
Nổi loạn Đào Hiếu
"N
ổ
i Lo
ạ
n" là m
ộ
t tác ph
ẩ
m hư c
ấ
u,
không mang tính thời sự,
và không truyền tải một ý đồ chính trị
nào.
một
Thực ra Bích không ngủ. Chị đang nghĩ về cái giường. Có lẽ đó là đồ vật thân
thiết nhất với con người. Con người cất tiếng khóc chào đời trên cái giường,
hưởng những lạc thú xác thịt trên cái giường và cũng nằm chết trên đó. Sự gắ
n
bó cũng ở trên giường mà sự tan vỡ cũng ở trên giường.
Ví dụ như đêm nay, nào ai biết hắn ta đang nghĩ gì. Hắn nằm đó, hai tay đặt
bình yên trên bụng. Có thể hắn tưởng là Bích đã ngủ và hắn chờ đợi. Bích
cũng chờ đợi. Hai người đang diễn một màn kịch câm.
Con cáo nằm phục trong bụi rậm hàng giờ. Và sau khi nó thấy người thợ săn
mệt mỏi tựa lưng vào gốc cây ôm súng ngủ thì nó nhổm dậy, bước những
bước nhẹ nhàng trên mấy đầu ngón chân. Hắn mở cửa phòng, bước nhẹ ra
hành lang, đi xuống lầu. Phòng làm việc của hắn ở tầng dưới. Hắn bật đèn và
ngồi vào bàn viết. Xấp giấy trắng đặt trước mặt. Hắn viết nguệch ngoạc, bôi
xóa nhiều lần rồi dừng lại suy nghĩ. Ðêm hoàn toàn im lặng,
Con cáo không biết rằng họng súng của người thợ săn đang hướng về hắn từ
một lỗ thông hơi trên tường. Bích ngắm nghía con mồi, vạch một đường thẳng
từ lỗ ngắm đến đỉnh đầu ruồi, ngón tay đặt lên cò súng. Nhưng chị không bóp
cò, chị lặng lẽ rút êm lên lầu, trở vào phòng lên giường nằm nhắm mắt trong
tư thế cũ.

Ð
ộ
n
ử
a gi
ờ
sau, ngư
ờ
i ch
ồ
ng tr
ở
lên, l
ẻ
n vào phòng nh
ư k
ẻ
tr
ộ
m.
Lần này người chồng ngủ rất nhanh.
Bích vẫn thao thức. Nhưng bây giờ chị không nghĩ về cái giường. Chị nghĩ về
những dòng chữ nguệch ngoạc trên trang giấy trắng. Hắn đã viết những gì lúc
hai giờ sáng?
° ° °
Phan thức dậy trong cảm giác rất mơ hồ về chung quanh. Sắc đỏ tía của hoa
giấy rập rờn trước mặt giống như nó được phản chiếu trong một mặt nước lăn
tăn sóng.
Rồi đột nhiên hắn nghe giọng Bích vang lên như lời phán truyền từ trên đỉnh
núi:
– Các con hãy đọc bức thư tình của ba viết cho cô Ngọc đi.
Con cáo chợt nhận ra họng súng đen ngòm đang hướng về mình. Hắn bật dậy.
Hoàn toàn hết hy vọng chạy thoát. Nhưng hắn không run sợ.
– Này các con, Phan gọi. Hãy lại đây! Có lẽ đã đến lúc ba phải nói hết sự thật.
Hãy lại đây đi.
Nhưng ba đứa con vẫn đứng im ở vị trí của chúng. Bích ngồi xuống giường
nhìn thẳng vào mặt người chồng.
– Nói đi, Bích khai hỏa. Hãy nói cho lũ con anh nó nghe đi.
Phan bị đẩy ra trước vành móng ngựa. Nhưng anh vừa là bị cáo vừa là người
cha nên lời biện hộ của anh vụng về, lúng túng, không thuyết phục. Cuối cùng

tòa phán quy
ế
t m
ộ
t cách v
ộ
i vàng:
– Ði đi! Ngay từ giờ phút này hãy cuốn gói mà đi đi! Trả tất cả chìa khóa lại
đây rồi cút đi và đừng bao giờ vác mặt về đây nữa.
Thế là chàng ra đi.
Những đứa trẻ im lặng bên khung cửa.
– Ba không bao giờ bỏ các con đâu. Phan nói. Ba sẽ về thăm các con, sẽ nuôi
nấng các con, chăm sóc các con.
Trong cái xách tay nhỏ của chàng chỉ có vài bộ quần áo, cái khăn mặt, bàn
chải đánh răng, mấy cái quần đùi. Chàng đem theo máy chữ và mấy xấp giấy
trắng. Tất cả được chất lên chiếc xe PC cũ kỹ, ràng hai sợi cao su hai bên.
Chàng ra đi đơn giản, nghèo nàn, thầm lặng.
Chàng đến thẳng căn phòng nhỏ của chàng và Ngọc thuê trong xóm vắng
ngoại ô. Cửa khóa, chàng mở cửa bước vào thế giới nhỏ hẹp, nghèo nàn, lạnh
lẽo. Cái bếp dầu kê trên một bục gỗ thấp cạnh những bát đĩa đầy bụi, những
đôi đũa vung vãi dưới nền gạch bông, cơm trong cái soong nhỏ đã lên meo đỏ
chói. Ðàn muỗi đậu đen kịt trên tấm ra trải giường đã xỉn màu, bụi bám đầy
trên mặt bàn viết của chàng.
Phan bật đèn, mở cửa sổ. Ðàn muỗi vẫn chưa chịu bay đi, dường như chúng
đang đói lả và đang chờ người chủ trở về. Chàng bật quạt nhưng lũ muỗi vẫn
nằm im.
Phan đặt máy chữ lên bàn, ném cái xách tay sang một bên rồi ngồi xuống
giường, lúc ấy đàn muỗi mới chịu bay tản mạn trong xó nhà, trong mớ quần
áo treo lỉnh kỉnh trên vách.

