Ni lon Đào Hiếu
"N
i Lo
n" là m
t tác ph
m hư c
u,
không mang tính thi s,
và không truyn ti một ý đồ chính tr
nào.
mt
Thc ra Bích không ng. Ch đang nghĩ về cái giưng. Có l đó là đồ vt thân
thiết nht vi con người. Con người ct tiếng khóc chào đời trên cái giường,
hưởng nhng lc t xác tht trên cái giường và cũng nm chết trên đó. Sự g
n
bó cũng ở trên giường mà s tan v cũng trên giường.
Ví d như đêm nay, nào ai biết hắn ta đang nghĩ gì. Hn nằm đó, hai tay đặt
bình yên trên bng. Có th hn ng là Bích đã ng và hn ch đợi. Bích
cũng chờ đợi. Hai người đang din mt màn kch câm.
Con cáo nm phc trong bi rm hàng gi. Và sau khi nó thy người th săn
mt mi tựa lưng vào gốc cây ôm súng ng thì nó nhm dy, bước nhng
bước nh nhàng trên mấy đầu ngón chân. Hn m ca phòng, bước nh ra
hành lang, đi xuống lu. Phòng làm vic ca hn tầng dưới. Hn bật đèn
ngi vào bàn viết. Xp giy trng đặt trưc mt. Hn viết nguch ngoc, bôi
xóa nhiu ln ri dng li suy nghĩ. Ðêm hoàn toàn im lng,
Con cáo không biết rng hng súng của người th săn đang hướng v hn t
mt l thông hơi trên tường. ch ngm nghía con mi, vch một đưng thng
t l ngm đến đỉnh đầu rui, ngón tay đặt lên cò súng. Nhưng chị không bóp
cò, ch lng l rút êmn lu, tr vào phòng lên giường nm nhm mt trong
tư thế cũ.
Ð
n
a gi
sau, ngư
i ch
ng tr
lên, l
n vào phòng nh
ư k
tr
m.
Lần này người chng ng rt nhanh.
Bích vn thao thức. Nhưng bây giờ ch không nghĩ v cái giường. Ch nghĩ v
nhng dòng ch nguch ngoc trên trang giy trng. Hn đã viết nhng c
hai gi sáng?
° ° °
Phan thc dy trong cm giác rất mơ h v chung quanh. Sắc đỏ tía ca hoa
giy rp rn trước mt giống như nó được phn chiếu trong mt mặt nước lăn
tăn sóng.
Rồi đột nhiên hn nghe ging Bích vang lên như li phán truyn t trên đnh
núi:
– Các con hãy đọc bức thư tình ca ba viết cho cô Ngọc đi.
Con cáo cht nhn ra hng súng đen ngòm đang hướng v mình. Hn bt dy.
Hoàn toàn hết hy vng chy thoát. Nhưng hắn không run s.
– Này các con, Phan gi. Hãy li đây! lẽ đã đến lúc ba phi nói hết s tht.
Hãy li đây đi.
Nhưng ba đứa con vẫn đứng im v trí ca chúng. Bích ngi xuống giưng
nhìn thng vào mt người chng.
Nói đi, ch khai ha. Hãy nói cho lũ con anh nó nghe đi.
Phan b đẩy ra trưc vành móng ngựa. Nhưng anh vừa là b cáo vừa là người
cha nên li bin h ca anh vng v, lúng túng, không thuyết phc. Cui cùng
tòa phán quy
t m
t cách v
i vàng:
– Ði đi! Ngay t gi phút này hãy cun gói mà đi đi! Trả tt c chìa khóa li
đây rồi cút đi và đừng bao gi vác mt v đây na.
Thế là chàng ra đi.
Những đa tr im lng bên khung ca.
– Ba không bao gi b các con đâu. Phan nói. Ba s v thăm các con, sẽ nuôi
nấng các con, chăm sóc các con.
Trong cái xách tay nh ca chàng chvài b qun áo, cái khăn mt, bàn
chải đánh răng, mấy cái qun đùi. Chàng đem theo máy chữmy xp giy
trng. Tt c được cht lên chiếc xe PC cũ kỹ, ràng hai si cao su hai bên.
Chàng ra đi đơn giản, nghèo nàn, thm lng.
