vietmessenger.com
Phm L An
Mùa Xuân Có Anh
Uyên gt nh hai dòng l trên má, cái truyn ngn trong cun báo Xuân mà Uyên va xem
xong làm nàng chợt xúc động l lùng. Không hiu sao câu chuyn này li ging câu chuyn
của chính nàng như vậy. Có điều cái kết thúc ca nó li là mt kết thúc tht vui, nam n vai
chánh cui cùng ri cũng lấy được nhau và sng với nhau cho đến răng long đầu bc. Còn
câu chuyn ca Uyên thì li có mt kết thúc quá bun. Uyên gi thầm tên anh, anh đang ở
đâu, có biết em đang nh anh lm hay không? C mỗi năm khi Xuân v, mọi người chun b
đón Tết là Uyên li nh anh quay qut.
m qua, khi ra ch Vit Nam, nhìn nhng hàng bánh mứt được bày trên k. Ri bánh
chưng, bánh tét và các loại trái cây dành để cúng giao thừa. Người mua k bán tp np...
khiến Uyên cm thấy như không khí Tết đang trở v trong lòng mọi người Việt tha hương.
Và qu đúng là chỉ trong lòng thôi, bi vì khi ra khi tim thì tt cđều tr li bình thường,
đâu phải Tết ca dân bn xứ đâu mà mong tìm thy không khí Tết nơi họ.
Riêng đối vi Uyên, không khí Tết đúng nhất trong lòng nàng, phi k là nhng t báo Xuân.
Thành phố nơi Uyên đang cư ngụ cũng có khá đông người Vit, vì vậy đời sng tinh thn có
th tm gọi là đầy đủ. Có đến năm sáu tờ báo tiếng Việt được phát hành tại đây, báo tuần
cũng có, báo tháng cũng có vài t. Uyên rất mê đọc báo, thông thường thì nàng mua mt t
báo tun và mt t báo tháng. Tuy nhng tin tc n trong nhiu khi là nhng tin tc mà
Uyên đã biết rồi, nhưng khi đọc li nhng tin tức đó bằng tiếng Vit, nàng vn cm thy
mt cái gì đó làm tim mình vui hơn. Không hiểu có phi cái tinh thn dân tc trong Uyên hơi
cao hay không, nhưng nàng cảm thấy đọc hay din t một điều gì đó bằng tiếng Vit vn
nhìu tình cảm hơn tiếng Anh hay tiếng Pháp.
Mỗi năm, lúc gần Tết, Uyên đều mua đầy đủ tt c nhng t báo Xuân. Ngay c nhng s
báo Xuân ca nhng t báo mà nàng không hề đọc bình thường. Nói chung là nhìn tn k
có bao nhiêu là nàng khiêng v hết bấy nhiêu, đến ni nh Duyên, em nàng, gi Uyên là...
maniac ca báo Xuân. Uyên cũng không hiểu tại sao như vy, có lvì cuc tình ca nàng
đã bắt đầu bng mt tờ báo Xuân chăng? Những trang nht ký ca ngày xưa như hiện ra
trước mt...
° ° °
Mt ngày cn Tết t Mão, 1975
Sáng nay, anh V. theo phái đoàn của trường anh sang bán báo Xuân trong lp mình. Khi đi
ngang ch mình, tha lúc mọi người không để ý, anh va dúi vào tay mình mt cun báo
va nói nh, báo này anh tng Uyên, không cn tr tin. Rồi anh bước đi, mình run ry nhét
vi cun báo vào cp. Vy mà cũng bị nh Dung bt gp, làm mình phải đính chính với nó
không có gì, anh ch là con ca mt người bn làm chung s vi ba mình nên quen biết vy
thôi. Mình cũng không để ý đến thái độ nghi ng ca nó vì đang còn bi ri vi ánh mt ca
anh nhìn mình. Không hiu ti sao mi khi nhìn thy ánh mt này là mình phi vi cúi mt
ln trn...
Bui trưa, một mình trong phòng, mình m cun báo ra xem. trang th nhì trên mt góc,
có dòng ch ca anh, đây là lần đầu tiên mình nhìn thy nét ch ca anh, cũng khá bay
bướm, anh viết, tng Uyên, Xuân t Mão. Trong báo này có mt bài ca anh, nếu Uyên
đoán đúng là bài nào, anh sẽ có thưởng... C bui chiu, mình đọc ngu nghiến cun báo.
