L hội ăn mày Hng Nhu
1. Ngư
i đàn bà cho
ãi hai cn ra sau, nhúi
đ
u xu
vn ôm chặt đứa con nh gi cho mũi mồm nó vn tri trên
mặt nước, tay phi khoát mt na ng tròn, rướn ti… Cùng
lúc vi nhp ly đà theo để bơi tiếp, chân ch bng chm phi
đất. Ch mng ru "ôi" mt tiếng khẽ, đạp dn chân kia
xuống, đng thẳng người dy, lội… Nước ngang c, ngang
ngc ri ngang lưng quần… Thế là thoát, đã sp vào b, cái b mà gn sut
đêm chị vừa mong đợi li va lo lng không biết s phi làm gì khi bướci
bước đầu tiên lên đó. Chị v v n tay ướt nhèm vào má đứa con gái nh; cô
bé lc lắc đầu, ng ngoy cổ, làm nước trên người văng ra hai bên thành
nhng tia mát lnh bắn vào n lưng bên trái chị. Ch mỉm cười lm bm:
"Rõ là con nhà đầm phá!". Vy là hai m con ch đã hơn một na đêm dầm
mình trong nước. Ch thì không nói làm gì, đã bao năm sống trên mt phá bao
la, ch có th ln c ngày dưới đáy đầm cũng như ở trên cn, ch ngại đứa con
nh mang theo. Khi quyết đnh b trn vào b, ri b vĩnh viễn vn thuyn,
ch đã tính để con gái nh li. Song nó còn bú, lại có đứa con trai đầu lên
năm ở li vi cha nói ri. Nó s ln lên, s thành một chàng trai đầm phá gii
giang để tiếp nii ngh vn chài truyn thng ca cha ông nó. Đó là của
quý nht ch đã để li cho chng, tr i tình nghĩa vợ chồng ăn ở vi nhau lâu
nay, mc du cái tình nghĩa đó lúc đầu ch là s ép buộc. Thôi, tôi đành phụ
anh, chc anh cũng hiểu cho tôi, tôi còn cha m
, quê hương làng xóm nơi chôn
nhau ct rn, đã bao năm rồi tôi chng biết ai còn ai mt! Cuộc đời tôi không
phi là cuộc đời trên đầm phá xa l, hãi hùng này. Ly Tri, ly Pht, ly ông
Hà Bá, lyThủy Vương phù hộ cho vn thuyn anh, phù h cho anh chóng
ly được v khác…
Ch vt nh li hoàn cnh ca mình. Đã lâu lm ri, ch gn như quên lãng,
gi đây hiện v mn một trong đầu. Ngày đó, một bui chiu t
i, sau bao ngày
lang thang kiếm ăn, cha m ch dt ch vào ngh i lu tranh góc chn
đường. By gi là năm đói kém, làng quê chị n b sông Hoàng Long đói
xơ xác,con th
t tán ngư
i lên t
n r
ng sâu, ngư
i xu
ng t
i bi
n r
ng đ
tìm ngun sinh sng. Nhiu gia đình bng bế nhau, b gậy ra đi. C
đi, nơi nào
có th xin được là đi, không ai tính lấy đường về. Gia đình ch cũng trong tình
cnh bi thm đó. C đi… nhắm hướng nam mà đi, nơi nào có chợ búa là đến,
kiếm miếng cho vào bụng đỡ đói, kng còn nhn biết ra phương hướng na.
May mà ông trin có ngày có đêm, buổi ng mt tri mc, bui chiu mt
tri ln. C đi… đi cho đến ngày hôm đó. Buổi chiu ch được ăn một nm
xôi to d bng qu dừa điếc my con tôm rim, do nhà ch n có k cúng
gi mà cha m ch dt ch tình c bước đúng vào ngõ. Đó gần như "bữa tic"
chia tay mãi mãi ca ch vi nhng người rut tht ca mình.
Đêmng lúc càng sâu, càng vắng v. C nhà ch chìm vào trong gic ng say
sưa trên nền lu ch mát lnh. Gió t đầm xa hiu hiu thổi vào như ru giấc ng
thêm ngt thêm mui. Ch thy m nh nhàng nâng đầu ch lên, đút cho ch ăn
như hồi mi lên hai lên ba. Ôi mẹ, con đã no căng bng rồi đây này! Mẹ nói
m thương ch ai tơng, hãy c mà ăn con ạ, no ri cũng c ăn thêm, bù
vào nhng lúc không có c một cái dây khoai để nhai cho khi buni chân
răng. Mẹ n c khoai luc ép ch ăn thêm nữa. C khoai bùi quá, làm c hng
ch đặc cng, tc nghn, muốn kêu mà không kêu được. Ri bng m buông
tay. Ch thy như được ai bng bế, người nh hng rồi bay đi, lượn l như con
bướm trong vườn ci nhà ch hồi nào. Con bướm có đôi cánh lốm đm vàng
xanh c dp dnh ri chao chát, long bong, ri phm php, phm php rt l.