Chàng đến thẳng căn phòng nh ca chàng và Ngc thuê trong xóm vng
ngoi ô. Ca khóa, chàng m cửa bước vào thế gii nh hp, nghèo nàn, lnh
lo. Cái bếp du kê trên mt bc g thp cnh nhng bát đĩa đầy bi, nhng
đôi đũa vung vãi dưới nn gch bông, cơm trong cái soong nh đã lên meo đỏ
chói. Ðàn mui đậu đen kịt trên tm ra tri giường đã xn màu, bụi m đầy
trên mt bàn viết ca chàng.
Phan bt đèn, m ca s. Ðàn mui vẫn chưa chịu bay đi, dường như chúng
đang đói l và đang ch ngưi ch tr v. Chàng bt quạt nhưng muỗi vn
nm im.
Phan đặt máy ch lên bàn, ném cái xách tay sang mt bên ri ngi xung
giường, lúc ấy đàn muỗi mi chu bay tn mn trong xó nhà, trong m qun
áo treo lnh knh trên vách.
Không có d
u hi
u
là Ng
c đ
ã
đ
ế
n đây và đi
u đó làm cho Phan th
y d
chịu hơn. Chàng nằm xung giường, nhm mt li.
Chàng ng trong tiếng gió nh xào xc trên những đọt da. Gic ng mơ
trong cái im lng ca buổi ta hè oi ả. Chàng ra đi mà như tr v. Tr v
như ra đi. Ngủ như thức. Ðng li trong giấc mơ của chàng là mt tình
cm quen thuc mà không có tên gi.
Ðến mt lúc chàng không còn nghe tiếng da xào xc na, không nghe tiếng
con chim nh lách chách trong lùm cây chùm rut na, cũng không nghe tiế
ng
chuông leng keng ca người già bán kem đi xiêu vo giữa trưa nng.
Trong gic ng, chàng nghe thy nhng tiếng gọi mơ hồ ca lòng mình. Ðó
s phân vân, vô định và m đạm.
Vy mà khi Ngọc đến, chàng vn hay. Tiếng chân ca Ngọc bước trên ranh
gii gia mng và thc, khuôn mt Ngc gn k và chàng cm nhn s m áp
quen thân của vùng mông, cái lưng thon th, s mn màng ca qun áo, s
mm mi của mái tóc. Nhưng chàng vn nm im.
– Anh gin em h?
– Cô v đi. Phan nói. Tôi không hề đợiđâu.
– Thế sao anh đến đây?
– Vì tôi đã b gia đình rồi. Nhưng tôi không muốn gp cô nữa đâu.
Ngọc đng dy, s tay vào máy ch, nhìn quanh căn phòng đầy bi bm.
nhà có chuyn gì vy?
– Không có chuyn cả. Nhưng cô biết để làm . Gia tôi và cô k như
xong. Tôi xin nhc li là bây gi tôi mun sng mt mình.
Ngc ngi xung giường, nàng ôm ly Phan, vut tóc chàng, hôn lên trán
chàng. Nàng nói:
Hôm đó em đã gii tch vi anh rồi. Anh đã hiu ri, ti sao bây gin
thc mc?
Phan g tay Ngc ra, vi tay ly thuc lá hút. Chàng nm nga nh khói lên
trn nhà.
Lúc đó tôi cũng tưng là đã hiu nhưng khi về nhà mi biết là tôi b cô la.
Tôi nm thao thc hoài không ng đưc. Ðến hai gi sáng tôi dy viết cho cô
một lá thư rất dài.
Ngọc cười, vut ve d ngt:
Thư đâu? Ðưa em xem nào.
– Bà Bích ly ri. Mi chuyện đã tr nên công khai ri. Bà y s quy.
– Em có s đâu. Em yêu anh em chp nhn tt c. B anh s quy lm à?
Không, nhưng cô có yêu tôi đâu. Cô đã đánh lừa tôi. Tôi s không bao gi
quên cái đêm ấy. không phi ch la đối mà phn bi, tráo tr, lang ch.
Ngc nói:
– Em tht không ng anh li c chấp đến thế. Anh xoàng lm anh Phan .
Nàng đng dy ly gi xách, b đi. Nhưng khi mởnh ca phòng, nàng d
ng
li. Cánh ca vn m. Nàng mi gi xách lênn ri m tung các ca ra.
Nàng cm cây chi, quét dn nhà ca, lau chùi bàn ghế rồi đem chén bát,
soong ni đi rửa.
Khi đã sch s tươm tất, nàng đeo cái giỏ xách lên vai.
– Tôi s không bao gi tr li căn phòng này nữa đâu.