Mong s tìm ra bài của anh để lấy thưởng. Đúng là trẻ con, nhưng quả tht mình chưa hẳn
là người lớn, đến Tết năm nay mình mới bước sang tuổi mười ba... Cui cùng mình đã tìm ra
mt truyn ngn, k v một anh chàng đem lòng yêu mt cô bé mà không dám th l vì cô
bé chưa đủ ln thì chàng đã phi vào lính. Mấy năm sau chàng trở về, cô bé đã lớn nhưng
chàng vn không dám t lòng bi vì mang mc cm không xng vi cô bé bng nhng
chàng trai tr tui, có tương lai đang vây quanh nàng... Câu chuyn chm dt ở đó, không
có đon kết, khiến mình mũi lòng vì ti nghip cái anh chàng kh kho kia. Theo mình thì
được hay không cũng cứ nói, chng nào cô ta t chi s hay, biết đâu cô ấy đã yêu anh ta
t lâu ri cũng nên?
Có lẽ đây chính là truyn ngn ca anh viết, người con trai trong truyện đúng là anh, vì năm
nay anh đã hc lớp mười mt, cũng gần đến tui nhp ngũ. Còn cô bé chưa đủ ln ca anh
là ai nh, mt ý tưởng thoáng qua trong đầu làm tim mình như ngừng đập, chng l...
Mng ba Tết t Mão, 1975
Hôm nay như mọi năm, mình theo ba m sang thăm và chúc Tết gia đình bác Nhân, ba má
ca anh V.. T m cái ý tưởng lạ kia thoáng qua trong đu mình đến nay, mình tht bi ri,
lo sợ đến lúc phi gp mt anh. Ý mun lấy cho được cái gii thưởng ca anh cũng đã b
mình t bỏ. Khi đưa mình ra khu vườn rng trồng đủ loại cây ăn trái của nhà anh, hái đưa
vào tay mình mt chùm i chín, anh hi, Uyên nghĩ là Uyên s lấy được giải thưởng ca anh
ch? Mình v lắc đầu ngước nhìn anh, em chu, không biết bài nào ca anh. Mình thy ánh
mt anh có v tht vọng nhưng rồi li tr li bình thường ngay sau đó, anh nói, không sao,
em vn còn nh quá, không đoán ra cũng phải, nhưng giải thưởng anh đã có sn ri, chút
na anh cũng sẽ cho em...
Bui ti, mình ngi bên bàn hc giở đọc tập thơ, là cái giải thưởng ca anh tng mình. Tp
thơ này không phải do anh làm mà là anh đã sưu tầm những bài thơ tình ni tiếng, ri chép
ra trên mt cun v thật đẹp, bng nét ch bay bum ca anh. Qu đúng như mình nghĩ,
ch của anh chép thơ thật tuyt, my nh bn mà thy tập thơ này của mình chc s tc
điên lên vì ganh tỵ. Trong đám bạn ca mình và k c mình, đứa nào chng có mt tập thơ
viết tay, nhưng đẹp như thế này thì có l ch có tập thơ của anh V. tng mình. Mình thm
cám ơn anh đã cho mình mt món quà tht ý nghĩa. Trên trang đầu tiên, anh ghi, tng Uyên,
chúc em mt "tuổi mười ba" thật đẹp, mình cm động, anh vn còn nh tui ca mình. Và
tập thơ được anh bắt đầu bằng bài thơ Tuổi Mười Ba ca thi sĩ Nguyên Sa. Lúc trước mình
đã đọc qua bài thơ này nhưng không cảm thy gì hết, ti saom nay cũng vẫn bài thơ này
li làm lòng mình bi ri thế này?
Mt ngày cuối tháng Hai 1975, hai tháng trước khi mất nước,
Trưa nay tan học, va dắt xe đạp ra khỏi trường, đang cười nói vi my nh bn, mình cht
run ry khi nhìn thy anh V. ngồi trên xe đạp đang nhìn mình từ bên kia đường. Anh V. vn
ngi yên trên xe, không có v gì muốn băng qua đường để đi đến bên mình, my nh bn
réo gi, mình đành làm lơ anh, đạp xe theo ti nó đi về. Khi nh bn cui cùng cũng đã r
vào đường khác để v nhà nó, thì cht nghe có tiếng anh bên cạnh. Anh nói khi đã đạp xe
lên song song vi mình, Uyên xu, n lòng bỏ anh để đi về vi bn.nh nhìn sang anh,
ging anh có vẻ trách móc nhưng ánh mt anh li có v vui, mình ái ngi nói, xin li anh, sao
lúc đó anh không gọi em. Anh nhìn mình, anh chưa gọi đã thấy em run như vậy, nếu anh
qua gp em thì em s ra sao?
