Mưa ở Strasbourg, bn
song tấu trong mưa Trần Thùy
Mai
Nhưng v
i Mnl
n đ
u , m
i đư
t gi
i t
ng di
n
viên xut sc nên mi được chọn đi. Cô hào hứng, hi hp, c
vài hôm li điện cho tôi, hỏi xem nên đem cái gì, khí hu bên
đó ra sao. Gi nhiều đến nii phát bực. Được cái may, cô
ging nói tht d tơng, không thì tôi đến chết vì stress.
Ông Tu hoàn toàn không nói được tiếng Pháp , còn tiếng Anh
thì ch biết "very good" và "number one". Miên có chu khọc nói năm ba
câu bp b nhưng nghe thì chưa rèn luyn gì c nên xem như điếc đặc. Tôi
phinh trách nhim m tai nghe ming nói cho c đoàn. Ông Tú là trưởng
đoàn, tôi tất nhiên phi lo phc v ông ri; còn Miên, biết thân phn mình n
lo o bếi rt sm. "Qua đó, có gì khó khăn là Miên nhờ anh đó nghe!".
Biết tôi ghin thuốc lá nên Miên ưu ái tặng tôi luôn hai tút "Con mèo". Ai đã
đi nước ngoài đều biết my th này đắt hơn hẳn trong nước, và chưa chắc
kiếm được th mình thường dùng, hay hơn hết là đem theo cho chắc. Tôi cm
động, món quà rất đúng ý, người tng quà li nh nh d thương . Tôi cố gi
v mt lm lì (t ngày vào ngh đạo diễn tôi đã tập cho được cái v hc ám
nng n này để cácnàng din viên phi s mà nghe lời răm rắp). Cm hai
tút thuc , lòng âm thm rung động nhưng tôi vẫn lnh lùng, buông hai tiếng
ct lủn: "Bày đặt!".
Sân bay Charles de Gaulle đông nghịt người, c như một mê cung, hết đường
r này li li ngoặt kia. Ông Tú đủng đỉnh mc tôi xoay mi vic, n Miên
thì c bíu lyi, tay và vai đầy nhng hành lý. Cái va li ca nàng to thế, li
thêm hai cái túi du lch khng l . Tôi mc k, tng l. Myi tr này, lúc
nào cũng tính chuyện nh v người này người kia nên c đóng hành lý vô tư,
chng cn đếm xỉa đến quy đnh ca sân bay mà cũng chẳng màng nghĩ xem
mình có đủ sc mang vác không. Tôi nh thm, thế nào mình chng phải đỡ
Miên một tay, nhưng trước hết hãy c để mc nàng xoay x cho biết thân mt
lúc cái đã.
Miên c
ũng bi
ế
t thân th
t nên khôngm kêu ca, c
m
t tay kéo cái va li và cái
túi, tay kia mang mt túi kếch sù khác, trông v mt cam chịu đến c đá nhìn
thy cũng mủi lòng. Ông Tú hết nhìn Miên ái ngi li nhìn tôi, ý mun tôi
giúp nàng nhưng ngần ng không dám m miệng. i đang đnh qua khi
khúc quanh này s ra tay nghĩa hip thì bng một người đàn ông tóc nâu xuất
hin. "Tôi là Claude Vallons, chào các bn". Va dt câu chào anh ta li
n hôm
hôn thm thiết hết ông Tú đến tôi, rồi đến Miên, Miên vi vã tht lùi tránh cái
ôm hôn cu ông Tây. Claude nh ra, vi bo "Xin li", ri nhanh nhn cúi
xuống hai tay đỡ ly c hai cái túi Miên đang vác nặng. Miên mng quá, p
úng nói "Merci". Tôi hơi ngượng, vội đưa tay kia ra cầm luôn cái va li Miên
đang kéo . Miên tung tẩy hai tay đi tung tăng , vừa đi vừa nói như có ý cho tôi
nghe: "Ông Tây này t tế quá!" Hơi chột d, nhưng để to không khí ci m
bước đầu, tôi nhanh nhu dch ngay câu nói ca Miên cho Claude Vallons
nghe. Claude hai vai khoác hai i túi nh nhàng như không, nghe tôi nói liền
quay li cười . Miên lúng túng đỏ mt, ln đầu tiên tôi thy nàng tht d
thương!
