
Luận văn thạc sĩ
Từ ngữ Phật giáo trong ngôn
ngữ sinh hoạt
Nguyễn Thị Bích Thuỷ

MỤC LỤC
Trang
MỞ ĐẦU
............................................................................................................................
.. 1
1. Lý do chọn đề tài
2. Lịch sử nghiên cứu vấn đề
3. Mục đích, đối tượng và phạm vi nghiên cứu
4. Phương pháp nghiên cứu và nguồn ngữ liệu
5.Ý nghĩa khoa học và ý nghĩa thực
tiễn........................................................................... 8
6. Bố cục luận văn
CHƯƠNG MỘT: NHỮNG VẤN ĐỀ CHUNG
1.1. Từ ngữ tôn giáo – một hiện tượng ngôn ngữ xã hội
1.2. Khái quát quá trình Phật giáo du nhập vào Việt Nam
1.2.1. Nguồn gốc du nhập của Phật giáo vào Việt Nam

1.2.2. Phật giáo Việt Nam qua các thời kỳ
1.3. Những thành tựu của Phật giáo trong các thời kỳ lịch sử
1.3.1. Về chữ viết
1.3.2. Về học thuật
1.3.3. Về văn hóa tâm linh, tín ngưỡng dân gian
1.3.4. Các di tích lịch sử qua tự viện
1.4. Sự ra đời của lớp từ ngữ Phật giáo trong ngôn ngữ sinh hoạt
1.4.1. Từ ngữ Phật giáo qua các thời kỳ lịch sử
1.4.2. Lớp từ danh xưng Phật giáo qua các thời kỳ lịch sử
1.4.3. Lớp từ sinh hoạt chỉ trạng thái tâm lý, hoạt
động.......................................... 22
1.5. Những nguyên nhân khách quan ảnh hưởng đến từ ngữ Phật giáo
1.5.1. Sự phát triển của tăng đoàn
1.5.2. Ảnh hưởng từ môi trường xã hội
1.6. Một số quy chuẩn của từ ngữ Phật giáo trong ngôn ngữ sinh hoạt
1.6.1. Quy chuẩn của lớp từ danh xưng
1.6.2. Quy chuẩn của lớp từ sinh hoạt

1.7. Tiểu kết
CHƯƠNG HAI: DANH XƯNG TRONG PHẬT GIÁO
2.1. Những quan niệm về vấn đề xưng hô
2.1.1. Quan niệm về xưng hô trong xã hội, dân gian
2.1.2. Quan niệm về xưng hô của các nhà Việt ngữ học
2.1.3. Quan niệm về xưng hô của Phật giáo
2.2. Lớp từ xưng hô tiếng Việt và danh xưng trong Phật giáo
2.2.1. Lớp từ xưng hô trong tiếng Việt
2.2.2. Lớp từ danh xưng trong Phật giáo
2.3. Phạm vi hành chức của lớp từ danh xưng Phật giáo
2.3.1. Một số quy tắc xưng hô trong quan hệ tu sĩ
2.3.2. Quy tắc xưng hô trong quan hệ quyến thuộc tông phái
2.3.3. Quy tắc xưng hô trong nghi lễ văn bản và giao tiếp xã hội
2.3.4. Quy tắc xưng hô giữa giới tu sĩ và Phật tử
2.3.5. Quy tắc thể hiện chân tình, hòa đồng trong đối xưng giữa tu sĩ
2.3.6. Quy tắc thượng khiêm hạ tôn

2.3.7. Quy tắc xưng hô bằng danh xưng kết hợp chức danh hoặc danh xưng
kết hợp pháp danh, hoặc danh xưng và tên chùa
2.4. Một số điểm khác biệt trong cách xưng hô giữa tu sĩ và xã hội
2.4.1. Về phương diện từ
2.4.2. Về phương diện nghĩa
2.4.3. Điểm khác biệt lớp từ nhân xưng của tu sĩ ở các vùng
2.4.4. Nhận xét chung về nhân xưng giữa tu sĩ và Phật tử ở ba miền
2.5. Nhận xét lớp từ Hán Việt trong cách xưng hô của tu sĩ Bắc bộ và Nam bộ
2.5.1. Danh xưng theo quan hệ thân tình của tu sĩ Bắc bộ
2.5.2. Danh xưng theo quan hệ thân tình của tu sĩ Nam bộ
2.6. Vai trò thiết thực của lớp từ xưng hô trong Phật giáo
2.6.1. Thể hiện phong cách qua lớp từ xưng hô
2.6.2. Thể hiện sắc thái trang trọng
2.6.3. Thể hiện tính thanh nhã
2.7. Tiểu kết
CHƯƠNG BA: LỚP TỪ SINH HOẠT PHẬT GIÁO TRONG ĐỜI
SỐNG XÃ HỘI