Mình cúi mt, anh tht hiu rõ mình, mình hi, anh tìm em có chuyn gì, anh lắc đầu, không
có gì quan trng, trời nóng quá định rủ em đi uống sinh t vi anh, anh biết có mt xe sinh t
ngon lm. Mình lc đầu, ch nghĩ đến ngi cnh anh bên xe sinh tố là đã thy d ri, nh
ai bt gp v méc ba m tha h b giảng moral, không được, em phi về nhà đúng giờ, ba
m em ch văn cơm. Ánh mắt anh tht vng não n, anh chép miệng, thôi được, vy em
về đi, anh nói nhưng vẫn tiếp tục đạp xe theo mình. Mình nhìn anh thc mắc, nhà anh đâu
phi đi ngõ này, anh không nhìn mình, nói nhỏ, cho anh đưa em về đến ngõ nhà em. Mình
đâu thể t chi thêm mt ln na, v lại, đường đi đâu phải ca mình, anh muốn đi mình
cũng đâu có quyền cm. Cht nhớ đến tập thơ của anh tng, mình nói nh, cám ơn cái giải
thưởng ca anh hôm trước, em thích lm. Anh hi, vy em có hiu không, mình ngc nhiên,
hiu cái gì, anh đáp, hiểu ý nghĩa của mấy bài thơ đó, mình lắc đầu, em đọc thơ chứ đâu
tìm hiểu thơ. Giọng anh có v bun, thì ra em vẫn chưa đủ ln...
Sau khi đổi đời, hai ngày trước khi đổi tin ln th nht, tháng Chín 1975,
Cui cùng ri min Nam cũng mất, người người lo âu, s st, đề phòng ln nhau, không ai
dám tin ai, không khí căng thẳng còn hơn những ngày còn chiến tranh. Mt ngày tháng Chín,
anh V. đến nhà để thăm gia đình mình, anh nói vi ba m mình anh đang theo trường đi làm
công tác trong khu vc ca mình nhưng không nói là công tác gì. My ngày sau mình mi
biết đó là công tác đổi tin lần đầu tn, có lẽ chính anh lúc đến nhà mình cũng không biết s
làm công tác gì, ba m mình t v nghi ng, vì lúc đó tht hn loạn, người thân trong nhà
còn không dám tin, nói gì người ngoài. Mình thy anh có v buồn nhưng cũng chu, không
th nói li gì để an ủi anh được, đành để anh ra v vi tâm trng không vui, mình cũng bứt
rt c mấy ngày sau đó...
Mt ngày cn Tết Đinh Tỵ, 1977
Đã gần hai năm trôi qua kể từ tháng Tư đen, con người cũng chai lì đi phần nào, bt s st
và đề phòng ln nhau. Từ sau khi đổi đời, gia đình mình và gia đình anh V. gần như mt liên
lc, ba mình đổi ch làm, mỗi năm mồng ba Tết gia đình mình không còn đến chúc Tết gia
đình anh như mọi năm. Anh V. thì sau lần đến nhà thăm và buồn bã ra v, từ đó đến nay
không mt ln gp li. Mình bây gi đã lớn hơn một chút, tập thơ của anh mình vn còn ct
giữ, nâng niu, ...nhưng người chép thơ thì không biết đã lưu lạc tận phương trời nào. Hơn ai
hết, mình biết mình vn đang chờ, mình định gp anh s nói cho anh biết hình như mình đã
hiu my bài thơ đó, nhưng mình vn ch, và anh vn không xut hin...
Hôm nay, m sai mình đem quà Tết sang biếu gia đình bác Nhân. Mình không gp anh,
nhưng nhìn thái độ tiếp đón khá niềm n, nếu không mun nói là tht thân tình của gia đình
anh dành cho mình khiến mình hơi bối ri. Ch Ngc, ch ba ca anh V. gi mình vào bếp
chơi với ch vì chị đang nấu cơm, rồi ch k cho mình nghe v anh V. Chị nói anh đang học
sư phạm năm thứ hai, thi gian sau này anh có v bun lm, không tha thiết đến vic gì c,
có lẽ đang bị tht tình. Nhìn vào mt ch, mình hiu ch mun nói gì, và mình cũng hiểu là c
nhà anh đều hiu rõ tình cm ca anh dành cho mình. Mình nghe lòng rung động, mình đã
đủ lớn đ hiu th tình cm mà anh dành cho mình từ bao nhiêu năm nay, nhưng mình cũng
đâu làm được gì ngoài vic chờ đợi. Ch Ngc nhìn vào đôi mắt như sắp khóc ca mình và
mình biết ch cũng đã hiu, mong rng ch chuyn li nhn nh trong mt mình đến cho anh,
tt c nhng gì mình có thể làm được bây gi chỉ là như vậy...
