vietmessenger.com
Đỗ Hoàng Diu
Nhng Si Tóc Màu Tang L
Dực đã đi rất đỗi nh nhàng. Dực đang chỉ chm kh mũi giầy vào bc thang g. Cm giác
Dực đang bay. Bậc cu thang nâu bóng mu thi gian, nâu bóng rêu phong nhng kiếp
người hình trôn ốc. Có người đang nhìn Dc, nhiều người đang nhìn Dc. H kinh ngc trân
trối ngóc đầu lên nhng bc cu thang g. Có phi tiếng động ca gót giy Dc không, hay
âm thanh phán lên nim rc ri nhịp đập trái tim? Xoáy xung, xoáy tròn, hun hút và tăm tối.
T tng ba xung tng một mà đi cả 27 năm trời chưa xuống được tới nơi. Dực cười thm ý
nghĩ của mình. Hình như có âm thanh nào đó đang trườn ti.
- Hôm nay th Hai mà Dc cũng đến T viện à?
Thứ Hai ư? Dực nhìn xuống đôi giy ca mình trước khi lướt mắt qua người đàn ông.
- Vâng, đúng rồi. Th Hai nên Dc mới đi giầy cao gót và mc b áo váy sang trng này.
Anh Dũng chưa nhìn thy Dực đi giầy cao gót bao gi đúng không?
- Thì Dc chỉ đến đây vào ch nht, nhng hôm Dc mc qun bò và đi giy thp, làm sao
anh thấy được?
Người đàn ông thủ thư của phòng đọc. Anh ta đang nói về những đôi giầy ca Dc. Cao
thp, thp cao ảnh hưng gì đến cuộc đời anh ta, ảnh hưởng gì đến nhng cun sách mi
mọt mà anh ta đang cất gi?
- Bao nhiêu người đang nhìn em đấy. Đôi giầy cao gót ca em gõ vng cu tng nhà Thư
vin Quc gia.
Ô hay, thế mà Dc không biết. Dực đã bay xung nhng bc thang g mà vẫn phát ra được
nhng tiếng động ư? Dực có nghe tiếng gì đâu. Một, hai, ba. Dực đi tiếp. Rùng rn tiếng qu
khóc, ai oán ging ma kêu. Chít chít, chuch choạc, âm thanh chưa chạm, tiếng ca sự rơi
vào hư vô. Dực phi bỏ đôi giầy ra thôi. Nơi tĩnh lặng thế này Dc s phá hng biết bao ý
tưởng đang rồ lên điên dại điều khin bàn tay lt gi tng trang sách kia. Cúi xung, nhng
ngón tay thon dài ca Dc chm vào mũi giầy, kéo ra. Không! Dc không kéo nó ra ni.
Tng ln tóc bỗng dài thêm và đang vùng vẫy dưới miếng da màu đen. Ln ln giày tóc, ln
ln niềm đau. Dực c vùng lên ngẩng cao đầu, đưa chân ra nhưng đầu và chân Dực đều
không cử động. Tng si, tng ln bt ra khỏi đầu Dc to hình hoa hu tàn ph lp mũi
giy. Chân tóc trng sắp hàng so đũa chổng ngược kinh hoàng nhìn Dực đang hãi hùng.
Chân tóc chuyn dần đỏ rượi toé ra tng si, tng si. Màu máu, hình như là máu. Anh sẽ
cưới v vào tháng 12 này. V anh là mt ca sĩ mà chắc em đã từng nghe tên. Vướng vít tóc
Dực bay lượn anh, v, ca sĩ, mười hai. Đỏ máu, chữ được nn t máu Dc. Dực đọc nó
ràng hơn trên màn hình máy tính hi nãy.
- Chị cho đi nh mt chút
Tiếng nói màu xanh vang lên ngay sát hông Dực. Có người đang nói, tiếng nói màu xanh,
xanh ô liu. Dực đứng dy, Dc nghĩ mình đang đứng dy.
- Ch Dc, ch làm sao thế? Mt mũi chi xanh. Sao ch li ngồi đây?
Sao ch li ngồi đây ư? Em tên Hưng vẫn thưng dt xe cho ch mi ti Ch nht lúc tám gi.
Như thi khoá biu bao gi khi chị đang loay hoay với chiếâc xe gn máy có trọng lượng
gp ba ln cơ th ch li thy em xut hin. Mọi người nói là em thích ch, ch cũng nói là em
thích ch. nh, sao ch li ngồi đây vào buổi chiu thứ Hai khi đáng ra chị đang phải có mt
trong cuc hp quan trng?
- Ch va trên phòng Internet xung. Em cũng lên đấy à?
- Vâng, em lên mng kiếm tài liệu, em đang làm luận văn tốt nghiệp. Nhưng sao chị không
vào mng ở cơ quan mà phải đến đây?
- Cơ quan chị bị cúp điện.
Dc biết ging nói ca mình mi chuyn sang màu vàng, màu Dc cho rng gi dối. Cơ
quan Dực đin vn sáng, nhng chiếc máy tính màn hình vn bt xanh len lét. Và ch cách
đây 30 phút, Dực va online. Dc yêu quý. Anh nghĩ phải nói cho em biết. Anh sẽ cưới v
vào tháng 12 này. V anh là mt ca sĩ mà chc em đã từng nghe tên. Đừng hi anh vì sao
li chia tay em. Cuc sng vn thế Dc à.