Sau mt gi trên chuyến bay ni địa , Vallons đã đưa chúng tôi đến
Strasbourg . Mt thành ph đẹp tuyt vi những con đường xinh xn và nh
ng
tr đèn viền đầy hoa leo . Bữa ăn đầu tiên, Claude hii mun đến quán Vit
Nam hay quán ăn Pháp. Miên láuu:
- Sang đây thì ăn thử đồy cho biết ch thức ăn Vit Nam thì mun ăn lúc
nào chng được.
Tôi va dch va biên tp li câu của Mn "Cô Mn đây ngỏ ý muốn thưởng
thc những món ăn độc đáo và tìm hiu văn hóa ẩm thc của người Pháp".
Khuôn mặt tươi vui của người đang tiếp khách phương xa càng tươi thêm, lập
tức Claude đưa chúng i đến nhà hàng Cheval Blanc- tuy tên là nhà hàng
Nga Trng nhưng bốn phía vách lại trang trí đầy nhng hình vt bay, du
hiệu đặc trưng ca thiên nhiên vùng Alsace. Chiu hôm đó, sau cuộc đi thăm
bảo tàng Strasbourg, Miên nhăn nhó bảo tôi:
- c trưa em sai lm quá. Không ng đồ ăn Tây khó ăn đến thế. Em chng ăn
được my miếng, bây gi đói lả người.
Ông Tú nghe vy gt gù góp tm:
-
Mình c
ũng
v
y, nh
t là lúc anh chàng Claude gi
i thi
u các món phomát đ
c
bit quý hiếm m bng sa dê núi, mình khôngi nào nuốt được.
Tôi cười khinh khnh:
- Bi vy đừng có láu táu, mun ăn gì, mua gì thì hỏi tôi đây này. Đã dn ri
mà li...
Miên cười như biết li:
- Em quên! Mà thôi ti nay đừng ra ăn quán nữa, để em lo...
Miên đem theo trong va li cả mt túi gạo mười cân, c nim đin, c ruc,
nước mm, tht chà bông, tôm rim ngt. Phúc chc phòng Miên tr thành
phòng ăn cho cả đoàn. Ông Tú được bữa cơm hp khu v, hn h ra mt.
Miên bô bô: "Đấy, dân Mít nhà ta, không có nước mm và bt ngt thì dù cao
lương mỹ v cũng không nuốt ni, phi không anh?".
Tôi làm mặt nghiêm... nhưng rồi cũng phải gật gù tán thưởng, vì Miên nấu ăn
ngon tht. Ông Tú bo nhi: "Này, cu vn còn độc thân phi không? Cô bé
này hay đấy, c tưởng ch biết văn nghệ văn gừng, không ng đảm đang
nhanh nhn thế!".
Người ta bảo đường vào trái tim người đàn ông phải thông qua dy, qu
đúng thật, bữa m ngon làm tôi quên gần hết nhng n tượng bc bi khi
phi va dch va biên tp nhngu nói quê mùa ca nàng.
h
h h
Claude đến đón Miên rất sm, t trước m gi, là gi đây người ta mi
lò mò xung phòng ăn để điểm m. Miên mt tái lét chy qua gõ ca phòng
tôi:
- Anh đi với em, ch em biết mà nói năng.
- Có cần nói năng gì đâu, hôm nay vì em phi din cho nên Claude đưa em tới
nhà hát trước để chun b mà. Anh đi thì b ông Tú cho ai.
- Anh thì ch lo cho sếp thôi, không quan tâm ti ph n... Miên m ức. Đi
mt mình vi ông Tây em s lm.
- Ông y không ăn thịt em thì thôi, si gì?
Miên năn nỉ quá, ri tôi cũng mềm lòng, đi vi nàng, tht là mt vì thế
nghĩa là đưa Miên đến nơi xong lại phi hc tc quay v để tháp tùng ông Tú.
Th
y tôi ch
u đi, Miên m
ng quá, h
p
t
p nh
y lên ô tô, xui x
o đ
u va m
nh
vào ca xe, cô ngã ngi xung nm choáng váng. Claude vi lấy tay xoa đầu
Miên, ming không ngớt hít hà . Đau quá nên Miên quên cả rt rè, c để mc
cho Claude xoa ch đầu u .
Thấy Claude ga lăng với Miên như vậy bng nhiên tôi hơi khó chịu. Hình như
máu ích k ca người đàn ông núp dưới chiêu bàin tc ni lên trong tôi.
Claude bo Miên:
- Cái ca xe thật đáng trách, làm đau mt ph n xinh đẹp như thế này.