Mt ngày tháng Ba, 1977,
Trưa nay ra khỏi trường, tim mình cht run lên khi nhìn thấy anh V. bên kia đường, vn ngi
trên chiếc xe đạp nhìn qua cổng trường như cách đây hơn hai năm. Từ sau khi gi li nhn
nh bng mt vi ch Ngọc đến nay đã hơn một tháng ri, mình vn có ý ch anh... Mình dt
xe qua đường đi đến bên anh, anh vn vậy, không thay đi gì nhiu, có lẽ hơi gầy và đen
hơn ngày xưa một chút. Mình đến trước mt anh, anh có v không nhn ra mình, mình gi,
anh V., anh đang chờ ai vy? Anh nhìn sng mình, là Uyên đó sao? Em lớn quá, anh nhn
không ra... Mình nũng nu, anh mun em nhỏ hoài sao? Anh hơi bối ri, không phải... nhưng
anh đang chờ mt bé Uyên nhỏ hơn. Mình ngi lên xe, vy anh chờ đi, em v, anh vội đạp
xe theo mình, ch anh với, đừng giận mà, người ln gì mà hay gin vy.
Hôm đó là lần đầu tiên mình làm gan đi uống sinh t vi anh trong mt tim cà phê, ngồi đối
din vi anh mt chiếc bàn tht khuất, lưng thì quay ra ca mà tim mình đánh lô tô trong
lng ngc, ch s gặp người quen v méc ba m thì tiêu đi. Anh nhìn mình thương hại, sao
Uyên run vy. Mình nói, đi với anh lần này thôi, em mà đi hoài kiu này chắc đau tim chết
mt quá. Anh vi tay nm ly bàn tay mình đặt trên bàn, mình rt tay v, run rẩy, đừng, em
d lm... Ánh mắt đượm bun anh nói, Uyên ch ln b ngoài thôi, ri anh ngồi đàng hoàng
sut bui còn li. Mình biết anh buồn nhưng không th làm gì hơn, chịu đi uống nước vi
anh đã là mt vic làm can đảm ri, cho anh nm tay chc c tun không ngủ được quá...
tim cà phê ra mình đòi v, anh hi, chng nào cho anh gp li, mình lắc đầu, em không biết,
s b ba m mng lm... Ging anh trĩu buồn, vy em về đi, và anh cũng đưa mình đến trước
ngõ nhà mình như lần trước. V đến nhà mình mi cht nhớ là đã quên nói vi anh là hình
như mình đã hiu ý nghĩa của my bài thơ trong tập thơ của anh tng ri...
Mt ngày gn thi tt nghip cp ba, tháng Năm, 1978,
Trưa nay anh V. lại đến trường đón mình. Từ hơn một năm nay, thnh thong anh vn đến
đón mình. Mình vn phi ly hết can đảm để đi uống nước vi anh, và chỉ có như vậy.
Nhng ln sau mình đỡ run hơn lần đầu và cũng đã cho anh nm tay, nhưng mình giao
trước là ch nhng khi không có ai thôi, cho nên s ln mà anh nắm được tay mình chc
cũng không hơn được s ngón tay trên mt bàn tay, vy mà cũng làm mình tht s, cái cm
giác lúc bàn tay mình nm trong tay anh vn làm mình run ry cả người. Đêm về nm nh li
vn thấy sao sao đó, không hiểu mình có ging mọi người hay không, anh vẫn thường th
dài và nói, em vẫn chưa hẳn là người ln, Uyên , không biết anh còn phi chờ đến bao lâu.
Mình định hi, anh ch em lớn để làm gì, nhưng thấy ngi ngi nên không dám hi.
Mình cũng đã hơn mười sáu tui, nếu hè năm nay thi đậu vào đi hc thì năm ti mình s tr
thành cô sinh viên ri. Vy mà anh vn nói mình chưa đ ln, anh vẫn cư xử vi mình như
ngày còn bé, theo anh ra vườn ch anh hái trái cây cho ăn. Nhiều khi mình cũng không định
nghĩa được quan h gia anh và mình, không biết như vậy có gi là cp b hay không, có l
là không, vì theo li my nh bn trong lp mình đang cặp b thì ti nó còn ôm nhau và mi
nhau na. Eo ôi, ch nghĩ đến đómình đã rùng mình ri, d chết được. Hay anh V. có ý
ch mình lớn để... như vậy? Nếu vy thì có l mình s chng bao gi lớn như anh mong
mun...
