
Phải yêu người như anh

Em không thể trở nên lớn tuổi hơn chị, cũng không thể hứa hẹn cùng chị,
nhưng liệu em có thể duy trì niềm cảm mến này âm thầm như vậy mãi không?
Chị sẽ dành cho em một cơ hội ở cuối đường chứ?...
Kèn cựa giữa những giá sách to oạch, Ngọc vẫn chưa có vẻ gì như mình đã xong
với việc úp mở, bóc lật những cuốn sách đủ màu đẹp đẽ trước mặt. Nghiêng mình
sang phải, tay với phía trái, nhón chân vươn mắt, lần gặp hẹn nào cũng thật khó
khăn để khiến cô đưa ra quyết định cuối cùng. Sách nào cũng dày, cũng trông có
vẻ thâm thúy, nhưng sách là người. Cái vỏ ngoài sau công cuộc trao đổi bán chác
sẽ tức khắc lòi đuôi, may mắn thì vớ phải một quyển đáng nghiền ngẫm cả đời, dở
hơi thì thở dài chán ngán đọc một lần rồi quên.
- Lựa sách nhọc chẳng kém lựa bạn trai đâu cô chị à! – Phan Anh cười hiền. Cậu
chàng với tướng người cao ráo, động thái điềm tĩnh cùng chiếc cười nhẹ luôn đặt
đầu môi. Chẳng thế mà Ngọc luôn liệt Phan Anh vào hàng ngũ những tên dùng bộ
mặt giấu giếm lí trí. Lấy vẻ ngoài thận trọng phủ mờ sự thật về một bộ óc cực kì
bén nhạy, nắm bắt vấn đề vô cùng chính xác.
- Cậu thì lúc nào chẳng giỏi trích thuyết, lại đọc được câu đó ở đâu đấy à? Ta
chẳng sợ nhé vì bản thân vốn là người biết chọn lọc ưu điểm… đây rồi! – Ngọc dứt
câu bằng việc huơ huơ cuốn sách trên không trung, mắt nheo nheo chiến thắng.
Nếu nói Phan Anh là anh chàng của những đắn đo ngại ngần, thì Ngọc đích thị là

một chiếc chìa trật ổ vì cô nàng nổi tiếng lém lỉnh, lại luôn táy máy thứ này thứ
kia. Kể cả tình cảm con người. Ngọc của năm mười chín vẫn không khác mấy lần
lên ba. Cô giữ sự hung hăng ích kỉ đặc biệt, giữ cả những tò mò ngô nghê về thế
giới nơi người ta xách ba lô cặp táp đến công ty.
- Em tưởng chị gọi em chiều nay là để lùng khắp các cửa hàng quần áo tìm cho ra
một bộ cánh bắt mắt chứ. Không phải ngày mai chị đi hẹn yêu à?
- Hẹn thì hẹn mà sách thì sách. Cậu tưởng chị đi hẹn hò thì chỉ cần diện một bộ
quần áo ra trò rồi bất động làm ma-nơ-canh suốt buổi à? Trò chuyện. Đó là chìa
khóa dẫn đến trái tim. Ít ra là với những cô gái như chị.
- Chị nghĩ anh ấy thích Sherlock Holmes?
- Không. Cuốn này không phải dành cho trận chiến ngày mai vì tất tần tật bao điều
cần nói chị đều đã sắp gọn trong não rồi. – Ngọc khẩy nhẹ vào thái dương mình. –
Sherlock Holmes là đọc để bàn cùng cậu vì chị không thích bị bỏ ngoài rìa giữa
những buổi cà phê với cái lí do lãng xẹt kiểu như "Em phải đọc cho hết chương
này đã". Hiểu chưa?
Phan Anh nép sát vào sau dòng người đứng xếp hàng chờ thanh toán, miệng thích
thú và mắt vẫn chưa thôi quan sát tấm lưng người con gái đang móc hết túi này đến
túi kia tìm cho ra hai xu lẻ. Rồi trong một thoáng, chỉ một thoáng ngắn ngủi, cậu

nghe gió lòng dợt ngang thổi tắt nụ cười hằng le lói và đâu đó bên trong, Phan Anh
chẳng thể dịu nổi cùng những suy tư của riêng mình.
***
Có những phút dọc đường cái tấp nập còi xe, em vẫn chưa bao giờ vì lẽ đó mà mất
đi việc kiểm soát bất kì nhịp tim nào của riêng mình. Em đếm những hồi mình rung
lên trong bao mẩu chuyện khôi hài chị kể, những cảm mến ngày một sâu đậm gửi
theo từng ánh mắt, từng câu nói, từng cái níu tay. Em nếm cả vị xót xa nhoi nhói
nơi lồng ngực khi chị buột miệng nhắc đến một anh chàng nào đó đang nằm trong
vị trí cần bị phục kích. Và hàng nghìn lần em đã ước: phải chi em đừng chỉ mười
tám, em có thể đã trở nên bí ẩn hơn, lạnh lùng gấp đôi, em ép bản thân yêu cà phê
và đọc học về những loại khác nhau.
Nhưng em là em, điều này khiến những ước mong trên trở nên khó khăn hơn bao
giờ hết. Em không ghét bỏ bản thân mình, chỉ là em thấy chúng ta thật trái ngược
đến buồn cười. Tại sao em lại phải gạch chéo tất cả những điều mục trong bản liệt
kê một dọc yếu điểm cần có ở người chị yêu? Và tại sao chuyện này lại quá khó để
chị nhìn thấu ý nghĩ của em?
***

- Chẳng khó chút nào cả mà đúng không? Vậy nhưng sao đã hai tháng ròng rồi mà
vạch tiến triển vẫn chẳng vượt nổi mức 50%. Chị ghét những mối quan hệ kiểu
này, bạn thì vượt xa, mà tình nhân thì lại chẳng tới. Theo cậu thì điều gì ở chị đã trì
níu anh ấy khỏi ba từ đó? - Ngọc nôn nóng hỏi. Cô chống cằm suy tư, cả người
trông đợi vào đáp án của Phan Anh.
- Em cũng không rõ nhưng… sao chị không thử một lần để bản thân xuôi theo cảm
xúc? Chị có thật đã thích anh ấy không hay chỉ vì anh ấy hội tụ đầy đủ những yếu
tố chị đề ra và chị, quá máy móc, đã vội xem đó là yêu mến?
- Aish! Chị từ trước đến nay vẫn bị thu hút bởi người khác giới chiểu theo năm,
bảy điều mục trong tờ kê khai thần thánh ấy đó. Không phải tự nhiên lại có câu hỏi
thế này: "Mẫu người lí tưởng của anh/chị là gì?". Thật sự tồn tại một hình mẫu lí
tưởng kiểu đó mà!
Đã bao nhiêu lần em lẩn trốn vào góc nào đó nơi tâm hồn và dìu con tim đến
những lần thở chậm rãi hơn, vì vô tình nhận ra mình vừa bị xoáy vào thế giới ăm
ắp cuồng nhiệt và sôi nổi của chị. Em không thể trở nên lớn tuổi hơn chị, cũng
không thể hứa hẹn cùng chị, nhưng liệu em có thể duy trì niềm cảm mến này âm
thầm như vậy mãi không? Chị sẽ dành cho em một cơ hội ở cuối đường chứ? Khi
chị chợt chán phiêu du trong những yêu đương trơn tuột bởi chỉ đơn thuần dựa
trên một bản liệt kê?