Không có d
ấ
u hi
ệ
u
gì là Ng
ọ
c đ
ã
đ
ế
n đây và đi
ề
u đó làm cho Phan th
ấ
y d
ễ
chịu hơn. Chàng nằm xuống giường, nhắm mắt lại.
Chàng ngủ trong tiếng gió nhẹ xào xạc trên những đọt dừa. Giấc ngủ lơ mơ
trong cái im lặng của buổi trưa hè oi ả. Chàng ra đi mà như trở về. Trở về mà
như ra đi. Ngủ mà như thức. Ðọng lại trong giấc mơ của chàng là một tình
cảm quen thuộc mà không có tên gọi.
Ðến một lúc chàng không còn nghe tiếng dừa xào xạc nữa, không nghe tiếng
con chim nhỏ lách chách trong lùm cây chùm ruột nữa, cũng không nghe tiế
ng
chuông leng keng của người già bán kem đi xiêu vẹo giữa trưa nắng.
Trong giấc ngủ, chàng nghe thấy những tiếng gọi mơ hồ của lòng mình. Ðó là
sự phân vân, vô định và ảm đạm.
Vậy mà khi Ngọc đến, chàng vẫn hay. Tiếng chân của Ngọc bước trên ranh
giới giữa mộng và thực, khuôn mặt Ngọc gần kề và chàng cảm nhận sự ấm áp
quen thân của vùng mông, cái lưng thon thả, sự mịn màng của quần áo, sự
mềm mại của mái tóc. Nhưng chàng vẫn nằm im.
– Anh giận em hả?
– Cô về đi. Phan nói. Tôi không hề đợi cô đâu.
– Thế sao anh đến đây?
– Vì tôi đã bỏ gia đình rồi. Nhưng tôi không muốn gặp cô nữa đâu.
Ngọc đứng dậy, sờ tay vào máy chữ, nhìn quanh căn phòng đầy bụi bặm.
– Ở nhà có chuyện gì vậy?
– Không có chuyện gì cả. Nhưng cô biết để làm gì. Giữa tôi và cô kể như
xong. Tôi xin nhắc lại là bây giờ tôi muốn sống một mình.
Ngọc ngồi xuống giường, nàng ôm lấy Phan, vuốt tóc chàng, hôn lên trán

chàng. Nàng nói:
– Hôm đó em đã giải thích với anh rồi. Anh đã hiểu rồi, tại sao bây giờ còn
thắc mắc?
Phan gỡ tay Ngọc ra, với tay lấy thuốc lá hút. Chàng nằm ngửa nhả khói lên
trần nhà.
– Lúc đó tôi cũng tưởng là đã hiểu nhưng khi về nhà mới biết là tôi bị cô lừa.
Tôi nằm thao thức hoài không ngủ được. Ðến hai giờ sáng tôi dậy viết cho cô
một lá thư rất dài.
Ngọc cười, vuốt ve dỗ ngọt:
– Thư đâu? Ðưa em xem nào.
– Bà Bích lấy rồi. Mọi chuyện đã trở nên công khai rồi. Bà ấy sẽ quậy.
– Em có sợ đâu. Em yêu anh em chấp nhận tất cả. Bộ anh sợ quậy lắm à?
– Không, nhưng cô có yêu tôi đâu. Cô đã đánh lừa tôi. Tôi sẽ không bao giờ
quên cái đêm ấy. không phải chỉ lừa đối mà phản bội, tráo trở, lang chạ.
Ngọc nói:
– Em thật không ngờ anh lại cố chấp đến thế. Anh xoàng lắm anh Phan ạ.
Nàng đứng dậy lấy giỏ xách, bỏ đi. Nhưng khi mở cánh cửa phòng, nàng dừ
ng
lại. Cánh cửa vẫn mở. Nàng ném cái giỏ xách lên bàn rồi mở tung các cửa ra.
Nàng cầm cây chổi, quét dọn nhà cửa, lau chùi bàn ghế rồi đem chén bát,
soong nồi đi rửa.
Khi đã sạch sẽ tươm tất, nàng đeo cái giỏ xách lên vai.
– Tôi sẽ không bao giờ trở lại căn phòng này nữa đâu.