Đêm Chúa ra đời, 1979,
T ngày mình lên đại hc, anh V. thnh thong hn mình đi chơi vào buổi ti hay cui tun.
Mình không n t chối anh hoài cho nên đành nh nhHoa đến nhà v r mình đi chơi, rồi
sau đó nó đi về và mình đi với anh V.. Không hiu ti sao m mình tht khó, mình đã hc
đến đại hc ri mà vẫn không được tự do đi chơi với bn, muốn đi đâu phi xin phép trước
mt hai ngày, và tt nht là phải có người đến nhà xin như nhỏ Hoa làm vy thì m mình mi
yên tâm. Vic di gt này làm mình lúc nào cũng mang một mc cm phm tội khi đi chơi với
anh, dù rng gia anh và mình vn không tiến thêm mt bước nào ngoài nhng cái nm tay
lén lút. Nhiều lúc đi chơi thấy người ta cp bồ, người con gái ngi sau xe đạp hay xe Honda
vòng hai tay ôm eo người yêu tht là tình t. Mình liếc nhìn anh xem anh phn ứng như thế
nào thì đôi khi cũng bt gp anh nhìn li mình vi ánh mt tht l. Mình rùn vai trêu anh, anh
lắc đầu như muốn nói em vẫn chưa lớn được.
Ti nay là lần đầu tiên mình đi chung xe với anh V., anh đưa mình ra hướng Vương Cung
Thánh Đường, gi xe rồi đi bộ đến nhà thờ. Người ta không biết ở đâu ra mà thật đông, anh
V. đng sát bên mình, hình như anh đã buông bàn tay đang nắm tay mình ra và đang
choàng tay qua ôm vai mình. Mình không có phn ng, vì thật ra đứng sát nhau như vậy, có
choàng vai hay không cũng không khác nhau nhiều, có điều mình vn nhận được cm giác
ngây ngt từ bàn tay anh trên vai. Như mt phn ng t nhiên, mình ta nhẹ đầu vào vai
anh, cm giác bây gi ngoài ngây ngt còn như là được che ch. Anh có v cảm động, mình
nhn ra được nhi cảm giác bàn tay anh đang xiết nh vai mình, hơn lúc nào hết, mình
cm thy tht hnh phúc bên anh.
Đúng mười hai gi khuya, chuông nhà thờ đổ rn vang, nhc thánh ca tri lên, và trong gi
phút thiêng liêng đó, thật bt ng anh cúi xung hôn nh lên má mình. Mình điếng người vi
n hôn ca anh, vì sợ người khác nhìn thấy, nhưng hình như chẳng có ai rnh rỗi để nhìn
mình cho nên mình cũng đỡ ngượng. Mình ngước lên lườm anh, anh v nhìn đi nơi khác,
bàn tay trên vai kh xiết cht mình vào người anh hơn. Cảm giác trong mình bây gi hình
như hơi l l, không biết như vậy có phi gi là tình yêu? Bui ti, anh đưa mình v, khi xe
chy ngang mt khoảng đường mà mình biết là rt vng, mình thu hết can đảm vòng tay ôm
eo anh và tựa đầu vào lưng anh, cảm giác thật đắm say, tình t, hèn gì mà người ta thích
ôm nhau như vậy, mình cm nhận được là anh V. đang... run, có lẽ anh hơi bất ng vi hành
động ca mình. Mình nói thm, cui cùng ri em cũng thành người ln, không phải anh đang
chờ đợi giây phút này sao? Anh dùng mt tay đặt lên hai tay mình đang ôm eo anh, nói nh,
em làm anh cảm động...
Mt ngày cui niên hc, tháng Sáu 1979,
Chiu nay tan hc, mình ngc nhiên xiết bao khi thấy anh V. đứng chnh bên kia đường.
Đây là lần đầu tiên anh đến đón mình ở trường đại hc. Mình qua đường gp anh, v mt
anh không được vui. Anh bo mình đi uống nước vi anh, mình hi có chuyn gì nhưng anh
không nói. Đến khi vào tim anh mi nói là tháng sau, khi ra trường anh b chuyn v dy
Cần Thơ chứ không được thành ph. Mình an i, Cần Thơ cũng đâu có xa lắm, vài tun
anh v mt ln cũng được mà. Anh bun bã, nhưng anh không muốn xa em, gn bên
nhau còn thnh thong mới được gp mặt, đi xa như vậy chng bao lâu em s quên anh.
Mình v gin di, anh không tin em sao, anh cúi mặt, anh tin em, nhưng không tin nhng