vietmessenger.com
Lý Lan
Mt Thng Nh
Thng nh đêm đêm về ng thm nhà tôi. Nó cũng ý tứ, ch cho trong nhà khóa ca tt
đèn rồi mi tri tm ny-lông cũ sát bên hiên trái, để phòng khi có chuyn bt k nửa đêm
người trong nhà vn còn li ra vô. Chng 6g sáng nó thc dy, dn dẹp tươm tất, xếp tm
ny-lông b vô cái bđeo trên vai, là xong. Ban ngày nó đi lượm ve chai hay làm gì đâu
không ai biết. Mà ai quan tâm đến thng nh bụi đời làm gì ? Nó không b d tt hay tàn phế
hay quá nhỏ để gi lòng thương hại của người khác. Tuổi đời khang 13-14, nó có v “sng
được” trong thi bui mà ngay một người trưởng thành đã thành đã có ngh nghip còn hc
hác vì cơm áo hàng ngày.
Trong nhà tôi có 3 người làm ngh giáo: ba tôi, ch tôi và tôi. Tùy theo thi khóa biu ca
từng ngườI, luôn luôn trong nhà tôi h người này đang dạy ở trường thì người khác nhà.
Chúng tôi cũng “sống được”, vì nói chung, cái khó ló cái khôn, mỗi người thy trong nhà này
đều có mt ngh tay trái. Ch tôi thêu máy, ba tôi dch sách, còn tôi đi dạy thêm lớp đêm.
Chúng tôi sống đơn giản, ít nhu cu, t thy mình nhàn, tôi không bun nhìn lên và cũng ít
khi nhìn xung.
L ra tôi cũng chẳng để ý đến thng bé. Nó hòan tòan chng can hđến sinh hat trong
gia đình hay công tác ở cơ quan tôi. Thậm chí, ngày qua ngày, tháng qua tháng, thng bé
đậu hiên nhà tôi cả năm, mà tôi chớ h biết tên nó, chua h nói vi1 câu, và không hè
thóang nghĩ đến nó nếu nó không lng vảng ngay trước mt. Mà my khi nó gp tôi! Ban
đêm tôi khóa cửa trong nhà, ban ngày nó lại đi đâu mất.
Ln tôi gpbui xế trưa chợ An Đông là hòan tòan tình cờ. Năm bảy người đàn ông
lẫn đàn bà xúm quanh nó.H hò hét, chi bI, khua chân múa tay. Tôi đứng li xem vì nhn
ra thng nh. Nó lmđứng đó, vai đeo cái bị như tôi đã tng thy. Mấy người kia, người
thì hùng hổ nhào vô đòi đánh nó, người thì can ra e đánh chết thng nh ở tù. Người khác
li gay gt bo:
- Đánh cho nó chừa. Để chi cái giòng ăn cắp đó.
Thng nh nhìn thy tôi, hét lên:
-i không ăn cắp.
- Hả, không ăn cắp hả mày mà không ăn cắp h ?
H sn ti mun bp tai thng nhỏ. Vài người hét:
- Mày chạy đi. Còn đứng đó mà cãi ?
Thng nh không chy. Gã đàn ông lực lưỡng tát vô mt nó mt cái làm nó xing ling. Tôi
cm thy bt bình. Thng nh bị 1 cái đá nữa ngã chúi xuống đất. Tôi nhm mt lại như 1
phn x khi có ai bt lửa ngay trước mt. Ri tôi m mt ra nhìn thng nh lm cm bò dy.
Mặt nó sưng lên, môi b gip chy máu ri rỉ. Công an đến. Gã đàn ông bám theo anh công
an gii thích phân bua. Thng nh đứng thng dy nhìn tôi. Đôi mt nó rõ ràng là mun nói
điều gì. Nhưng đôi mt tôi li tránh đi nơi khác như xấu hổ ? Tôi đâu phải là k áp bc nó.