Con bướm c chúi đầu xung ao, hai cánh giy run, c ct lên nhưng cứ rũ
xung dn, lướt thướt trườn đi một cách tuyt vng…
Ch git mình thc gic, hong ht ngi nhm dy, hai tay bưng lấy mt, chưa
biết chuyn đã xy ra va ri.
- Đừng s! Đừng s nghe con!
Tiếng m ồm đùng đục ca ai thế? Tiếng cha sao nghe l lùng! M, m đâu
ri? Ch kh lách các ngón, nhìn qua k tay. Tri ôi! Ch b pht hai tay
xung, rên rỉ, ngơ ngác, hãi hùng nhìn quanh. Hai người đàn ông, một già,
mt tr đang ngồi trước mt ch. Dáng h cao ln, vm v, có v bm trn
nhưng nét mặt thin khô, trên môi anh chàng trn in mt n cười na.
H đều ci trn, qun đùi, da nâu bóng…
-
Tr
i h
i! Đây là đâu th
ế
này?
H không tr li. Ch nhìn quanh, nhn biết mình đang ngồi trên mt chiếc
thuyn đã được neo li gia ng, bp bnh bp bnh phng lên xp xung
theo hơi thở của sóng. Trên đầu là tri cao, chung quanh bn b nước.
Thăm thẳm… mt mù…
Ch òa khóc. Hai người đàn ông im lng. H không h làm gì ch c, cũng
không d ch, k cho ch khóc, hình như họ cho là cn phi như thế. Ông già
đưa mắt cho người con trai. Ch lên mt tiếng. "H sp làm tht mình!".
Anh con trai đng lên, im lng chui vào khoang. Ch nhm mt li, nghĩ
nhanh: "Mình ti s ri, tri ơi là trời!". Ch đợi mt nhát dao hay mt cú búa,
hay mt cái gì tương t như thế. Có tiếng lt xẹt trước mt ch. Ch m mt ra,
một bát m đầy tú h đặt trên mt khúc cá kho khoanh tròn hình qu trng to
được đẩy ti.
- Ăn đi! Ăn đi kẻo đói con! - Ông già li m m lên tiếng, ging tr
m mà nghe
nh nhõm. Ch vt hiu tt c. Ch đứng bt dy, mt ráo hoảnh, ương bướng:
- Các người bt tôi v đây làm gì, h?
Ông già sc mt không h thay đổi nhưng giọng điệu thì thay đổi, dnh:
- Không m chi đâu con ơi! Bắt con v làm dâu thôi ! Con sv thng
trai lão đó, con nhé?
Đưa hai tay chống nnh, ch nhìn cha con ông già, mt long sòng sc:
- Các người có thi ra không h?
Chàng trai cười rất tươi, r r:
- Không th!th em biết đường nào mà đi, làm chi mà sống! đây,
trên tri dưới nước thế này, em có thy không?
Tiếng "em" ca chàng trai làm ch thot du li:
- Tôi còn nh, tôi không lấy anh đâu!
Chàng trai lại cười, n cười lny thì như nụ cười ca ông ch, tha mãn và
đầy t tin:
- Thì tôi đợi em lớn đã ! Có gp gáp chi!
Ch gn như ngã ngi xung lòng thuyn, hai tay buông thõng, thi não
nut. Ch không mun khóc na nước mt c đầm đìa. Ch biết thế là cuc
đời ch đã được quyết đnh do nhng ngưi xa lhoang dã gia vi phá
bao la này. Ch
đ
ng v
t, kêu xé lên m
t ti
ế
ng, nhào ngư
i xu
ng nư
c.
Chàng trai nhanh như chim cắt, kp túm tay ch lôi li, đẩy ch vào trong
khoang.
By gi ch mimột con bé mười ba tui…
2. Gn như kiệt sc, ch nm lăn ra bờ đầm hoang, mắt ngước nhìn bu tri
đang sền st như màu trứng cá. Đa con nh đang quờ tay tìm vú. Ch p con
vào người, xc cho nó bò bên bng. Con bé chng khó khăn gì để trườn mt
cái ri ngom ly vú m. Ch nghe nhn nht, git mình sc nhmình trên
để trần. Đàn bà vùng đầm phá chuyên sng trên mặt nước vẫn thường như
vy, không my khi mc yếm áo, đ khỏi vướng víu khi chài i cá tôm, tr
khi phi lên b đi chợ mua go, mua du… Ch t trách mình lúc đêm gấ
p q
và cũng hoảng quá, quên khuy mt. Vn thuyn nhà ch ngày hôm đó trúng
m lưới cá bầu. Người chng t thưởng mt chầu rượu. Bn nhu là cô v tr
và cu con trai nh. Tht ra ch mt mình anh ta ung, v con ch ng
i cho vui
m rượu mà thôi. H ngi vi nhau đến khuya thì anh chng say lê lết, nm
xoài ngáy như sm. Ch dn dp xong, nhìn chng, nhìn nước. Ý định trn đi
vụt đến. Thời cơmột không hai đây rồi! Ch đã t liu sc mình, cái sc
mà chng ch không th ng trước được, hoặc đã tin cy nên không mun
lường. Kng có người đàn bà nào, dù đàn bà đẻ trên đầm phá, lith bơi
t gia pvào bờ, xa có đến sáu byy s!
