
Người yêu bằng tuổi
"Mày có muốn lúc nào cũng có người đưa đi đón về
không?"
Em thở không ra hơi, ngồi phịch xuống đất, dựa vào lan
can trên Sân Mây.
"Có chứ sao không."
"Thế mày yêu tao đi, rồi tao đưa đi đón về."
Em tu ừng ực chai C2, mệt gần chết, yêu đương cái gì.
"Ờ tao yêu mày lắm."
"Con điên kia, tao nói nghiêm túc đấy!"
***
Trời mưa.
Mưa như chưa bao giờ được mưa.
Người ta bảo, khi trời mưa có nghĩa là ông trời đang khóc.

Nếu thật sự là như thế thế, em nguyền rủa thứ gì đã làm cho
ông trời khóc dã man tàn bạo như vậy. Mưa từ sáng đến tối, cứ
nhỏ lại to. Chẳng ra làm sao cả.
Ngoài trời mưa như trút nước, lại còn có sấm. Mấy đứa con gái
trong lớp học thêm, thỉnh thoảng có tiếng sấm lại hét toáng lên,
túm lấy nhau "Tớ sợ lắm!". Thầy giáo thì đang gào rát cổ họng
nói thi với mưa để truyền tải nốt bài giảng, vì ngày mai là thi
rồi. 1 số đứa chăm học thì căng lỗ tai ra mà nghe, 1 số đứa thì
bận "sợ hãi" hoặc bận "giả vờ sợ hãi" bám chặt lấy bọn con trai.
Em chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài mặt thì có vẻ bình
thản, nhưng thật ra đang sốt ruột muốn chết đi được. Sắp tan
học rồi, không biết giờ này anh đến chưa. Vừa muốn anh đến,
lại vừa không muốn. Mưa như thế này, mà đang còn đang bị
ốm, nhỡ nặng hơn thì sao. Em thò tay vào ngăn bàn nhắn tin
cho anh.
"Ck ơi, đang ở đâu thế?"

Anh rep nhanh lắm, hình như đang cầm điện thoại.
"Anh đang ở nhà".
Ở nhà, chẳng phải hôm nay anh bảo có chết cũng đến đón em
sao? Điện thoại trong ngăn bàn lại rung.
"Hôm nay chắc là không đến được. Mưa quá, anh đang ốm. Xin
lỗi vợ yêu nhé :*".
Vừa mới lo anh bị ốm, bây giờ chỉ muốn anh chết luôn ở nhà
với cái máy tính chết tiệt ấy. Giận anh luôn. Em nhắn lại cho
anh 1 cái tin thờ ơ.
"Ờ, tí về với bạn cũng được."
Nhét điện thoại vào cặp, em bực mình chép bài.
Rầm!!!
Sấm đánh vang rền, cái loa mồm của mấy đứa con gái chắc
cũng ngang với sấm. Em - giận cá chém thớt là biệt tài.

"Hét cái gì mà hét, có cái *** gì đâu mà sợ. Bọn mày đỏng
đảnh nó vừa thôi, có phải chưa nghe thấy sấm bao giờ đâu mà
gào ầm ĩ lên như thế?"
Bọn nó tròn mắt lên nhìn em. Phượng Bảy chép miệng, nghịch
nghịch lọn tóc.
"Chúng mày kệ nó, chắc lại cãi nhau với thằng Thảo đấy."
Em nhăn mặt, nhìn không nói nữa. Em với nó mà cãi nhau,
chắc chắn có đứa sứt đầu mẻ trán. Nhưng chẳng hiểu sao 2 đứa
ngang như cua này vẫn chơi với nhau được, chơi thân là đằng
khác.
Cái Xu huých nhẹ vào tay em.
"Chị lại cãi nhau à?"
"Không."
"Chém gió, nhìn cái mặt là biết ngay."
"Lắm chuyện, học đê."

Em giả vờ chăm chú học, thực ra đầu óc toàn tưởng tượng đến
cảnh anh ngồi nhà chăn ấm đệm êm, chuyển từ trạng thái "giận
người chém người" sang "giận người chém giấy". Chỉ tội mỗi
quyển vở, lại thêm mấy lỗ thủng nữa.
Sau 1 hồi dặn dò nhắc nhở, cuối cùng thầy giáo cũng "thả" học
sinh về nhà bằng câu nói muôn thủa.
"Chúc các bạn 1 buổi tối ngủ ngon và hẹn gặp lại vào thứ 5
tuần sau. Tạm biệt!"
Rắc rối. Em xách cặp đứng dậy, hôm nay lại phải đi nhờ.
Nhưng số đen, đứa nào cũng có cặp đi về. Em vác cái ô đen sì
của anh ra cổng, trong lòng không ngừng **** rủa cái đồ vô
tâm như anh. Cứ nghĩ đến cái cảnh anh đang ngồi nhà, trùm
chăn bắn Gunny mà tủi thân kinh khủng.
Đang lủi thủi vác cái ô to đùng đi trên vỉa hè, có tiếng còi xe
bên cạnh kèm theo cái giọng bắt chước mấy ông xe ôm tếu kinh
khủng của anh.