Mà chuyn phi trái ra sao tôi có biết đâu mà bênh vực nó. Mà nó cũng chẳng phi em, cháu
hay người quen gì của tôi. Ơ, cũng có quen, nhưng mà … Tôi bỗng nhiên phát bc vi mình,
chậc lưI, t ra mình giữa đường hóng chuyn tào lao. Quay mặt đi, để t rà người ngòai
cuộc , tôi đeo bộ mt dửng dưng lầm lũi đạp xe v nhà.
Nếp sống trong gia đình tôi bình lng. Mẹ tôi ăn chay, đôi khi cả nhà ăn chay theo để m
khi vt v nu 2-3 thực đơn. Tôi có 2 chị em, người nào cũng lớn, có ăn học, có ngh
nghiệp đòi hỏi tư cách và đức nhn nhn. Chúng tôi không luôn luôn hòa hp vi nhau
nhưng mỗi người biết t gii hn mình để duy trì cuc sng chung thanh bch. Tôi không t
hào v nếp sng này, cũng không phàn nàn hay có ý định thay đổi.Hình như mấy năm gần
đây tôi thành người d chu, sao cũng được.
Mi hI:
- Sao mặt con tái đi vậy ? vô nm nghđi, chắc con say nng
i không cãi rng say nng thì phải đỏ mt nhc đầu, ch lng l vô bung mình nm ngh.
Thng nh không biết có sao không ? Trước đây tôi chẳng h nghĩ đến nó như 1 người có
tính cách. Nó láu cá hay đần độn ? Nó hn láo hay nnh nt ? Hóa ra nó khng khái. Nó hét
lên gia chợ :”Tôi không ăn cắp”, ch không chu chy b danh d để cu ly mng. Nó b
đánh, bị đá, đập mt xung lề đường đá xanh tóe máu môi mà nó vẫn đứng dậy. Nó đứng
thng dy và nhìn thng vào tôi. Sao tôi li quay mt bỏ đi như kẻ chy trn ?
- Con ung nước sâm cho mát.
Mi gọi nước nu t lá mã đề, rễ tranh, mía lau để gii nhiệt là nước sâm. M than là tri
nóng quá. Tôi bng but ming nói:
- Thng nh bên hiên nhà mình đó mẹ ….
- , thng Cần đó h ? Ti nghip, thnh thang m cho nó tin mà nó nht định không ly.
K nó con, cho nó ở đó mình cũng không thua thiệt gì.
- Nó …
- Nó … thì sao con ?
i không biết nói sao. Tôi tht tình cũng không biết nói gì v nó. T nhiên nó ám tôi, tôi
but miệng nói ra. Tôi thương nó hay ngờ nó ? Tôi mun tìm hiu v nó, hay mun chia x
vi m mi quan tâm v nó ? Không, chng h gì cả. Tôi đi nắng v mt quá mà thôi. M
bo tôi ngủ đi. Tôi uống 1 viên thuc cm ri ng.
Khang 9g tối tôi đi dạy trung tâm v. Thng nh rõ ràng cố ý đón tôi ngay ở đầu ngõ. Nó
nhìn tôi với đôi mt trong sut:
- Em không ăn cắp.
i đứng lại trước mt nó, im lặng như bị bt ng. Nó nói tiếp, ging tr con mà sc lnh:
- Em bán vé s chứ không ăn cắp. Thng cha kia mới ăn cắp. Nó ăn cắp nên nó đánh
chửi em là đồ ăn cp.
i cm thy nng ngc ngp th cố đưa tay đặt lên mái đầu thng nhỏ để bày t nim cm
thông.
- Tôi biết …
Thng nh né đầu khi bàn tay tôi, ánh mt sáng rc nhìn thng vào mt tôi. Nó nhìn tôi y
như lúc nó đứng dy t mặt đường, giập môi, sưng mt, nhìn thẳng vào tôi. Khi đó tôi biết
nó không ăn cắp. Nhưng tôi quay đi như trốn chy. Bây gi tôi cũng xấu h quay mặt đi, vội
vã như chy trn cái câu hi trong ánh mt d di ca thng nh: Ti sao?
Hết