Dực đã nghi ngờ đôi mt vn vẫn thường được mọi người khen là tinh anh ca mình. Dc
lao vút xung cổng cơ quan buổi trưa mùa thu. Thời tiết vàng n lnh. Dc chạy đến Thư
vin. Dc phi lt gi các trang sách, s thích ca Dc t 6 tui, cu cánh ca Dc nhng
lúc buồn để xem người ta nói gì, người ta biết gì v sự đời. Để người ta gii thích cho Dc
vì sao người đàn ông Dực yêu thương hết lòng b Dc không vì mt lý do nào. Im ng.
Tiếng nói màu trắng vang lên đáp lời Dc. Và Dc gõ gót giy nhn cch cc by phân ngày
th Hai sang trng ở cơ quan lên bậc cu thang g. Anh sẽ cưới v vào tháng 12 này.
Nhng hàng ch uy quyền màu đen phán đi phán lại. Dc but kim châm. Bt r tng chân
tóc Dc 27. Khánh Dc, Nguyn Khánh Dực ơi, cô sắp trọc đầu ri. Tiếng nói màu đỏ rc,
màu lên đồng, màu tương lai.
° ° °
- Thầy chưa gặp người đàn bà nào có những sợi tóc tơ mng mảnh đến như em.
- Em không phải đàn bà.
- Sao em li không phải đàn bà?
Dc cn si tóc ngang vai, si tóc 16 tui.
- Em mun nói rằng chưa phải, em là con gái.
Ông Giáo sư cười âm , giọng cười xanh lc sang trọng người đàn ông 50 một đời v. Dc
đắm đuối, bn lon trên dư âm giọng cười và ánh mt y. Tp tài liệu Giáo sư đưa Dực
đang cầm trên tay rt nh. Hn mang tri đất. Dc biết, Dc nhìn thy thy giáo mình đang
trườn tới. Điệu cười màu xanh lc, thân hình rn tìm mồi. Khô đắng c hng Dực để có th
ct lên thành li.
- Em đẹp lm, vẻ non tơ của em làm thy thèm thung ngay t buổi đầu nhìn thy em trên
giảng đường.
Giọng nói có cánh, nó bay vút đến tai Dực. Nhưng sao Thy li thèm khát Em? Ging nói
màu đen rồi. Sao Dc vn mun bay lên, Dc không th b chy khỏi màu đen. Rườn rượt
đỏ mọng lên đôi môi cong trễ ca Dc. Ngàn vn râm ran cu xé thân th Dc.
- Thy yêu em, thầy u em cô gái xinh đẹp. Em sẽ thành đàn bà, thầy giúp em ngay bây
gi cô gái bé bng.
Đàn bà, đàn bà, sẽ thành đàn bà. Chao đảo căn hộ tầng ba khu chung cư nhà Giáo sư. Bàn
tay, không phi, gi tên bằng đam mê xới từng phân vuông đê mê Dc. Nhng sợi tóc tơ bị
chèn ép xung nn gch hoa. Hình như chúng đứt. Dực nghe mơ h âm thanh chúng gãy
tan tành đứt đoạn. Rn rt hn hn màu da cam nhịp đập Giáo sư. Phựt, âm thanh rc oà
đỏ chói. Dc cháy, nó át tiếng pht nhng si tóc lìa khỏi đầu cô gái va trở thành đàn bà.
Da cam c lên trinh tiết, buông th khát thèm. Nhưng Dực nhìn thy màu lông chut, màu
xám c quan tài. Dc c vùng lên. Dc mun m np quan tài xem bên trong là ai, ai chết
thế? Mở được ri, mt lọn tóc tơ của Dc nm trong y, chân tóc nhc nhối máu tươi, màu
phía dưi bng Dực đang chảy. Thân tóc huyn tang l.
- Em có đau không? Em sướng lm phi không? Vẫn cong người lên thế kia chc là còn
thèm phi không em? Ch thầy đã nhé.
Thầy, em, rướn, Dực đang ở min nào thếy, kiếp nào thế này? Ai đang cấu xé bu vú
Dc thế? Thầy ư, Giáo sư ư? Máu, máu chy lòm c nn gch. Không phải căn phòng
giường nm sa tanh trng mut nhìn ra bin. Không có ánh nến hng lung linh. Không có
sâm banh. Không phi chàng trai khoé ming rộng cưi kiên ngh b ngc phng vut ve tóc
tơ của Dc.
Mt tuần sau đó, khi Dực nhìn thấy Giáo sư của cô xanh lục trườn ti một cô sinh viên năm
th nhất như Dực ở đúng khoảng gch Dực đã trở thành đàn bà, da đầu chưa kịp lên tóc
ca cô r máu. Dc đưa bài thơ viết tặng Giáo sư đang cầm trên tay quệt ngang da đầu, vết
đỏ châm toác câu ch.
° ° °
Bao gi bác bo vệ cơ quan cũng nhìn khong trống phía dưới cm Dc và nuốt nước bt
vào 7.30 sáng. Dc ngm tho thun vi bác sĩ quan về hưu kinh qua hai cuộc kháng chiến
trường k khu hiu:
- Chào bác nuốt nước bọt. Bác ăn sáng cháu no rồi thì để cháu lên phòng làm vic.
Bao gi v sĩ quan già cũng nhướng mt nhìn theo dong dng cao Dực đến khi đôi mông
tròn ln và mái tóc đen nhánh của cô khut sau cây liễu già. Văn phòng B gì mà ch rt liu