Nm ngh mt lát li sc, ch xc con ngi dy, nhìn quanh để xác định
phương hướng. Đây là trảng cát, vyn kia là b bin, dc sát bin là làng.
Ch nhm hướng trước mt, chy gn. Ch cn tìm mt cái để che thân trướ
c
khi gặp người th nht trên cạn. Đứa con gái đã bú no, ng ngt ngho tn
tay, hơi thở ca bé ph âm m ch xương bả vai ch. Có tiếng gà gáy xa xa.
Tri xem chừng đã hơi loang loãng, sp sáng ri. Ch chy gp thêm, nhm
cái vt m m xám xám của xóm làng đằng xa mà băng tới. Đôi vú trần tr
trung ca ch nảy tưng tưng. Trước mt ch là mt chiếc cu và phía bên kia,
ch đã nhìn rõ ánh đèn le lói trong ngôi nhà ai đó khuất lp qua một khu vườn
rm rp cau da. Ch đoán sau xóm này chắc là ch làng. i ch này, ngày
mai ch s kiếm i th cn thiết và đi tiếp, đi tiếp. Ln hi, hi han… thế nào
c
ũng có ng
ày ch
s
v
đ
ế
n quê hương làng xóm, g
p l
i cha m
, bà con xóm
ging ca ch. B m ca ch ngày đó mất ch, chc h cũng đã quay v, lòng
d đâu mà đi tiếp na, ch chc chắn như thế
Mt vt ngáng làm ch b ngửa người ra sau, suýt na thất đứa con gái
xuống đất. Ch định thn nhìn. Thì ra mi suy nghĩ chị đã không kp thy
nhng thanh chn ca một khu vườn. May mà chúng ch nhng thanh tre
tròn, không có gai mu gì. Va lúc ch đứng dy phi bi cho con nh thì mt
giọng đàn bà cất lên thong th, thn nhiên:
- Ai đó? Đi đâu sớm thế?
Ch lung cuống chưa biết nói gì. T trong nhà, người va hi đã xách cây
đèn bão nhanh nhn đi ra. Chị co rúm người li, ngi nép vào ng ti ca bi
chuối. Ánh đèn đã soi rõ mt chị. Người va himt bà già chng sáu
mươi. Thấy hai m con ch trn như nhộng, li run lên vì s hãi, nhìn khuôn
mtn quá tr ca ch kng có v gì di gian, bà bng động lòng hi:
- Ch đâu đến đây? Ai đuổi bt ch h? - nhìn đứa bé gái b bm - Con
ca ch đó à?
- D thưa bà… thưa bà…
- Ch đừng sợ, nói đi nào! À mà khoan, hãy vào nhà cái đã. Cháu nh đã lnh
run cm cp n ri kia kìa. Vào nhà, tôi ly áo qun cho mà mc!
Linh tính cho ch biết rng ch đã gp may. Ch như bị hút theo bà già. Bà m
toang cánh ca khép hờ. Đặt cây đèn bão xung góc nhà, bà vn to ngọn đèn
ta đăng đặt trên sp. Ánh sáng lan ta khắp gian nhà. Bà đi vào gian trong.
Chc sau bà mang ra mt m áo quần, nói như ra lệnh:
- Ch mc vào ngay ko lnh. Ra sau hè mà thay!
Ch bàng hoàng như trong giấc mng, rùng mình như đang sống trước cnh
bt hin. Bà già đng đó, mỉm mt n cười thương cảm nhìn hai m con ch
gi đã áo qun tinh tươm, i tóc đốm bc của bà phơ phất, phơ phất…
T bao gi, có l lúc m con ch thay áo sau hè, một mâmm kho, dưa
chua đã đặt bên phn dưới. Bà già đến ngi lên sp, chân co chân dui, nhai
tru chóp chép:
- m khi tối còn lại đó, ngui c ri, nhưng tạm ăn đi cho đỡ đói. Ăn có sữa
cho cháu nó bú. Chuyn chi nói sau. Tri sp sáng ri đó!