Mt Miên ng ra, quay sang nhìn tôi. Tôi bng bc mình vô c, bo:
- Ông y bo, cô này chc không mấy khi đi ô tô, thật ti nghip.
Đã đau lại còn xu h, Miên t ái, quay đi nơi khác, mt bắt đầu đỏ lên. Thy
vy, Claude chng hiu chuyn gì, càng l v lo lng... V quan m này t
không cn dch, Miên có th cm thấy được... T nhiên tôi tc anh ách, không
hiu vì sao.
Sau mt tun, Miên đã biết t mình đi xe điện v quảng trường L''''homme de
Fer để vào su th Printemps t mình mua sm, vi i vn tiếng Pháp bp b
của nàng. Đi đâu tôi cũng đi theo giúp đỡ Miên , ch tr vào
Printemps…Nguyên tc ca tôi là không bao gi cùng đi với các người đẹp
vào những nơi mua sắm . Hơn na , h thng siêu th này , viin có
nghĩa là Muà Xuân , đã ni tiếng li nhn xét ca chínhn Pháp : Mùa
xuân ca quý bà , nhưng là mùa đông ca quý ông !
... Mt chiu, đang tập trung trí óc để sa cha phn kch bản đang chuẩn b
phi kết vi kch bn ca Claude Vallons , tôi tình c nhìn qua ca s thy
Miên do ph va v, không phi t hướng có đường xe đin, mà t trên ô tô
của Claude bước xung.i b bút, chú ý nhìn, quant v mặt tươi roi rói
của hai ngưi; Tri đang mưa phùn , Claude hai tay xách hai túi, còn Miên t
c nhón cao lên để cm dù che h Claude , coi b yêu đời lm.
Một lát sau, Miên đập ca phòng tôi, khoe my cái áo da va mua siêu th.
Tôi lm lì nhìn lướt qua, ri bo:
- Người phương Tây rất thoi mái trong quan h nam nữ, nhưng phong tc
Vit Nam mình nó khác em ! Nht là trong khi mình đang đi trong một đoàn
công tác, ít nhiu cũng là đại din của nước mình...
Miên ng
ra nhìn tôi, r
t hi
u, cô h
nh m
ũi:
- Anh coi em là hạng người nào nói thế? Em đi t Printemps ra g
p Claude
đậu xe trước mt đường. Ông y ch h em một đoạn, có gì đâu, anh đng
hiu lm em.
"L ra em phi t chi mi phi... Mt mình lên xe của người đàn ông mới
quen. Đâu phải là cách x s của người ph n Vit Nam".
Miên đang cầm i áo da trên tay, ném phch xung ghế:
- Thì bữa trước anh bo em, ông yăn thịt em đâu mà s?
Tôi bí, nhưng cũng không chịu thua:
- Trước khác, bây gi khác! Trước là đi làm vic,l trình đàng hoàng. Bây
gi là đi tự do...
Miên phng phu:
- Vy thôi, t nay ch khi nào có anh em mi gp ông y, để anh khi hiu
lm.
Nghe vy tôi va ý lắm. Dù hơi ép Miên một chút, may mà nàng cũng ngoan
...
Chiu m sau, tôi và Claude cùng nhau phi kết kch bn. Mt kch bn đượ
c
hình thành t hai câu chuyn c , mt Vit, mt Pháp xen k ln nhau... Cui
bui m vic, Claude l v bun ra mt, hi tôi:
- Hôm nay sao không thy cô Miên đến.
Tôi gii thích vi Claude là các bui din của Mn đã xong ri , nên nàng
không phi tham d nữa . Đưa tôi về , chàng ta dng xe nhìn lên lan can tng
ba, mt cái nhìn xao xuyến lng l. Khi bt tay tm bit, cht Claude bo tôi:
- Cô Miên din tht tuyt. Hình nh M Châu qua vai din ca cô y làm tôi
xúc động vô cùng. Tôi gn như b ám nh v s chân thành và trong trng ca
người ph n Vit Nam…
Tôi siết cht tay Claude cm ơn, tảng l như không biết đến nhng gì khc
khoải đàng sau lời tán thưởng rt thành tâm đó.
Nhưng Claude đãi tiếp:
- Tôi có ý định mi cô Miên lại ít lâu để trao đổi kinh nghim vi các din
viên Nhà Hát Tr đây. Tôi có thể giúp cô y xin gia hn visa...
Li n thế na! Rc ri tht ri. Tôi c tìm cách lch s để gii thích cho