
Mô hình nuôi rắn ri voi
và tỷ phú miền tây

Khắp tay chân cựu chiến binh Lê Hùng Minh đầy thẹo, không phải vết bom
đạn của những ngày còn phục vụ quân đội mà do… rắn cắn. Sau bao vất vả,
anh đã thành tỷ phú nhờ con vật không ai thích gần gũi này.
Đổi đời từ những con rắn còn sót lại
Trở về từ những cuộc chiến đấu ác liệt, sau hơn 20 năm phục vụ đất nước,
năm 1992 anh Năm Minh – Sóc Trăng trở về quê bắt đầu cuộc mưu sinh. Chỉ
với 2.000m2 đất ruộng không màu mỡ (dành 200m2 cất nhà), cũng như bao
gia đình nông dân khác, vợ chồng anh và hai con nhỏ bắt tay ngay vào thực
hiện các mô hình lúa – cá, cua; lúa – tôm nhưng vẫn trầy trật với cái ăn.
Năm 1996, khi các tỉnh ĐBSCL rộ lên phong trào nuôi trăn thịt, trăn đẻ, anh
cũng dốc hết vốn liếng, vay mượn người thân, bạn bè được tổng cộng 150
triệu đồng mua 70 con trăn thịt về nuôi làm giống sinh sản. Trăn vỗ béo chuẩn
bị phủ nọc, cầm chắc lời vài chục triệu đồng, đùng một cái, giá trăn thịt đột
ngột giảm từ 150.000 đồng/kg xuống còn 20.000–25.000 đồng/kg và trăn con
từ 100.000 đồng/con rớt xuống còn 5.000 đồng/con.

Anh chạy đôn đáo bán trăn con nhưng không ai mua, thậm chí cho không
cũng chẳng ai nhận. Bao nhiêu tiền bạc dành dụm, vay mượn bỗng chốc thành
mây khói. Thế là trắng tay với một món nợ khổng lồ. Không nản chí, anh lại
rong ruổi tìm hiểu thị trường chuẩn bị làm ăn mới.
Thời điểm ấy, ở quê anh nhiều người đổ xô vào nuôi tôm sú thì anh lại nuôi
rắn ri voi bởi anh nghĩ, số lượng rắn ri voi trong môi trường tự nhiên không
còn nhiều. Từ suy nghĩ đó, năm 1998 anh “liều mình” chạy nợ, vay mượn
người thân trên 100 triệu đồng, mạnh dạn đầu tư đào ao, xây tường cao 2m
trên diện tích 1.700m2 và bắt tay vào làm cái chuyện ngược đời: Nuôi rắn ri
voi.
Anh tận dụng lu, hũ có sẵn trong nhà và đặt thương lái mua 1.200kg rắn giống
ri voi (loại 200 – 400g/con – khoảng 7.000 con). Anh nghĩ có lẽ đây là lần thử
thời vận cuối cùng, hy vọng con rắn ri voi sẽ không bạc đãi mình. Nhưng
đúng là “gian nan thử sức”, do nguồn con giống trôi nổi, chất lượng kém nên
chỉ sau 2 tháng nuôi, đàn rắn đã lủi đầu vào bờ chết trên 6.000 con, gần một
tấn rắn coi như tiêu.
Tình cảnh của anh lúc bấy giờ thật bi đát, nhất là số nợ vay trả lãi mỗi ngày
gần 200.000 đồng. “Nợ nần chồng chất, thất bại nối tiếp thất bại khiến tôi
không dám đi đâu, tưởng chừng không gượng dậy nổi” – anh nhớ lại. Còn
nước còn tát, anh cố gắng chăm sóc, nuôi dưỡng số rắn còn lại.
Vốn là một y sĩ quân y nên anh không để yên cho mấy xác rắn, anh đã phẫu
thuật và tìm ra được nguyên nhân: Rắn chết hàng loạt là do con người. Anh
giải thích: “Rắn ri voi ở ngoài đồng là loài hung dữ nên khi bắt rắn thường bị
đập, xung điện và một số thương lái chích nước vào thân cho nặng ký”.
Tháng Bảy mưa dầm quê anh buồn lắm, anh đi dạo quanh ao nhưng thật bất
ngờ, mép ao xuất hiện rất nhiều rắn ri voi con. Từ đây, anh bắt đầu nghĩ đến

