẹ ln tóc xoăn sau gáy...
- Ồ không. Anh...Anh chỉ muốn mời em đi ăn thôi.
Lan Anh bĩu môi. Nhưng rồi cô cũng chạy xuống khoác lấy tay của Phong,
ngẩng mặt nhìn anh:
- Thì đi! Em đói lắm rồi đây này... Trưa nay em có việc nên làm thông, gi
mới cồn cào hết lên nè... nói thật đi, sao anh mặc vest đấy?
- m. Thì anh...m...lát nữa em sẽ biết thôi mà. – Phong ấp úng.
- Nghi lm... Lan Anh chọc Phong.
Phong chỉ cười xòa, ri dắt Lan Anh ra chiếc xe hơi mà anh mượn của ngưi
chú họ trong sự ngạc nhiên của cô...
2.
- Rất là đáng nghi ... – Lan Anh chống tay lên cm, nhìn chăm chăm vào
Phong khi cả hai đã ngi trong một nhà hàng sang trng trên tầng thượng
của tòa nhà cao nhất thành phố.
Phong cười trừ, anh đang cố hít thật sâu như muốn nuốt sạch không k
xung quanh vào cái buồng phổi đang tt chặt li của mình. Bàn tay run run
nắm chặt lấy cái hộp nhỏ u đen với chiếc nhẫn vàng đặt theo cỡ ngón tay
của Lan Anh trong đó.
- Chúng mình... Chúng mình đã là 1 cặp...được 3 năm rồi phải không em?
Phong, chính anh cũng ngượng ngạo khi nói ra câu này, ngập ngừng hỏi.
Hơi chút đỏ mặt, Lan Anh gật đầu: - Nhưng tại sao anh lại hỏi điều đó?
Lan Anh thắc mắc.
- Anh...anh... - Phong ấp úng. Anh rút bàn tay khỏi túi qun với cái hộp đem
theo. Bnão anh hét lên rn rạo: "Đưa nó ra cho cô ấy!!!", nhưng cơ thể anh
li run lẩy bẩy không còn nghe sự kiểm soát...
Lan Anh ngạc nhiên trước thái độ kì lạ của Phong, cô mỉm cười một mình và
li càng trnên xinh đẹp hết sức. Điều ấy làm Phong càng trnên run ry
hơn...
Dường như nhận ra điều đó từ người khách lạ của mình, vị quản lý nhà hàng
tiến lại ban nhạc thì thầm điu gì đó với họ và người chơi vĩ cầm gật đầu.
Ông bước đến bên bàn của hai người và bắt đầu chơi bản maple nhẹ nhàng
trong sngạc nhiên của Phong và thích thú của Lan Anh. Bản nhạc nhanh
chóng có tác dụng khi nó khiến Lan Anh tập trung vào đó không để ý đến
Phong đang cúi xuống lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp. Anh nhìn chằm chằm vào
nó rồi dồn hết dũng cảm của mình, Phong nhìn lên Lan Anh... "Một thiên
sứ" – Phong tnhủ khi ngm cô gái ngi đối diện mình đang lắc lư nhẹ theo
điệu nhạc của người chơi vĩ cầm...
"Mình làm được! Mình làm được!". Phong hít thật sâu, giơ chiếc nhẫn lên
ngang mép bàn.
- Em có biết ... Phong chợt nói.
- Biết gì cơ? Lan Anh giật mình, quay li nhìn Phong.
Người chơi vĩ cầm mỉm cười, chuyn sang một bản nhạc lãng mn...
- Em có biết rằng... rằng... – Phong bi rối. Tất cả những li mà anh chuẩn b
và sưu tầm công phu bỗng dưng bị quên sạch dù trước đó anh đã luyn đi
luyện lại cả trăm lần. Lan Anh ấn nhẹ ngón tay lên trán Phong, chọc anh: -
Gì nè, anh ngốc?
Phong nghẹn li, ngoành mặt đi nơi khác và vô tình anh bắt gặp cái nháy
mắt của người chơi vĩ cầm như muốn nói: "Cố lên ,con trai". "Được rồi ...
được rồi..." Phong tự trấn an mình. Và nhìn thẳng vào mắt Lan Anh,
Phong nói:
- Anh muốn nói rằng...em...em...có ...đồng...ý ...trở ...thành...Phong ấp
úng.
- Thành gì cơ ? Lan Anh vừa tò mò, vừa sốt ruột, hỏi.
- Thành...
- Giám đốc! – Một ai đó chợt nói khá to làm Phong giật mình, ngưng li li
cầu hôn.